Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sự Nhầm Lẫn Tai Hại

Sự Nhầm Lẫn Tai Hại

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1341806

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1806 lượt.

á chung chung.
Shin: ...
Gấu hung bạo: Chẳng phải tặng hoa, tặng quà, rồi đưa đi đón về, nói lời đường mật, như “Đôi mắt em như vì sao trên trời” kiểu vậy sao?
Shin:... Cô thích mấy thứ đó?
Gấu hung bạo: Chết đi, tôi đang hỏi anh kia mà!
Shin: Có nhiều cách để thể hiện tình yêu với một người, cũng có kiểu vợ chồng thường ngày sống đơn giản xuề xòa, nhưng lúc cần thiết vì người kia đến tính mạng họ cũng sẵn sàng hy sinh.
Gấu hung bạo: Sặc! Nhưng bây giờ làm gì có lũ lụt và đâu có động đất, sức khỏe tôi cũng rất tốt chẳng cần ai phải hiến máu, hiến thận hay hiến ngực, vậy làm sao tôi biết được một người đàn ông thực sự yêu mình?
Shin: Tôi còn toát mồ hôi hơn cả cô đây nè! ... Tôi nghĩ cô nên hỏi chính bản thân mình.
Gấu hung bạo: ... Luôn hiểu đối phương sẽ biết phải làm gì!
Cách đó mây cây số, Tống Thư Ngu ngồi uống cà phê, lắc đầu ngao ngán: Bộ não này có cấu tạo...
Gấu hung bạo: Anh đi đâu rồi?
Shin: Đây. Cô nghĩ kỹ xem, người đó có phải lúc nào cũng xuất hiện trong cuộc sống của cô, có phải khi nào cũng tích cực chứng minh cho cô thấy sự tồn tại của anh ta, có phải lần nào trông thấy cô, anh ta cũng nở nụ cười rạng rỡ nhất? Đại loại thế.
Gấu hung bạo: Tươi rói (Kiểu như thế)...
Shin: Ai đã nói yêu cô?
Gấu hung bạo: Người đó, có một người, người nói chuyện kết hôn ấy.
Shin: Còn cô?
Gấu hung bạo: Ừm...
Cách đó vài cây số, Tống Thư Ngu nắm chặt bàn tay một cách vô thức.
Gấu hung bạo: Hình như có một chút... Chẳng hiểu sao nửa đêm không ngủ được, hay đang nghĩ về anh ta?
Cách đó vài cây số, Tống Thư Ngu nhoẻn miệng cười.
Gấu hung bạo: Một tên “đực rựa” chuyên ức hiếp, chà đạp, sỉ nhục tôi lại chính là tên “đực rựa” ngạo nghễ nói yêu tôi. (Trên mặt “Nước mắt hai hàng”) Trước mắt tôi có hai cách giải quyết: Một là không đếm xỉa đến hắn; hai là lấy hắn ta, rồi ăn cho hắn sạt nghiệp! Ừ, đúng rồi, còn có một cách nữa, lấy hắn ta rồi gây chuyện ly hôn để cuỗm nửa gia tài! Anh nói xem cách nào hay hơn?
Cách đó mây cây số, ngụm cà phê vừa đưa vào miệng đã phun đầy trên màn hình máy tính.
Bên ngoài cửa sổ, một đàn quạ bay qua.






Diệt giàu cứu nghèo, lấy thân nuôi hổ
Trong diễn đàn có một câu nói kinh điển... Muốn kết thúc một cuộc tình, hãy sống thử cùng anh ta; muốn bắt đầu một cuộc tình, hãy cùng anh ta đi du lịch!
“Có phải lần đầu tiên đi máy bay đâu, trông em phấn khích chưa kìa.”
“Nhưng là lần đầu tiên em ngồi khoang hạng nhất”, Tâm My nhìn trái ngó phải, “Phúc lợi ở An Thành tốt đến thế sao? Bay nội địa cũng phải đặt ngồi khoang hạng nhất?”.
“Chịu, ai bảo anh chân dài”, để tăng thêm vẻ biểu cảm, Tống Thư Ngu lười biếng duỗi thẳng đôi chân.
“Mấy thứ này đều do mẹ em mua, nói hơn nửa năm không gặp Tiểu My, hằng ngày phải khổ sở sống trong hẻm núi nghèo. Anh đủ can đảm thì về lao vào mẹ em mà xả.”
Tống Thư Ngu đưa tay: “Oẳn tù tì”.
“Sợ gì?”, cô đếm một hai ba, “Lá, a ha ha, mình thắng rồi, đồ đạc thuộc hết về anh, cẩn thận kẻo để sót”.
Tống Thư Ngu nhìn theo bóng núng nính của cô mà lắc đầu: Quả thực rất ngốc, lần nào cũng ra lá đầu tiên, chẳng đổi được một lần sao?
Lúc ra khỏi sân bay, tài xế của Diệp Thận Huy đã đợi bên ngoài khá lâu, trông thấy Tâm My liền cười tít cả mắt.
“Tâm My béo giờ cũng ra dáng người đẹp nhỉ?”
Trước đây Tâm My từng ngồi xe nhà Tiểu My không biết bao lần, có thể nói biết quá rõ chú lái xe. Cô chun mũi: “Chú Vu, có thể bỏ hộ cháu ba từ cuối được không?”. Đoạn liền phá lên cười, không ngừng hỏi Tiểu My có khỏe không, Tiểu My gầy hay béo, giờ Tiểu My và cô ai xinh hơn.
Tống Thư Ngu cười nhưng không thành tiếng, đầu ngóc lên, tay xách nách mang các thứ mà vứt hết lên xe.
Chiếc xe còn chưa ra khỏi thành phố, thế mà Tâm My bô lô ba la đã được nửa tiếng đồng hồ, đến mức lông mi chớp điên đảo, yên lặng một lúc, uể oải nói: “Buồn ngủ quá, cả đêm không ngủ được”.
“Tựa vào vai anh mà ngủ một lát”, Tống Thư Ngu kéo đầu cô lại.
Chú Vu tài xế nhìn qua tâm gương chiếu hậu rồi mỉm cười: “Tính vẫn hệt ngày xưa, chẳng thay đổi tẹo nào”.
Tống Thư Ngu cũng nhìn mái đầu trên vai mình, khẽ nói: “Không đâu, ai được như cô ấy là hạnh phúc nhất đây ạ”.
Xe đi vào chỉ giới huyện Vân Lương không lâu, Tâm My đã tỉnh dậy. Tống Thư Ngu hỏi tại sao không ngủ thêm, cô nhíu mày rồi lắc đầu.
“Ngồi lâu quá ê mông hả?”
Mặt cô mếu máo, không chỉ mông ê ẩm mà ngực cũng đau. Đường xóc quá.
“Tại sao nhà không ở trong thị trấn nhỉ?”
“Tiểu My ở vùng núi Thanh Vân cũng được mấy năm rồi, nên rất có cảm tình với lũ trẻ vì thế chẳng nỡ xuống núi. Trụ sở chính vẫn ở thị trấn, vùng núi Thanh Vân chỉ là nơi làm việc thôi. Yên tâm, tới đó có cái để chơi đây, phong cảnh chỗ nào cũng đẹp”, chú Vu vượt lên một chiếc xe trước mặt, giọng nói sang sảng.
Hai bên đường núi thì một là vách đá cheo leo dựng đứng, một là tựa con dốc thẳng tắp, nhìn xuống chẳng thấy đáy. Tống Thư Ngu nói con đường này hai năm nay vẫn đang sửa chữa, Tâm My tưởng tư