Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1341817
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1817 lượt.
sóc cuối cùng có tìm được quả thông kia không?”
Trong bóng tối đôi mắt anh sáng lên long lanh.
“Được chứ!”, cô trả lời chậm rãi. Bỗng nhiên nhận thấy chiếc sofa duy nhất trong phòng chật kinh khủng, “Tôi phải về rồi, ngày mai còn đi làm”.
“Ở lại đi.”
Trong phòng trống trơn, chợt vang lên âm thanh nghe choang choác ngay bên tai Tâm My. Cổ khát miệng khô, cô nói, “Đã bảo anh không có gì tử tế mà”.
“Ở lại đi”, anh tiến đến gần, nhắc lại lần nữa.
“Lão Tống, chúng ta... làm bạn, làm bạn là tốt nhất, toát mồ hôi, cô muốn nói điều gì đó, “Ý của tôi là, chúng ta, chúng ta thực ra nên giữ mối quan hệ hiện giờ...”.
“Cô có thể ngủ ở phòng khách.”
Hả?
“Cô không thích, tôi đảm bảo sẽ không đụng tới cô.”
Tôi, tôi có nói không thích hồi nào?
Mình có nói với anh ta mình không thích hồi nào đâu nhỉ? Còn nữa còn nữa, rốt cuộc là “Cô không thích, tôi đảm bảo sẽ không đụng tới cô” hay là “Cô không thích tôi, tôi đảm bảo sẽ không đụng tới cô”?
“Giáo sư” cái nỗi gì chứ, ăn nói cũng không rõ ràng, ý hắn là gì không biết?
Cô trở mình, mắt hướng nhìn ánh trăng sáng ngoài cửa sổ. Bình thường cứ mỗi lần gặp chuyện khó nghĩ, cô đều mặc kệ để đó, lần này thì đúng là bế tắc, không tài nào tìm được lối thoát.
Cái cảm giác lâng lâng bất an này khó chịu thật, cô tiếp tục tấm tức gặm ga giường.
... Chẳng biết con sóc cuối cùng có tìm được quả thông kia không nhỉ?
Anh ta đang muốn nói gì? Quả thông là...
Á á á á... Cô hét lên trong thâm tâm.
Ù ù ù ù... Xa xa có tiếng người lầm rầm.
Tâm My vểnh tai, chăm chú bắt lấy chuỗi âm thanh lúc có lúc không trên mặt hồ mà mọi người thường kể. Đột nhiên sống lưng lạnh toát, cô nhầm rối, âm thanh quái đản đó phát ra từ phòng Tống Thư Ngu.
“Ối trời ơi!” Không phải chứ? Cô nghĩ tới “Cô gái mặc áo đỏ đi giày đỏ”, cả người nổi hết da gà. Vốn sợ quá định nhảy xuống giường, nhưng loáng một cái lại chui gọn rúc vào một xó, kéo chăn trùm kín đầu.
Mẹ kiếp, đó là nói linh tinh để dọa Tống cá trê, sao đến mình cũng sợ thế này. Tâm My kéo chăn ra rồi bịt tai lại, không gian tĩnh lặng một hồi, cô thở phào trách mình thần hồn nát thần tính, nhưng âm thanh đó lại tiếp tục vang lên.
Cô lê từng bước tới phòng lão Tống, trong đầu hình dung hắn ta đang biến thành bộ dạng của con yêu râu xanh.
Cửa phòng hé mở.
“Khốn kiếp! Hóa ra hắn ta còn đang gặp ác mộng!”
“Tống cá trê, Tống cá trê!”
Mamma mia! Cuối cùng cũng có cơ hội trêu hắn ta, Tâm My hạ thủ không chút do dự.
Tống Thư Ngu lắc đầu nguầy nguậy hết sang trái rồi sang phải, cuối cùng mắt ti hí, đồng tử rúm lại, mặt mũi kinh hãi giống như vừa gặp ma.
“Bốp!”, Tâm My sung sướng thưởng thêm cho hắn một cú đau điếng.
Cuối cùng anh cũng nhìn rõ người trước mặt mình là ai, cơ thể rúm ró dần thả lỏng, gương mặt cũng thoải mái hơn.
“Chưa bị ma nhát chết, đã bị cô hù ngoẻo rồi.”
Tôi mắt tôi mũi, anh hỏi cô: “Vào đây bao lâu rồi?”, giọng thô lo.
“Mới được một lúc, muốn uống nước không?”
Anh bình tĩnh gật đầu.
Lúc Tâm My quay về, Tống Thư Ngu đã trở lại trạng thái bình thường, thần sắc cũng khá hơn.
“Anh vừa gặp ác mộng hả?”, cô vẫn nghĩ thường chỉ trẻ con mới như vậy.
“Thinh thoảng”, anh không giải thích nhiều.
“Lúc đầu tôi còn tưởng con ma áo đỏ đuổi theo tới đây thật”, cô cười ha ha, “Tôi về ngủ đây, hai giờ hơn rồi”. Còn chưa kịp đứng lên, đã bị anh ôm lấy, cô ngó đầu ra sau, kế đó Tống Thư Ngu quay người coi như ghim chặt cô lại trên giường.
Tâm My trố mắt nhìn, mẹ kiếp, cái này có phải gọi là chui đầu vào rọ?
“Đừng đi, ngủ lại đây đi.”
Anh ép chặt cô, Tâm My có thể cảm nhận rõ ràng từng thớ thịt săn chắc của anh, hai tay giơ cao qua đầu làm vẻ đầu hàng. Mỗi lần hít thở lồng ngực lại chạm vào anh, vì thế cô cố gắng thờ thật nhẹ nhàng để không va chạm với cơ thể anh thêm nữa.
“Anh nói anh không đụng tới tôi”, cô khẽ nhắc.
Anh gật đầu, “Chỉ ngủ thôi mà, ôm cô còn thích hơn ôm gối”, ánh mắt anh khẩn khoản như đứa trẻ.
Lần trước anh cũng nói như vậy, hình như cũng không xảy ra chuyện gì. Tâm My như đắm chìm trong đôi mắt khẩn cầu đó, ma xui quỷ khiến thế nào mà cô gật đầu lia lịa.
Anh thở phào nhẹ nhõm, toàn thân thả lỏng, Tâm My cảm thấy sức nặng trên người theo đó giảm đi một nửa.
“Lão Tống, anh sợ lại nằm mơ nữa đúng không?”
Người nằm ngay cạnh cô khẽ ừ một tiếng: “Ngủ thôi”.
“Mơ gì thế?”, cô tò mò.
Tống Thư Ngu không trả lời, bàn tay khẽ đặt lên má cô: “Ngủ thôi”.
Sau cùng trước khi chìm vào giấc mộng, cô mơ hồ nghe thấy tiếng anh thở dài.
Hôm nay thời tiết ha ha ha
Trước khi Hà Tâm My tỉnh dậy, cô đã chuẩn bị sẵn hai phương án: A - Nếu lão Tống đã dậy rồi, thì phải lễ phép nói “Thời tiết hôm nay ha ha ha”, sau đó nghiêm mặt và chạy đi đánh răng; B - Nếu lão Tống chưa tỉnh, phải mau chóng thu dọn hành lý rồi chuồn thẳng, xem như tất cả những chuyện đêm qua chỉ là ảo giác.
Cô mở mắt, há mồm...
Tống Thư Ngu đã dậy từ bao giở bao giờ, hai mắt long lanh