Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1341816
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1816 lượt.
vui trở lại, anh ta lại làm mặt lu xìu như bánh mỳ ngấm nước mưa.
Thêm lần nữa cô bái phục khả năng tưởng tượng đáng kinh ngạc của mình. Nhớ hổi đó, thấy mối tình của Trần Uyển và tên chuột cống ấy bi kịch tới mức đâu đâu cũng thấy máu túa đầy người, khi ấy cô nói chẳng phải chỉ là một người đàn ông thôi sao? Đàn ông là cái gì chứ? Cũng chỉ là một củ cải biết nói chuyện, biết ngọ nguậy và nóng hôi hổi mà thôi, có đến mức phải vì nó mà đau tới tận xương tủy? Vì nó mà đau từng khúc ruột?
Mẹ kiếp, sao Shin nói đúng thế chứ, ai nghiêm túc trước thì người đó thua. Hà Tâm My, nếu cô coi chuyện cầu hôn của Tống Thư Ngu lúc khua môi múa mép là thật, vậy hôm nay người bực bội khó chịu quên hết trời đất chắc chắn là cô!
“Hà Tâm My, cô đứng lại.”
Xuống xe tạm biệt, đi chưa được mấy bước đã bị anh gọi lại. Tâm My từ từ quay người, thấy gương mặt cau có của lão Tống đã dịu đi đôi chút, lại còn có phần hí hửng nữa. Hai tay anh ôm đầu tựa vào thân xe, ánh mắt sáng quắc.
Đầu óc đen tôi của Tâm My lướt nhìn chiếc quần màu đen anh mặc.
“Suy nghĩ xong chưa?”
“Cái gì?”, cô trợn mắt giả bộ ngây thơ.
“Còn chưa được một tuần đã quên rồi?”, vẻ hung hãn của anh như muốn sấn tới bóp cổ cô, mặt đối mặt, “Dám nói quên không?”.
Tâm My ngửa đầu ra sau, né khuôn mặt anh đang ngày càng áp sát: “Anh nói lắm thế, làm sao tôi biết anh định hỏi cái nào?”.
Tống Thư Ngu hồi lâu không nói gì, sau đó dần trở lại trạng thái thản nhiên khi trước: “Chuyện kết hôn sống cho qua ngày”.
“Đừng có đùa nữa, việc này chúng ta không thể tùy tiện được.” Trên mặt Tâm My hiện rõ nét cười, cảm giác vô cùng thận trọng nhưng đột nhiên thấy tâm trạng hơi bất an. Làm gì mà cứ trợn mắt nhìn tôi thế.
Mọi thứ xung quanh như biến thành một làn khói, ánh mắt Tống Thư Ngu tựa một sợi dây bện chặt cổ cô với màn sương mờ ảo. Tâm My hoang mang khua tay tơi bời như có ý muốn cắt đứt sợi dây đó, rồi tìm cách co giò bỏ chạy, nhưng bỗng nhiên, sợi dây thả ra, mọi thứ xung quanh dần rõ ràng trở lại.
“Chủ nhật, tôi tới đón cô.”
“Hả?!”
“Không phải nói giúp tôi chuyển nhà hả?”
“Nhưng chẳng phải anh đã chuyển rồi sao?”
“Tất cả đồ đạc dọn tới vẫn chưa sắp xếp gọn gàng, tôi chưa có thời gian.”
Tâm My toan mở miệng phản đối, Tống Thư Ngu đã buông cánh tay đang đặt trên cửa xe ra rồi quay người lại nói: “Thứ nhất, tiền cô vay tôi sẽ được tính theo sức lao động mà cô bỏ ra để trả dần; thứ hai, tôi đã hứa, Chủ nhật này sẽ ở cùng cô”.
Tôi... cái “đầu” anh ấy!
Tống Thư Ngu liếc mắt tình tứ nhìn cô rồi dặn dò thêm lần nữa: “Chủ nhật, tám giờ sáng, tôi sẽ tới trước cửa phòng trọ đợi cô”.
Tôi... cắn chết cái “đầu” anh!
Con sóc và quả thông
Xe chạy vào khu nhà mới mà Tống Thư Ngu chuyển đến, trong lòng Tâm My có một núi nghi ngờ đè nặng. Lên gác, trước mắt toàn là những con số đang nhảy nhót. Tầng ba đối diện hồ nước, bốn phòng, đây chẳng phải ngôi nhà mà anh bảo đã tìm được cho cô sao?
“Tống cá trê, bụng dạ anh thật khó lường, anh đang có ý đồ mờ ám gì?”
Tống Thư Ngu nhướng mày, thong thả bước tới bên cô, ngước nhìn mặt hồ phía ngoài ban công, rồi quay người hỏi: “Yên tâm, tôi không có ý định vứt cô xuống hồ cho cá ăn đâu”.
“Đây chính là ngôi nhà anh nói sẽ tìm giúp tôi, hai tháng trước nói là đã thuê cho tôi rồi!”
Phải mở các loại hộp, đo đạc kích thước, còn phải so sánh phòng mới phòng cũ, những cuốn sách anh hay đọc phải để ở nơi dễ lấy nhất, vô vị đến mức này cũng có thể gọi là độc nhất vô nhị. Đống tiểu thuyết trong phòng sách nhà Hà Tâm My cũng phải kín ba mặt tường, cho nên lúc dọn dẹp phòng sách cho Tống Thư Ngu khá thuần thục.
“Tống cá trê, bật nhạc nghe coi, tôi buồn ngủ tới nơi rồi nè. Đừng bật kênh ABC đây nhé.” Cô huơ huơ tay, rồi lại cúi người lấy từ trong thùng ra mấy cuốn sách dọn lên kệ. Lý thuyết trò chơi, Xu thế lớn của Châu Á... Cô bĩu môi vẻ khinh khỉnh, bước qua đống thùng giấy bày đầy dưới đất đi tới phía kia của căn phòng, lục lọi một hồi, rút ra cuốn truyện tranh Ranma 1/2 cũ nát, thế là ngồi xuống đọc.
“Câu giờ hả?”
Bị cốc một cái vào đầu, cô vội vứt cuốn truyện vào thùng, lí nhí nói: “Đâu có”.
“Làm xong sớm sẽ được về sớm, cô chậm rề rề thế này hay định tối nay ngủ lại đây?”
Tâm My nhảy bắn ra sau, còn Tống Thư Ngu ngồi xuống chiếc ghế tựa cạnh đó, cúi đầu nhìn cô, nói tiếp: “Thực ra lúc cô tới đã có chủ ý sẵn rồi”.
“Lão Tống”, Hà Tâm My nhìn lên đầy vẻ tôn kính, “Anh có biết không, anh đã thành công trong việc thăng cấp lên thành ‘thần tượng’ của tôi rồi đấy”.
Buổi trưa Tâm My bưng bát mỳ, cảm động tới lệ chan chứa, không ngờ đến giờ mới được cho ăn.
Ngồi khoanh chân trong phòng sách, xì xụp ăn xong, thấy Tống Thư Ngu bước vào, cô lập tức báo cáo tình hình: “Còn hai thùng rưỡi sách, chắc ba tiếng nữa là xong”.
Tống Thư Ngu vừa đi ra ngoài về, trên tay xách túi gì đó rồi ngồi xuống cạnh bàn, gật đầu nói: “Nhanh thật”.
Đương nhiên là nhanh rồi, ai muốn ở lại thêm trong căn phòng rách n