XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sự Dịu Dàng Chết Tiệt

Sự Dịu Dàng Chết Tiệt

Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341070

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1070 lượt.

sau đó vì bị anh quấy rầy nhiều quá đành đưa ra”. Trời ạ, hắn đã nói với gia đình thế sao?
An An không thể tin được trừng mắt nhìn hắn: “Vậy chẳng phải là vẫn chưa nói sao?”.
Tiểu Vũ vỗ về: “Đừng lo, họ chẳng quan tâm anh cưới ai đâu, chỉ để tâm đến chuyện anh có tìm họ để xin tiền hay không thôi”. Hắn cười mỉa mai.
Vệ Tử Minh và Mần Nhất Hàng nghe thấy liền ngẩng lên quay sang nhìn. Không ngờ gia đình Tiểu Vũ lại phức tạp như vậy.
An An vẫn lo lắng: “Nhưng...”, Tiểu Vũ liền đặt lên môi cô một nụ hôn, mãi sau mới buông ra: “Được rồi, đừng lo lắng nữa, cha mẹ em bên đó tối nay về, mình sẽ gọi điện báo, được không nào? Anh tin là nhất định cha mẹ em sẽ thích anh, bảo đảm đó”.
Trời, hai người đối diện ngồi nghe mà sững người. Tên Tiểu Vũ này cũng lợi hại thật, dám tiền trảm hậu tấu, chẳng nói cho ai, vô tình họ trở thành người đầu tiên biết chuyện kết hôn của hắn và An An.






Đối Chọi
Bốn người vui vẻ dùng bữa, tất cả đều vì niềm hạnh phúc bất ngờ này.
An An lúc nào cũng giữ nụ cười trên môi. Khẽ huých vào người Tiểu Vũ ý muốn ra phòng vệ sinh, hắn liền nắm lấy tay cô, dịu dàng hỏi: “Cần anh đi cùng không?”. An An khẽ đập vào tay hắn, nguýt: “Không cần”. Tiểu Vũ nghiêng người để cô bước ra, sau đó ngước lên nhìn trừng trừng vào vẻ mặt mờ ám của hai người đàn ông trước mặt. Họ cười không ra tiếng, tên tiểu tử này coi như xong rồi, vừa rời An An một cái là đã nơm nớp lo sợ, hahaha.
An An rửa tay xong bước ra. Chồ cô ngồi nằm ở góc đối diện, muốn về đó phải men theo hành lang đi qua đại sảnh. Đột nhiên, một giọng nói nũng nịu vang lên làm cô chú ý: “Em mặc kệ, em muốn ăn cái này. Muốn bây giờ”. An An khẽ cười, con gái bây giờ đều ghê gớm. Người con trai dường như phải dỗ một hồi, âm thanh đó khiến An An lặng người, không thể trùng họp như thế, đầu cô tê dại. “Được rồi, được rồi, giờ anh đi mua cho em, đừng giận, được không nào?” An An không dám quay người lại, nín thở vội đi nhanh về phía trước, cô muốn rời khỏi chỗ này, cô không muốn gặp lại anh ta, không muốn, đặc biệt là giây phút này.
Nhưng ông trời lại không nghe lời cầu khẩn của cô. Từ đằng sau vọng lại tiếng gọi lớn, giọng nói quen thuộc, nhưng với cô, giờ nó như ma ám vậy: “Vu An An?”. Cô không dừng bước, ngược lại càng đi nhanh hơn để thoát khỏi hành lang này, thoát khỏi tầm mắt của anh
Viên Thư Minh hoàn toàn không ngờ An An còn đi cùng người khác tới đây, giọng nói ngang ngược, ánh mắt đầy vẻ coi thường: “Mày là thằng nào? Đây là chuyện của gia đình tao, đến lượt mày quản hả”.
Tức khắc Tiểu Vũ bước tới nơi, giận dữ kéo tay An An ra khỏi tay anh ta, miệng gầm lên: “Tao bảo mày bỏ ngay tay vợ tao ra”, rồi ôm cô vào lòng thật chặt. An An ngả vào ngực hắn, cảm nhận rõ những thớ thịt của hắn đang giật giật.
Viên Thư Minh thấy tên con trai trước mặt ghì chặt lấy An An vào lòng, rồi lại nhìn tới cánh tay đỏ ửng của mình, đầu óc chết sững hồi lâu sau mới chợt tỉnh: “Vợ?”. Anh ta dường như vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, vẻ mặthoài nghi: “Ai là vợ mày?”. Không phải nhầm lẫn chứ, đang nói ai đấy?
“Mẹ kiếp, dám đụng vào vợ tao lần nữa xem, tao cho mày nằm chết gí dưới đất giờ đấy”, Tiểu Vũ tức giận không kiềm chế được lời nói.
Viên Thư Minh cuối cùng cũng hiểu ra, ngạc nhiên gào lên: “Vu An An, cô đang làm gì thế này? Cái gì mà vợ? Khốn kiếp, hôm nay không nói rõ ràng thì đừng hòng bỏ đi”.
Cô vừa định mở miệng thì bị Tiểu Vũ chặn lại, tức giận nói: “An An là vợ tao. Bà Lục, nghe rõ rồi chứ? Cô ấy cùng họ Lục với tao”. Thằng chết tiệt này, ngu như lợn.
Viên Thư Minh càng phát điên, muốn xông tới giằng An An ra, nhưng bị Tiểu Vũ đấm vào thẳng mặt, cú đánh không thương tiếc khiến anh ta loạng choạng ngã sát vào tường. “Muốn tao đánh cho một trận nữa đúng không? Lần trước chắc chưa đủ đau hả?”, Tiểu Vũ xông tới gườm gườm.
Viên Thư Minh ôm miệng, chầm chậm đứng dậy, ngước đầu nhìn chằm chằm mặt Tiểu Vũ: “Mày? Mày chính là cái thằng khốn lần trước?”, chả trách vừa rồi anh ta thấy mặt tên này quen quen, buổi tối hôm đó nhìn không rõ, câu nói vừa rồi làm anh ta tỉnh ra, quả nhiên chính là nó! Thù mới hận cũ, Viên Thư Minh điên tiết xông đến đánh Tiểu Vũ. An An sợ hãi muốn nhào đến ngăn lại, nhưng Tiểu Vũ đã kéo cô về phía sau, trực tiếp đón cú đánh, chân hắn đá mạnh vào đùi, tay chặt mạnh vào bả vai anh ta. Viên Thư Minh đau đớn la hét ôm tay quỳ phục dưới đất.
Cuộc đánh nhau của họ làm kinh động rất nhiều người, khách trong cửa hàng tò mò tụ tập lại hành lang, con đường nhỏ hẹp giờ đầy kín người, nhưng chẳng ai rõ đang xảy ra chuyện gì.
Vệ Tử Minh và Mần Nhất Hàng cũng chạy tới, thấy Viên Thư Minh quỳ dưới đất, còn Tiểu Vũ đứng trước mặt tên đó, An An đứng dựa sát vào tường. Tức khắc hai người hiểu ra, xông tới, đứng bên cạnh Tiểu Vũ: “Hôm nay lại đụng thằng này rồi, có muốn nếm lại vị bị đánh hội đồng không?”.
Từ phía khác, một cô gái chạy đến, nhìn thấy Viên Thư Minh phủ phục dưới đất liền kêu lên kinh hãi: “Minh Minh, anh sao