Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sự Mềm Mại Dưới Quân Trang

Sự Mềm Mại Dưới Quân Trang

Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghĩ

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341662

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1662 lượt.

không thể tiếp tục ở lại đại đội đặc chủng, mà bị điều về bệnh viện, chỉ có thể sống riêng ở hai nơi. Nhưng mới vừa kết hôn đã ở riêng, đối với Lương Mục Trạch mà nói, thật sự là quá khó khăn!
Hậu quả ở riêng đúng là, anh ba ngày hai bữa lại làm trái với kỷ luật len lén chạy về thành G, trong lúc đó không phải chưa từng bị phát hiện nhưng đại đội trưởng mắt nhắm mắt mở, để cho anh qua loa cho xong chuyện.
Mỗi lần gặp mặt, đều giống như cả đời chưa ăn thịt, đói khát đến khiến Hạ Sơ nhìn cũng đau lòng. Thật vất vả mới trở về một chuyến, lại phải thừa dịp bóng đêm chạy về, còn phải chạy về lúc trời chưa sáng.
Lúc anh ngủ thật say, Hạ Sơ luôn mở đèn trên tường nhìn gương mặt khi ngủ của anh - người cô rất quen thuộc, rất ưa thích, rất thương yêu và luôn để ở đáy lòng. Gả cho anh, thật sự là chuyện không thể tốt hơn.



Ngoại truyện 2


Rốt cuộc, đại đội cho Lương Mục Trạch nghỉ một ngày, trung đội Lương vui mừng hớn hở lái xe về nhà. Trong ngực còn cất tấm hình cũ. Lại nói, đây là tấm ảnh đầu tiên của cô, bọn họ thậm chí ngay cả ảnh cưới cũng không có thời gian chụp. Đó không phải là thứ phụ nữ đều thích sao? Cô lại nói không thích ảnh cưới, vừa lãng phí thời gian vừa lãng phí vẻ mặt.
Kết hôn, không có trăng mật, không có ảnh cưới, thậm chí không có cách nào ở bên cạnh cô mỗi ngày, có lúc cả gọi điện thoại cũng không được, anh cảm thấy hết sức có lỗi với cô, thề phải tốt với cô gấp bội.
Nhưng!
Tấm hình này, thật sự là có chút quá đáng! Lộ nhiều thế này. . . .
Hạ Sơ vừa lúc bận việc, tan việc chậm một chút, Lương Mục Trạch từ quân khu trở lại thuận tiện đón cô về nhà. Cả bệnh viện cũng biết cô và Lương Mục Trạch đã kết hôn, người ta đồn đãi thế nào là chuyện của bọn họ, cô hoàn toàn không để ý. Bởi vì cô cảm thấy, phàm là người nói xấu sau lưng, tất cả đều là hâm mộ và ghen tỵ cô, người múa lưỡi loạn xạ rốt cuộc chỉ có thể cô đơn lạnh lẽo. Nghĩ như vậy, Hạ Sơ vui vẻ lắm.
Lương Mục Trạch không nhanh không chậm lấy hình ra từ túi trước ngực, Hạ Sơ lập tức ngu mặt. Cô cho là, anh đã hoàn toàn quên chuyện này rồi. . . .
"Giải thích đi, anh nghe."
"Giải thích cái gì?" Hạ Sơ quyết định, giả vờ ngây ngốc.
"Em cứ nói đi?" Lương Mục Trạch lắc lắc hình, từ trên cao nhìn xuống cô. Dưới đôi mắt cao áp của anh, muốn nói đại nhưng không thể.
"Haizz, đây đã là chuyện nhiều năm trước rồi, em vốn không nhớ rõ có tấm hình này, ha ha ha ha khụ khụ."
"Trước đó chưa nói, là không có thời gian, không có nghĩa là anh quên, Hạ Sơ, em đừng hòng lừa dối vượt qua kiểm tra! Thời gian, địa điểm, nguyên nhân, còn nữa" Lương Mục Trạch cắn răng nghiến lợi, "Là ai chụp hình."
"Em đi nấu cơm, anh xem Nhị Miêu đã đói lâu rồi."
"Meo meo ~~ meo meo ô ~~" Lương Mục Trạch xách theo Nhị Miêu, giơ nó lên ném ra khỏi phòng ngủ, đóng cửa phòng"rầm" một tiếng.
"Đã nói anh không thể giơ nó lên như thế, sao anh lại. . . ." Hạ Sơ muốn đứng lên đi xem Nhị Miêu như thế nào, lại bị Lương Mục Trạch lôi về.
"Ngoan, em tốt nhất đàng hoàng thẳng thắn, nếu không. . . ." Lương Mục Trạch cười tà, "Ngày mai anh rất có thời gian, có thời gian để cho em biết, làm sao có thể có một trí nhớ tốt."
Thời gian dài Hạ Sơ luôn bị Lương Mục Trạch áp chế, ở trước mặt anh luôn không ngốc đầu lên được, nhất là ở trên giường! Mấy lời nói của anh, vừa lúc đốt lên ngọn lửa nhỏ trong lòng của Hạ Sơ, muốn bộc phát, muốn xoay người! ! !
"Tốt, anh chờ." Hạ Sơ đâm lỗ mũi anh. Tránh khỏi trói buộc của anh, mất rất nhiều sức mới đẩy được anh ra khỏi phòng, "Chờ đi."
Cô muốn cho anh bị lửa dục đốt người, muốn cho anh nhìn thấy mà ăn không được! ! !
Moi ra quần ngắn lén giấu, thay vào, cởi áo, ở ngoài áo ngực chỉ mặc một cái áo tơ trắng ngắn gần như trong suốt, khom lưng liền thấy hết, giơ tay lên cũng bị lộ ra. Thay giày cao gót đã lâu không mang vào. Cởi tóc ra, xoa cho rối bù, vẽ viền mắt, lông mi và tô son bằng màu sắc đậm.
Khoảnh khắc mở cửa bị Lương Mục Trạch nhìn thấy, cô rõ ràng nhìn thấy vẻ kinh ngạc, sau đó chính là khó chịu trong mắt anh. Còn có Nhị Miêu, nhìn cô không chớp mắt, có lẽ cũng kinh hãi.
Hạ Sơ đứng ở trước mặt anh nói: "Tấm hình đó ít nhất cũng 4 năm rồi, chuyện xảy ra lâu vậy rồi, anh muốn em thẳng thắn, thẳng thắn liền thẳng thắn!"
"Ai cho em mặc đồ như thế? Đi thay."
Thanh âm của anh rất trầm, hầu kết khẽ nhúc nhích lên xuống, Hạ Sơ cũng biết, nhất định là có phản ứng. Cô không thay! Phải khiến anh hối hận! "Thay rồi làm sao thẳng thắn? Đầu tiên nói trước, công cụ của em không đủ, cần phiền anh thay thế."
"Cái gì?"
"Ống thép trong hình này."
". . . . . ."
Hạ Sơ đi vào, vỗ vỗ anh, bảo anh đứng thẳng, hai chân khép lại. "Tốt lắm, bắt đầu từ bây giờ, anh chính là ống thép."
Lương Mục Trạch hung hăng than thở, không biết có phải đã phát giận không, Hạ Sơ cũng không thẻm để ý. Mở máy vi tính ra, tùy tiện tìm một bài nhạc vô cùng có tiết tấu, kết nối với âm hưởng, khiến hiệu quả càng thêm rung động.
Mặt của Lương Mục Trạch lạnh l