Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sự Nhầm Lẫn Tai Hại

Sự Nhầm Lẫn Tai Hại

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1341818

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1818 lượt.


Bấm chuông cửa xong, cô mới chợt nhận ra sự nóng vội của mình. Hùng hùng hổ hổ lao đên đây để làm gì? Hai người chỉ là bạn bè, anh ta chẳng có thời gian để báo cáo với cô việc sắp rời đi, cũng có lý đấy chứ. Thậm chí những cái khác, cũng chỉ là tiết mục bông đùa bình thường thôi.
Dứt tiếng chuông mọi thứ lại rơi vào yên lặng, Hà Tâm My tần ngần nhìn xuống chân, mấy ngày trước còn đang ngồi ở đây, vừa cào cửa vừa khủng bố “Cẩn thận cạnh gương có con ma mặc áo trắng kìa, nhìn ghê lắm...”, ngẩng đầu đã thấy bộ mặt bí xị của lão Tống.
Ha ha ha, nói không chừng hôm đó lão Tống bị cô hù cho tôi đến không dám nhắm mắt.
Tâm My ngồi xuống ôm gối, khịt mũi nghĩ ngợi: Thực ra, liệu có phải chỉ là bạn bè thôi không?
Hà Tâm My, tình cảm ủ ê đâu phải phong cách của mày.
Cô lao tới khu Củng Hương đã thấy bụng sôi ùng ục.
Khu Củng Hương chuẩn bị dọn hàng, Trần Uyển đang tính tiền, mắt không buồn ngước: “Tự vào bếp mà tìm”.
Nói đoạn bác của Trần Uyển đi ra, vừa trông thấy Tâm My thì vui mừng sung sướng: “Này Tâm My, muốn ăn gì cứ việc nói, bác sẽ làm cho”.
Tâm My mừng quýnh nhảy cẫng lên: “Bác ơi, bò ướp tương! Bò ướp tương! Trần Uyển, cậu đừng lườm mình, ở nhà mình mới ăn có hai miếng cơm đã phải đi rồi. Bụng lép kẹp lao thẳng tới tìm cậu, cậu không nỡ để mình bụng đói đúng không?”.
Trần Uyển thở dài: “Sáng sớm mới nói gầy được nửa cân, giờ cậu tính ăn bù phải không”.
“Không ăn no mình lấy sức đâu mà giảm cân?”
Trần Uyển lại than: “Vậy cậu đợi một lát nữa đi, chuột cống vừa gọi điện nói sẽ cùng lão Tống tới ăn khuya, chút nữa sẽ đến”.
Tâm My trợn tròn mắt.
Trần Uyển chằm chằm nhìn cô: “Đừng hòng trốn chạy, muốn trốn cũng phải nói với mình xem dạo này cậu mắc bệnh gì, cứ thấy lão Tống là co giò chuồn thẳng”.
“Chẳng phải nói mình thiếu nợ đang lo quýnh lên sao? Đậu Đinh đâu? Chả thấy con mình đâu cả!”
“Bác mình đưa Đậu Đinh đi chơi rồi, đừng có lảng sang chuyện khác.”
Tâm My đan ngón tay, ngại ngùng nói: “Lão Tống, lão Tống có phải sẽ tới tập đoàn đầu tư An Tín của nhà họ Diệp không?”.
Trần Uyển cười: “Thấy chuột cống bảo thế.
“Lão Tống muốn để dành tiền lấy vợ, chút lương còm cõi ở Đại học Đông Nam đâu có đủ.”
Tâm My ngoái đầu, người cất tiếng đang đứng bên cạnh tên Tần chuột cống, khẽ nhếch mép nhìn về phía cô, chẳng phải tên khốn đó thì là ai?
“Sao muộn thế này còn chạy tới chỗ Tiểu Uyển? Lúc xuống nhà, tôi gặp thầy Hà, thầy còn nói tối nay cô về ăn cơm. Sao, lại cãi nhau với mẹ hả?”
Khốn nạn, ở đâu ra thứ người làm chuyện trái lương tâm còn vờ vịt như không có chuyện gì thế hả? Tâm My thấy mình sắp chạm tới ranh giới của cơn cuồng nộ. Trong lúc ăn cơm, cô cố gắng kiệm lời chỉ lặng lẽ nghe Tống Thư Ngu và Tần Hạo bàn chuyện công việc. Tống Thư Ngu càng điềm tĩnh thì cô càng bức bối. Nếu mắt có thể nhìn xuyên thấu, nhất định sẽ thấy quầng lửa quanh cô đang ngùn ngụt bốc cháy.
“Tôi tới tìm Tiểu Uyển là vì quá lo lắng do gặp chuyện bất trắc, có người bạn quen gần chục năm, đột nhiên bỏ việc chuyển nhà, cũng may anh ta sống trên tầng nhà tôi, nếu không chắc tôi là người cuối cùng biết tin; mấy hôm trước anh ta còn nói với tôi kết... làm bạn bè mà lại thế này, thật không nghĩa khí gì cả.”
Tống Thư Ngu cười cười: “Bận!”.
“Đừng có lấy lý do là bận.”
“Mới tiếp quản công việc nên phải gặp gỡ với nhiều người, rồi đống tài liệu chất cao như núi cần phải kiểm tra. Mấy ngày nay tôi phải đọc toàn báo cáo sổ sách về tình hình kinh doanh suốt năm qua một lần, cương vị và trọng trách trước mắt cũng phải từng bước điều chỉnh. Mấy hôm trước chẳng phải còn nói với cô thức thâu đêm mấy hôm sao? Cũng không thèm quan tâm à?”
Ngọn lửa trong lòng Tâm My bỗng bị gáo nước lạnh dập tắt: “... Thế không phải, không phải đang nghĩ đến chuyện khác sao?”.
Anh nhíu mày nhìn cô.
“Nhưng anh chuyển nhà cũng nên nói trước một câu chứ, tôi lên nhà bấm chuông, chỉ có bác Vương nhà đối diện nói anh đã chuyển đi rồi.”
“Chuyển nhà tôi giao hết cho công ty vận chuyển, nói cho cô nghe thì giúp được gì không?”
“Tôi có thể chào tạm biệt anh.” Trong lòng thấy tấm tức, cái gì cũng có lý, rõ ràng người làm sai là hắn, vậy mà hắn vẫn có thể rạch ròi đâu ra đấy.
“Quên nói cho anh, con ma mặc áo đỏ đi giày đỏ treo cổ ở chùm đèn phòng khách nhà anh cứ khóc mãi, nói anh chưa tạm biệt cô ta, nói dù anh có đi đến đâu cô ta cũng sẽ theo tới đó.”
Tống Thư Ngu đạp xe phanh kít, tức tôi ra mặt: “Ranh con chết giẫm, trong đầu cô toàn những thứ quái gở thế sao?”.
Tâm My cười hì hì, ai bảo anh khốn nạn, ai bảo cho tôi ra rìa không thèm kể chuyện, ai bảo anh ngày ngày rỗi hơi điên điên khùng khùng cười tôi béo nói tôi lười, lừa tôi kết hôn báo hại tôi ăn không ngon ngủ không yên, tôi sẽ hù chết anh!
“Lái xe”, cô cười tít mắt vỗ lên vai lão Tống, chỉ sang bên đường, “Người bị đâm nát nửa đầu đang nhìn anh kìa”.
Cả đường đi Tống Thư Ngu mặt mũi sa sầm.
Tâm My cũng không thấy hả hê, người gì không biết? Chẳng phong độ gì cả. Lúc anh hứng khởi thì cô chẳng hào hứng gì, đến khi cô