Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghĩ
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341570
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1570 lượt.
tập kích ban đêm của họ sẽ bị Hồng Quân chú ý, về sau, tác chiến ban đêm nhất định khó khăn nặng nề. Cho nên Lương Mục Trạch hạ lệnh, hôm nay không làm mèo đêm, nhiệm vụ trước mắt là nghỉ ngơi thật tốt. Khiến mọi người nhảy cẫng hoan hô.
Hồng Quân không thể ngờ được, trong tay Lương Mục Trạch có bản đồ bố trí quân sự của họ. Dù thiết lập nhiều mục tiêu giả làm chướng ngại hơn nữa, Lương Mục Trạch tuyệt đối cũng không bị lừa gạt.
Nhị liên trưởng xoay người, mở đôi mắt nhập nhèm buồn ngủ, nhìn thấy Lương Mục Trạch thắp đèn xem bản đồ cách đó không xa, dụi mắt đi tới. "Doanh trưởng, anh còn chưa ngủ à? Xem cái gì chứ?"
Lương Mục Trạch không trả lời, đưa bản đồ đến trước mặt nhị liên trưởng còn chưa tỉnh ngủ, "Bước kế tiếp có ý kiến gì?"
"Gì?"
Nhị liên trưởng buồn ngủ, đầu óc mơ hồ. Lúc nghỉ ngơi bình thường còn phải luôn giữ vững cảnh giác, mắt cũng không dám nhắm chặt, hôm nay không dễ dàng có được lúc trăng mờ gió mạnh để ngủ một giấc, lại bị hỏi vấn đề sâu sắc thế này. Đừng nói bước kế tiếp phải đi như thế nào, làm sao đi tới đây anh cũng đã quên mất rồi!
"Biết đây là chữ gì không?"
Nhị liên trưởng híp mắt, nhìn thấy ghi chú bằng màu đỏ như máu, trong nháy mắt vô cùng có tinh thần. "Đại đội đặc chủng Hồng Quân? Doanh trưởng?"
Lương Mục Trạch không để ý anh, lại chỉ chỉ bên cạnh, "Nơi này thì sao?"
"Đoàn xe tăng? Doanh trưởng, đoàn xe tăng khẳng định là không được, đó là đội quân quan trọng, chúng ta không thể nào thừa dịp ban đêm đánh bất ngờ vào giống như hôm nay nữa, bọn họ khẳng định đề phòng đấy."
"Vậy làm sao kết nối bọn họ?"
"Kếtt nối? Làm sao kết nối?"
Lương Mục Trạch vỗ vào cái đầu không đội nón sắt của anh ta một cái, "Ngủ thấy ngu chưa? Quá nửa đêm thì cậu gác đêm, suy nghĩ lời của tôi nói thật kỹ, sáng mai nói cho tôi biết.
"Doanh trưởng?" Nhị liên trưởng muốn khóc, anh thật không biết làm sao kết nối đoàn xe tăng và đại đội đặc chủng.
Nhưng Lương Mục Trạch không để ý tới anh, thu hồi bản đồ cất vào trong ngực, tựa vào cây đại thụ ngủ.
Thật ra thì, Lương Mục Trạch không có lập tức ngủ. Nhiều ngày qua dưỡng thành thói quen, anh không thể mệt mỏi liền ngã đầu ngủ như trước. Nhắm mắt lại, luôn nhớ tới một người. Nhớ gương mặt tươi cười của cô, trong con ngươi trong suốt có bóng của anh.
Từng chữ từng câu cô nói đều khắc thật sâu vào trong đầu của anh, rõ ràng rất phiền cũng rất "dịu dàng" hỏi anh có muốn ăn cơm hay không; nụ cười sáng rỡ sau giữa trưa có thể so với ánh mặt trời, hỏi anh có muốn uống trà hay không; vì sợ phiền toái mà làm bộ như không biết mình, thậm chí chào nói: "Sếp, ngưỡng mộ đại danh đã lâu"; nói cho anh biết, con mèo của cô tên Nhị Miêu, mà ngày đó mình giống như trúng tà, kêu cô "Đại Miêu".
Không thể quên nhất, chính là buổi tối, cô rất khổ sở lôi kéo anh làm "Thùng rác", vứt sạch tất cả bất mãn trong lòng cô. Cô nói, một người đàn ông không thể ra mặt bảo vệ cô, cô thà rằng không cần. Câu nói kia khiến anh khắc cốt, cô không cần người không thể bảo vệ cô. Anh có thể bảo vệ quốc gia này, nhưng thứ duy nhất không thể bảo vệ, chính là cô.
Những lời này càng ngày càng thường xuyên dao động ở bên tai, thời gian lâu dài, thậm chí bắt đầu tự hỏi có thể bảo vệ cô không bị thương tổn hay không? Nhưng anh vẫn gián tiếp khiến cô bị thương một chân. Anh áy náy, cho nên dùng mọi cách giữ cô ở đại đội đặc chủng, thậm chí chọc cô khóc. Đó là lần đầu tiên nhìn thấy cô rơi nước mắt, trật khớp nối xương, cô đau đến gào khóc kêu lên, nước mắt đảo quanh ở trongmắt, nhưng vẫn nhìn xuống, mà cô lại bởi vì một câu nói của mình, khóc nức nở. Con gái quả nhiên là con gái.
Anh từ trước đến giờ là một người cẩn thận, rất ít làm việc gì sai, càng ít nói xin lỗi. Mà hôm đó, lại quỷ thần xui khiến nói như vậy. Biết rõ cô ở thành G đưa mắt không quen, biết rõ cô không có lòng trung thành, lại bị đầu óc mê muội nói ra câu bất lịch sự đó lúc cô đang cứng đầu cứng cổ.
Cho nên, anh cam tâm tình nguyện để cô chỉ điểm, tắm cho Nhị Miêu, kêu thì tới đuổi thì đi. Anh không quan tâm người ta nhìn thế nào, cho nên Điền Dũng nhìn thấy những việc kia, anh cũng không cảm thấy lúng túng hay ngượng ngùng, anh chỉ cầu xin mình không thẹn với lương tâm.
Mấy ngày chống lũ ở tiền tuyết, trên đê lớn không có bất kỳ thiết bị truyền tin nên bị chia cách hai phương với Hạ Sơ. Khi đó, anh mới ý thức được, ở chung hơn một tháng, anh đã quen mỗi ngày nhìn thấy Hạ Sơ, nghe tiếng cười của cô, nghe cô nói chuyện, nghe cô trêu chọc mèo hoặc là mắng Nhị Miêu là sắc mèo.
Chưa bao giờ cảm thấy như thế, khiến anh không cách nào nắm trong tay, loại cảm giác này khiến anh rất phiền não. Luôn nhớ tới cô trong lúc lơ đãng.
Nhận được thuốc bao tử, Tiếu Đằng nói cho anh biết là Hạ Sơ đưa tới. Phản ứng đầu tiên của anh là nhìn chung quanh để tìm, nhưng Tiếu Đằng lại nói cho anh biết, bác sĩ Hạ vừa mới rời đi.
Lúc này anh mới nổi giận, níu lấy cổ áo của Tiếu Đằng mắng cậu ta không có mắt, trí tuệ không phát triển, dẫn cô tới chỗ nguy hiểm như vậy, không bị vỡ đê là may mắn, n