Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghĩ
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341474
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1474 lượt.
Ngoại truyện 4
Từ lúc ra đời nhóc mập mạp đã rất tham ăn nên được đặt tên là Lương Bôn Bôn. Cậu là khỏe mạnh thật chứ không phải mập mạp yếu ớt, còn nhỏ tuổi đã hoàn toàn lộ ra manh mối về thiếu gia đào hoa, đã hôn rất nhiều bé gái sống cùng chung cư, nhưng người ta không phải tùy tiện ai cũng hôn, chỉ chuyên chọn bé gái rất xinh đẹp. Một chiêu này không biết học được từ đâu, bé gái da mặt mỏng đều bị cậu hù dọa phát khóc, nhưng chuyện này cũng không thể ngăn trở tiểu thiếu gia đào hoa lớn lên.
Đối với chuyện này, Hạ Sơ rất sáng suốt, mấy đứa bé vui đùa nhốn nháo chút, không có gì lớn. Nhưng thượng tá Lương lại không cho phép!
Có một lần, Lương Mục Trạch từ quân khu trở lại, đang nhìn thấy dì dẫn Lương Bôn Bôn bốn tuổi chơi đùa với những người bạn nhỏ khác ở vườn hoa dưới lầu. Nhìn thân thể nhỏ bé của Lương Bôn Bôn rất mạnh khỏe, chạy tới chạy lui giống một con hổ con, trong lòng vô cùng thỏa mãn. Anh liền đứng ở chỗ không xa, vừa nhìn vừa cười.
Chỉ thấy Lương Bôn Bôn giơ cây súng tiểu liên giả anh mua cho lên, chợt thay đổi đường chạy, chạy đến bên cạnh một bé gá mặc váy hồng đang nằm trên bàn đá vẽ tranh, hôn "chụt" một cái lên mặt người ta. Bé gái kia hình như đã quen, chỉ đẩy cậu ra tiếp tục vẽ tranh, Lương Bôn Bôn hiển nhiên không vui khi bị lơ là, lại đưa tay đoạt đi giấy vẽ của bé gái, chạy loạn vòng quanh.
Lương Mục Trạch thật là tức giận! Anh đường đường một Thượng tá Giải Phóng Quân, lại sinh ra đứa con trai dám giở trò lưu manh giữa ban ngày ban mặt! !
Vừa dứt lời, mắt thấy Lương Bôn Bôn vừa đình chỉ không khóc, lại toét miệng bắt đầu gào khóc. Khóc thật tê tâm liệt phế, gan ruột Hạ Sơ đều sắp bị khóc đứt rồi.
"Em dạy thế nào? Rất lâu mới trở về một lần, trở về liền quở trách con trai hư hóng, lúc nó biểu hiện tốt sao anh không khen?"
"Có sao?"
"Có!"
Lương Mục Trạch cảm thấy Hạ Sơ đã hoàn toàn không có lập trường, bị Lương Bôn Bôn ăn sạch sành sanh, chỉ cần khóc lên thì chuyện gì đều nói tốt.
Lương Mục Trạch từ Hạ Sơ trong ngực lơi Lương Bôn Bôn ra ngoài, cản lại ngăn trở của Hạ Sơ, để Lương Bôn Bôn đứng ở trước mắt anh.
"Còn khóc!"
Lương Bôn Bôn lập tức ngậm miệng, nuốt tiếng khóc về trong bụng, cắn hàm răng chịu đựng không lên tiếng, tròng mắt hồng hồng, mặt tràn đầy nước mắt nhìn Lương Mục Trạch, bộ dáng nhỏ vô cùng đáng thương.
"Lần sau?"
Lương Bôn Bôn lắc đầu.
"Nói chuyện. Có lần sau hay không?"
"Không có. . . ." Vừa nói chuyện vừa nấc, bả vai nhỏ run lên run lên .
Lương Bôn Bôn len lén quay đầu, muốn nhờ Hạ Sơ giúp đỡ. Lương Mục Trạch lại nâng âm điệu "Ừ" một tiếng, tiểu tử lập tức thu hồi ánh mắt chuẩn bị cầu trợ, mắt long lanh nhìn Lương Mục Trạch một cái, lại nhanh chóng cúi đầu, xem ra uất ức vô cùng.
Căn bản không có phương pháp trị gốc, đứa nhỏ này vết thương lành liền quên đau, Lương Mục Trạch vừa đi, lập tức lộ ra nguyên hình. Có lúc Hạ Sơ cũng cảm thấy, nhức đầu. . . .
Chủ nhật, Hạ Sơ dẫn theo Lương Bôn Bôn đến đại đội. Năm trước Lương Mục Trạch đã tấn thăng Thượng tá, hôm nay là phó đại đội trưởng đại đội đặc chủng quân khu G.
Chủ nhật trời vừa sáng, Lương Mục Trạch đã kéo Lương Bôn Bôn đang ngủ mơ màng từ trên giường dậy, bảo Hạ Sơ mặc y phục cho cậu rồi lôi cậu ra cửa.
Buổi sáng mùa xuân hơi lạnh, Lương Bôn Bôn mặc áo khoác thật dầy đi theo sau Lương Mục Trạch. Mặc dù Lương Mục Trạch đi rất chậm, nhưng Lương Bôn Bôn dù sao vẫn là đứa bé, chưa đi được mấy bước đã mệt mỏi, nếu như đổi thành Hạ Sơ, cậu nhất định lại ăn vạ gào thét cho Hạ Sơ ẵm. Nhưng trước mắt dù sao không phải là người mẹ dịu dàng dễ nói chuyện. Lương Bôn Bôn kéo quần rằn ri của Lương Mục Trạch, "Ba, con mệt mỏi."
Lương Mục Trạch chỉ chỉ bậc thang ven đường, "Nghỉ ngơi một hồi."
"Dạ." Lương Bôn Bôn ngoan ngoãn đi tới, ngồi ở trên bậc thang. Lương Mục Trạch ngồi bên cạnh cậu, lấy ra một điếu thuốc, suy nghĩ một chốc lại nhét vào trong hộp thuốc lá.
"Ba, ba biết cưỡi ngựa to không?"
"Ừ."
"Đậu Đậu nhà bên nói, cưỡi ngựa to rất uy phong, thật không?" hai mắt Lương Bôn Bôn vụt sáng lên, tràn đầy khát vọng nhìn Lương Mục Trạch.
Lương Mục Trạch suy nghĩ trong chốc lát, nghiêng đầu nhìn Lương Bôn Bôn nói: "Nghỉ ngơi xong chưa? Đứng dậy."
Lương Bôn Bôn chỉ có thể ngoan ngoãn đứng lên, tác phong tiểu bá vương bình thường căn bản không lộ ra được. Đi theo Lương Mục Trạch, một lớn một nhỏ một trước một sau đi về phía sân huấn luyện của đại đội đặc chủng.
Chủ nhật, trừ huấn luyện thường quy mỗi ngày ra, những đợt huấn luyện khác đều không bắt buộc. Nhưng trong sân huấn luyện vẫn có không ít người vượt chướng ngại, huấn luyện, té tới té lui trong bùn, không hề phân tâm.
Đây là lần đầu tiên Lương Bôn Bôn đến sân huấn luyện, nghe có người la to nói lớn, cậu liền hết nhìn đông tới nhìn tây, nhìn thấy có người nằm rạp có người vượt qua có người té ngã, mắt không đủ dùng, đầu nhỏ cũng không ngừng vòng tới vòng lui, một lát nhìn bên này một lát nhìn bên kia, cảm thấy mới lạ vô cùng. Lôi kéo Lương Mục Trạch khôn