Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341133
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1133 lượt.
inh”. An An khẽ rùng mình mở trừng mắt, thấy vẻ trêu chọc của Tiểu Vũ, cô chợt hiểu, thì ra hắn cố ý làm vậy.
Cô ngượng ngùng đẩy hắn, lườm một cái, quay lại thấy một đôi tình nhân ở phía sau Tiểu Vũ đang nhìn chằm chằm vào mình chắc chắn nãy giờ hai người làm gì đều bị họ trông thấy rồi.
Mặt An An đỏ bừng, vội ngồi thẳng dậy, dựa lưng vào ghế, véo nhẹ vào tay Tiểu Vũ ra hiệu cho hắn quay lại đằng sau. Tiểu Vũ quay đầu lại thì cậu thanh niên kia đã nhìn lên màn hình. Hắn khẽ cười, rướn người về phía cô: “Cậu ta chắc cũng muốn giống như mình vừa làm đấy!”. An An liếc mắt thầm đồng ý, cậu con trai đó ngồi gần cô gái trẻ, nhưng hai người trông có vẻ rất nghiêm túc, ngay cả khoác tay cũng không, nhất định là vừa mới hẹn hò.
Cô quay lại trừng mắt với Tiểu Vũ bảo hắn tiếp tục xem phim. Tiểu Vũ nhăn mũi, đành ngồi ngay ngắn lại, nhưng vẫn nắm chặt lấy tay cô.
An An nhìn bộ dạng của hắn mà không nhịn được cười, cô rất thích cái vẻ đáng yêu này.
Giục Cưới
Hôm nay là thứ Bảy, An An dậy sớm chuẩn bị bữa sáng cho Tiểu Vũ, cả Vệ Tử Minh và Mẫn Nhất Hàng cũng sẽ tới.
Chuẩn bị xong bữa sáng, An An mới nhớ ra cũng lâu lắm rồi không gọi điện thoại cho ba mẹ, liền ngồi ngay ở phòng khách gọi về nhà. Rất nhanh, một giọng nói quen thuộc vang lên, người nghe máy là mẹ cô, An An mừng rỡ cười và dịu dàng gọi: “Mẹ, là con đây, An An đây”.
Từ trong điện thoại cũng truyền lại giọng nói vui mừng: “An An hả, lâu lắm rồi con không gọi điện về nhà. Hôm qua anh con cũng gọi về đó”.
“Dạ, con xin lồi, gần đây bọn con bận quá quên khuấy mất. Ba khỏe không mẹ? Sức khỏe mẹ vẫn tốt chứ?” An An cúi đầu thấy thật có lồi, lâu như vậy mới gọi về hỏi thăm ba mẹ.
Khẽ đẩy hắn ra, cô giục: ”Rửa mặt đi, chút nữa là có đồ ăn rồi .
Khoảng mười giờ, Vệ Tử Minh và Mần Nhất Hàng cười cười nói nói xuất hiện ngay ngoài cửa, hai người này đến đâu là ồn ào đến đó. Hôm nay cả hai đều mặc đồ thể thao trông rất đẹp trai. An An tò mò quay sang nhìn Tiểu Vũ cũng đã thay một bộ đồ khá rộng, “Hôm nay mọi người có việc gì à?”. “À, hôm nay đi luyện tập”, Tiểu Vũ ôm eo cô: “về lâu rồi mà chưa lái xe. Hôm nay đi chơi một chút”. Vệ Tử Minh nghe đến lái xe liền phấn khích kêu lên: “Tôi cũng muốn lái, Tiểu Vũ, cậu từng nói sẽ dạy tôi mà”.
Thì ra hôm nay bọn họ định đi đến núi Văn Bút để đua xe. An An cũng thay một bộ đồ thoải mái, cùng bọn họ xuất phát.
Mọi người đón xe đi đến đó. Nhìn thấy quang cảnh trường đấu rộng đến choáng ngợp, Vệ Tử Minh kêu lên kinh ngạc, Mần Nhất Hàng cũng hưng phấn, ánh mắt lộ rõ sự hào hứng.
Hôm nay không phải là ngày thi đấu nhưng vẫn rất đông người. Đa phần là người đến cổ vũ, chỉ có một số ít hội viên được sự cho phép của huấn luyện viên mới được lái xe, hơn nữa mồi người lái đều phải có huấn luyện viên đi kèm.
Vệ Tử Minh và Mần Nhất Hàng vừa nghe chỉ có hội viên mới được lái xe liền rút chứng minh thư ra đi đăng ký. Tiểu Vũ dẫn hai người đi làm thủ tục còn để An An ngồi trên khán đài.
An An thong thả tìm một chồ ngồi ở ngay chính giữa, nhớ lại lần trước xem hắn đua, cảm giác phấn khích cùng căng thẳng xẹt qua người cô. Tiểu Vũ đã thay đổi nhiều rồi, quả nhiên là cung Song Tử, nghe nói người thuộc cung này đều rất thông minh, thích mạo hiểm. Rất nhiều người cho rằng Song Tử thường dễ thay lòng đổi dạ, nhưng thật ra không hẳn vậy, chẳng qua là vì họ thích nếm trải những điều mới mẻ mà thôi. Hơn nữa, Song Tử không phải là chòm sao lăng nhăng nhất, kỳ thực họ chỉ muốn tìm trong vô số người một đối tượng đáng để kết hôn, có trách nhiệm, và hết lòng với gia đình.
Cô khẽ bật cười, Tiểu Vũ có phải là con người thế không? Nhớ đến lời nói của ba hồi sáng, trong lòng chợt dấy lên chút buồn bã, bây giờ làm sao còn dám nhắc tới kết hôn chứ? Mới vừa chia tay Minh Minh, hơn nữa quen Tiểu Vũ chưa tới ba tháng, hắn còn trẻ thế này, đừng nói chuyện kết hôn, mà ngay cả việc chỉ nói với ba mẹ là họ đang yêu nhau thôi cũng khó mà chấp nhận nổi. Lần trước kém hai tuổi, ba mẹ đã lắc đầu không bằng lòng rồi, huống chi là kém tới sáu tuổi.
hật là phiền quá, nếu như không cưới xin thì tốt biết mấy, ai quy định là con gái đến một tuổi nhất định phải kết hôn chứ? Hai người cùng nhau tận hưởng cuộc sống thế này chẳng phải là hạnh phúc sao, chỉ cần nói đến kết hôn là kéo theo bao nhiêu chuyện, nào là gia đình hai bên, gốc gác,... quá phức tạp.
Hơn nữa, gia đình Tiểu Vũ dường như chẳng biết gì về sựcó mặt của cô. Tiểu Vũ rất ít khi nói về gia đình, cũng chưa từng thấy hắn chủ động về thăm nhà, ít nhất là từ khi hai người sống chung với nhau. Cô biết hắn không thích nên trước giờ cũng không hỏi nhiều. Nhưng tại sao hắn muốn giữ khoảng cách với gia đình, nếu như kết hôn thì người nhà nhất định phải tham gia mới được.
An An khẽ lắc đầu, không nghĩ nữa, bao nhiêu điều phiền muộn này cứ vứt cho ông trời đi, nghĩ nhiều như vậy thì có tác dụng gì, thà rằng hãy cứ thỏa mãn với hiện tại.
Nhớ tới những hành động đáng yêu và lãng mạn mỗi ngày của