pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sự Dịu Dàng Chết Tiệt

Sự Dịu Dàng Chết Tiệt

Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341065

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1065 lượt.

thế? Sao lại ra nông nỗi này? Mấy người này là ai?”. Viên Thư Minh đau đớn trừng mắt nhìn An An, nghiến răng nghiến lợi, chẳng thèm để ý đến cô gái vừa rồi.
Tiểu Vũ vội đến bên An An, ôm chặt cô vào lòng vỗ về: “Không sao rồi”, hắn nhấc cánh tay vừa rồi bị tên khốn kiasiết chặt, quả nhiên nó đã bị hằn tức giận muốn quay lại dạy cho tên khốn đó một trận nữa. An An vội kéo hắn: “Em không sao, thật đấy, không sao mà!”. Tiểu Vũ cố nén cơn tức giận, nhẹ nhàng đưa cánh tay đó đặt lên môi khẽ hôn, miệng còn lẩm bẩm: “Có đau không?”, lúc ngẩng lên nhìn An An, ánh mắt hắn đã dịu dàng trở lại. An An khẽ cười: “Không đau, thật mà”, dịu dàng vuốt mặt Tiểu Vũ, an ủi để hắn bớt lo lắng.
Mọi người xung quanh dường như đã hiểu ra sự tình, bàn tán xôn xao, chắc là cái tên đàn ông đang ngồi gục kia đi trêu vợ người khác nên mới bị chồng người ta dạy cho một trận, “Đáng đời, đang yên lành đi chòng ghẹo vợ người khác”, nói xong ai nấy dần dần tản đi.
Viên Thư Minh ôm cánh tay, trừng mắt nhìn đầy căm hận, chúng dám ngang nhiên thể hiện sự âu yếm với nhau trước mặt mình, cơn uất ức càng lúc càng bùng lên. Anh ta đứng bật dậy xông tới trước mặt An An chỉ thẳng vào mặt Tiểu Vũ hỏi: “Người này rốt cuộc là ai?”. Anh ta vẫn không tin, làm sao mà cô lại kết hôn nhanh như vậy.
An An quay sang nhìn gương mặt đang giận dừ đó, nắm chặt lấy tay Tiểu Vũ, ngả vào lòng hắn, khẽ bật cười nói chắc nịch: “Anh ấy là Lục Vũ Minh, chồng tôi”.
Viên Thư Minh sững sờ nhìn An An, miệng há hốc kinhngạc, lắp bắp nói: “Không thể nào, tuyệt đối không thể nào!”. Rồi đột nhiên anh ta trừng mắt lên quát: “Mẹ kiếp, cô dám cắm sừng tôi à? Cô có phải vì tên này mà chia tay với tôi không?”.
An An không hề sợ hãi, vẫn giữ nguyên nụ cười: “Tôi chỉ cho mỗi người chúng ta một con đường để đi thôi, giờ đây ai cũng có lựa chọn mới chẳng phải rất tốt sao?”. Ánh mắt cô hướng ra phía sau nhìn người con gái kia, anh ta có cô đơn bao giờ đâu.
Tiểu Vũ hất cánh tay Thư Minh đang chỉ vào mặt mình ra, trừng trừng nhìn anh ta: “Tốt nhất là mày nên biến đi, không thì tao bảo đảm là hôm nay mày không bước ra khỏi đây đâu”. Chỉ cần nhìn thấy cái bản mặt ấy là hắn đã điên tiết rồi. Vệ Tử Minh và Mần Nhất Hàng cũng xông đến, tiến gần lại người Viên Thư Minh.
Viên Thư Minh vẫn muốn cương nhưng cô gái kia đã vội lao tới: “Minh Minh, mình mau về thôi! Họ nói là làm đó”, rồi vội vã gắng kéo anh ta đi.
Viên Thư Minh không cam tâm nhìn hai người đó ôm ghì lấy nhau, miệng hăm dọa: “Vu An An, tôi với cô chưa xong đâu! Cô nhớ đấy!”. Mặc dù bị cô gái kia kéo đi nhưng anh ta vẫn không ngừng chửi bới.
Nhìn cái tên chết tiệt khuất dần khỏi tầm mắt, Tiểu Vũ mớithở hắt ra. Nếu An An không ở đây thì hắn đã cho tên đó thêm một trận, lần này sẽ cho anh ta nằm gục cả tuần cũng không dậy nổi.
Cảm thấy có một bàn tay nhỏ mơn man lên mặt, hắn mới quay lại cúi xuống nhìn ánh mắt đang lo lắng của An An. Trong lòng đầy thương cảm, vội ôm cô vào lòng, khẽ hôn lên môi, mắt, bờ mi, miệng thầm thì an ủi: “Đừng sợ, không sao rồi”. Không nên để cho người con gái của mình lo lắng, nhất định cô đã rất sợ khi thấy hắn nóng giận thế này.
An An khẽ nhắm mắt lại, lông mi hơi run run, giọng nói cũng không được bình tĩnh: “Em chỉ muốn anh không sao, biết không nào?”.
Tiểu Vũ biết cô đang lo tên khốn họ Viên đó sẽ đến gây sự với hắn. Sợ cái gì chứ, nếu dám đến thì hắn sẽ lại dạy cho tên Thư Minh kia một trận như vừa rồi. Nhưng để An An phải bất an thế này, hắn cũng không đành lòng, khẽ vỗ lưng cô an ủi: “Ngoan, ngoan nào, lần sau nếu gặp anh ta, anh sẽ tránh xa, được không nào? Anh không sao, thật đấy, đừng lo”.
An An ghì chặt lấy hắn, lòng dần nhẹ nhõm trở lại.
Vệ Tử Minh và Mần Nhất Hàng cũng nói theo: “Chúng tôi sẽ thường xuyên để mắt đến cậu ấy, tuyệt đối không đểTiểu Vũ xảy ra chuyện gì đâu. An tâm đi!”. An An khẽ cười gật đầu, cũng may là còn có họ.
Không ngờ rằng lần đi ăn mừng hạnh phúc này lại đụng phải tình huống trớ trêu đến vậy. Nhưng có lẽ trước sau gì cũng phải đối diện, thì chi bằng gặp sớm còn hơn. Chẳng phải hai người họ đã vượt qua bao trở ngại và khó khăn, mới đến được với nhau đấy sao? Con đường tương lai còn dài, chỉ cần có tình yêu, tất cả sẽ trở nên tốt đẹp, nhất định là vậy!






Giả Vờ
Hai ngày nay, mặc dù Tiểu Vũ liên tục an ủi để An An -yên tâm nhưng cô vẫn bồn chồn không yên. Buổi chiều tan làm, cô gọi điện đến nhà họ Viên, muốn tự mình giải quyết chuyện này, nếu không cô sẽ còn lo lắng và cô cũng không muốn Tiểu Vũ bị bất cứ tổn thương nào.
Lúc này Viên Thư Minh vẫn chưa về nhà. Quả nhiên, người bắt điện thoại là bà ta. “A lô”, An An hít một hơi thật sâu, trấn tĩnh nói: “Là cháu, Vu An An”.
Giọng nói từ đầu dây bên kia rõ ràng chùng hẳn xuống: “Có việc gì?”.
“Cháu muốn gặp dì, dì có thể ra ngoài một chút được không?”, An An cố kiềm chế cơn tức giận trong lòng. Hừ, lúc này còn làm ra vẻ tự cao tự đại, nếu không phải vì Tiểu Vũ thì còn lâu cô mới dây dưa đến người