Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghĩ
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341694
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1694 lượt.
g Quân đã tổn thất một đoàn điều tra, một đoàn phòng ngự, trung tâm hậu cần và trạm ra đa. Hồng Quân có ưu thế, tố chất không quân và thiết bị của họ đều trội hơn Lam Quân, vừa đúng trở thành sự đả kích mạnh mẽ cho Lam Quân. Trong một đêm, sư bộ quan trọng nào đó của Lam Quân tổn thất thảm trọng.
Diễn tập tiến hành như dầu sôi lửa bỏng, chiến sự phía trước khẩn trương, bệnh viện ở phía sau chiến điện lại an tĩnh. Diễn tập chiến tranh, không có thương vong, bệnh viện giống như bài biện. Chỉ có một vài bệnh nhẹ như cảm lạnh, đau bụng, nóng người, nghiêm trọng hơn chút chính là gảy xương trật khớp, hoặc là lãnh đạo nào có bệnh cũ, ví như bệnh tim của Đổng Chí Cương.
Mỗi ngày Hạ Sơ rất thanh nhàn, thỉnh thoảng đi theo xe bệnh viện đến các quân khu một chuyến, đưa tiễn thuốc men.... Cô từng đến đại đội đặc chủng một lần, nhưng rất ít người, ngay cả quân y cũng theo làm nhiệm vụ, đại đội đặc chủng có cần đưa ra toàn bộ nhân tài thế không? Không có ai mà cô quen cả. Dù nói thế nào, cô cũng ở đại đội đặc chủng mấy tuần lễ đấy.
Ở trong rừng sâu núi thẳm này, phong cảnh thật đẹp, nhưng điều kiện thì hơi khổ. Hạ Sơ nhàm chán rốt cuộc hối hận, lúc tới nên mang Nhị Miêu theo. Vì không để Nhị Miêu đáng thương lưu lạc nơi đầu đường trong khoảng thời gian cô rời đi, cô còn đặc biệt đến thành S, đưa Nhị Miêu cho Mễ Cốc thu dưỡng. Cũng không biết nhiều ngày không gặp, Nhị Miêu có quên mất cô hay không.
"Bác sĩ Hạ, điện thoại."
Hạ Sơ đang ngồi ở trên cỏ phơi nắng, hơi trố mắt. Ai lại gọi điện thoại đến bệnh viện ở vùng chiến? Nếu như Lan Tử Ngọc muốn tìm cô, nhất định có thể hỏi ra số, nhưng trước khi cô xuất phát đã thẳng thắn thông báo với Lan Tử Ngọc là mình muốn tham gia diễn tập, tin tưởng mẹ mình sẽ không tìm cô vào lúc này. Vậy người đó là ai? Hạ Sơ không hiểu.
"Hạ Sơ, có phải em rất bận không.
"Ừ, rất bận ." Hạ Sơ dối lương tâm nói.
"Vậy cũng tốt, không quấy rầy em, mai mốt sẽ gọi điện cho em nữa, chăm sóc mình thật tốt."
"Cám ơn, tôi biết rồi." Ở trong lòng Hạ Sơ, ít nhiều có chút cảm động. Dù sao nhiều năm qua, trừ cha mẹ người nhà, không có người đàn ông nào quan tâm cô thế, Lương Mục Trạch cũng chưa từng hỏi han cô ân cần. Hạ Sơ cúp điện thoại rồi tự tát mình một cái, tại sao lại nghĩ đến Lương Mục Trạch rồi hả ? Người ta ở phía trước đấu tranh anh dũng, làm sao lo cho cô? Tự mình đa tình! !
Lương Mục Trạch ở phía trước lập chiến công hiển hách, danh tiếng cũng từ phía trước truyền tới bệnh viện của Hạ Sơ. Các bác sĩ y tá trẻ tuổi, đại đa số đều chưa từng gặp Lương Mục Trạch, nhưng theo như truyền thuyết đều biết là vị thiếu tá đặc chủng siêu cấp chuẩn mực, đặc biệt anh tuấn. Trẻ tuổi có chức vị, Lương Mục Trạch nghiễm nhiên đã trở thành thần tượng, người yêu trong mộng trong lòng tất cả phái nữ ở bệnh viện.
Lúc những người phụ nữ kia thảo luận về Lương Mục Trạch, lúc đầu cô còn cảm thấy hài lòng, bởi vì người kia cô biết. Mặc dù Hạ Sơ không muốn thừa nhận, nhưng dần dần, nghe các cô thảo luận Lương Mục Trạch như thế nào như thế nào nữa, cô liền bắt đầu phiền, đặc biệt phiền. Một đám phụ nữ nhàn rỗi xúm lại, còn có uy lực lớn hơn 3000 con vịt.
Diễn tập đến ngày thứ mười, tổ đột kích A của bộ đội đặc chủng Lam Quân hành quân chẳng phân biệt ngày đêm, mệt mỏi liền thay phiên nằm ở trong bụi cỏ nghỉ ngơi, rạng sáng đánh bất ngờ, nhiều lần khiến Hồng Quân ứng phó không kịp. Bọn họ tới không bóng đi không hình, vì không để rada của Hồng Quân truy ra tung tích bọn họ, Lương Mục Trạch ra lệnh cắt đứt tất cả radio và thiết bị truyền tin, hoàn toàn mất đi liên lạc với tổ B của đại đội đặc chủng, cũng bỏ qua máy bay cấp cứu. Còn lại, không phải anh chết chính là tôi mất, hoặc là, cùng chết.
Ở dưới sự hướng dẫn của Lương Mục Trạch tấn công lính nhảy dù và pháo lữ của Hồng Quân. Lúc tập kích pháo lữ, thừa dịp đêm khuya yên tĩnh, dùng xe việt dã cướp được của Hồng Quân trên đường hành quân trực tiếp lái vào chỗ đặt pháo lữ. Dùng thuốc mê đánh ngã tất cả chiến sĩ đứng nghiêm canh gác rồi, kéo mấy đại pháo lại thành vòng trọn, họng pháo nhắm ngay doanh trại pháo lữ.
Lương Mục Trạch đứng một mình giữa các cây pháo, giơ súng lên đối diện với bầu trời bắn càn quét "Đoàng đoàng, đoàng đoàng, đoàng đoàng, đoàng đoàng", người cả doanh địa đều bị kinh tỉnh, lao ra lều chỉ thấy họng pháo đen thùi đối diện mình.
Vệt màu ngụy trang che lại thần sắc cương quyết của anh, trong đêm đen Lương Mục Trạch cầm lên cái loa khuếch đại âm thanh, "Pháo lữ Hồng Quân, các cậu đã vinh quang hi sinh rồi, kéo phù hiệu trên tay áo xuống, Hồng Quân sẽ ghi khắc các cậu."
Chín người khác đều giơ súng lục, híp mắt, khóe miệng nhếch lên đường cong chứng tỏ sự khinh thường và miệt thị của họ đối với mấy người này.
Giải quyết pháo lữ, Lương Mục Trạch hạ lệnh tối nay không hành quân nữa, tìm chỗ bí mật an toàn nghỉ ngơi thật tốt cả đêm, mấy ngày hành quân tác chiến liên tiếp, các chiến sĩ đã rất mệt mỏi, nếu như kéo dây cung quá căng, sẽ đứt. Cách