XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sự Nhầm Lẫn Tai Hại

Sự Nhầm Lẫn Tai Hại

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1341795

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1795 lượt.

o chế giễu châm chọc đả kích tớ thôi, cậu đừng nói giúp hắn.”
“Người như thầy Tống có cần tớ phải nói giúp không? Cậu thật chẳng có lương tâm, tớ là muốn tốt cho cậu thôi. Nếu không yêu sao tất cả mọi thứ tâm tư suy nghĩ trong đầu đều chỉ có mình cậu? Đầu cậu bằng đất hả?”
Tâm My trốn trong chăn tự hỏi bản thân. Nếu nói phá hoại, việc phá hoại của tên Tống cá trê đó cô có thể kể lể một ngày một đêm. Cái này gọi là phải lòng, chẳng phải cả trái tim đã trao trọn cho kẻ địch rồi sao?
Trong lòng có tiếng nhắc nhở yếu ớt, Hà Tâm My, làm người hãy công bằng một chút. Tống cá trê rõ ràng cố tình tóm gáy để cậu đau đầu, nhưng cậu nói anh ta cười nhạo chế giễu mình mười mấy năm cũng không công bằng cho lắm, lúc nào cậu gặp nạn mà anh ta không xuất hiện lao đầu cứu giúp? Sau này chẳng phải coi anh ta như bác sĩ Umeda vậy sao lúc nào đau đầu là tới gặp anh để xả? Dùng xong người ta liền phủi tay chùi mép quay đầu bỏ đi, mày mới là...
Umeda? Tâm My mếu máo, thảm hại như anh ta sao?
“Tâm My à, có thật hai người tới đây để chơi không mau nói thật đi.”
“Hơ hơ”, Tâm My vùi mặt vào chăn nói.
Tiểu My liền kéo chăn bắt cô chui ra: “Hơ hơ là cái gì? Phải? Hay không phải?”.
Tâm My sống chết bảo vệ, dùng phần chăn còn lại cố kéo lên che mặt, chỉ để lộ hai con mắt, ấp a ấp úng: “Đại loại bọn tớ, có khả năng, hình như là phải kết hôn”.
Tiểu My chết lặng, sau đó kinh hãi thét lên.
“Đừng, đừng mừng vội. Cậu phải làm rõ xem anh ta có bao nhiêu tiền, nếu không sau này ly hôn được chia ít thì thiệt lắm.”






Thực ra, anh tốt lắm
Hôm sau Tâm My cùng Tiểu My đi dạy học cho đám học sinh, Tiểu My hỏi tại sao không đi cùng Tống Thư Ngu, cô bĩu môi, nói: “Tớ tới để thăm cậu, có phải tới làm việc cùng hắn đâu, anh ta và Diệp... Diệp tiên sinh đi câu cá bàn chuyện công việc, tớ đi làm gì?”.
Tiểu My ngại ngùng nói: Chốn quê mùa, chẳng có cái gì để chơi.
Tâm My bực mình: “Cậu có coi tớ là bạn thân không hả? Đâu phải vì vui chơi mà đến”.
Buổi trưa phải xuống núi đưa hết một lượt hàng hóa, cứ như đã hẹn trước hai ba thầy cô giáo gần đó cũng tới.
Nói đoạn, Tống Thư Ngu và Diệp Thận Huy đã câu cá trở về.
Tống Thư Ngu giơ giỏ cá trên tay, cười hì hì: “Ở thành phố nghĩ tới cá ở đây đã rớt nước miếng, hôm nay thế này là đủ rồi, phải đánh chén cho thỏa thích”.
Còn chưa nói hết câu, Tâm My đã đon đả đón lấy mang thẳng vào nhà bếp, lúc đi ra hết rót trà lại đưa khăn bông. Tống Thư Ngu chẳng tài nào hiểu nổi hành động khó hiểu bất thường của cô, nhìn Tiểu My với ánh mắt dò hỏi, Tiểu My chỉ bĩu môi cười.
“Bị sốt hả?”
Tâm My nện vào tay anh đang với ra sờ lên trán cô. “Uống nước của anh đi.”
“Vậy đang hưng phấn hả?”, anh quét mắt từ đầu đến chân cô.
“Có anh mới hưng phấn, người đầy mùi cá.”
Diệp Thận Huy chẳng biết nói gì, chỉ lắc đầu rồi lên gác.
Phía dưới Tống Thư Ngu vẫn đang hỏi: “Vậy có chuyện gì, đột nhiên thấy anh tốt hả?”.
“Nhầm rồi, là bỗng phát hiện chỗ xấu của anh còn chưa đủ độ.”
Đến tối, Tống Thư Ngu vẫn cười tít mắt với cô. Tâm My thấy thế đâm ngại, mấy lần trợn mắt nhìn lại, nhưng riêng da mặt dày dặn của Tống Thư Ngu cô cũng không thể nào xuyên qua nổi.
Nghe Tống Thư Ngu nói phải đi ngủ sớm, sáng mai còn lên núi, Tâm My không kìm nổi bèn hỏi: “Đây chẳng phải đang trên núi sao?”.
Tiểu My cười khúc khích: “Cậu đếm xem xung quanh đây có bao nhiêu ngọn núi?”.
Tống Thư Ngu cũng chỉ liếc nhìn mà chẳng biết nói lời nào, Tâm My gian giảo hỏi: “Có cái gì hay không? Em cũng muốn đi”.
“Chẳng có gì đâu, em ở nhà với Tiểu My, sáng anh đi đến tối sẽ về thôi.”
“Không có gì hay ho thì anh đi làm gì? Mặc kệ, em cũng phải đi.”
“Không có gì đâu, thầy Tống đi đưa quà cho lũ trẻ, lần nào tới cũng phải tự đi một chuyến. Tâm My, cậu ở nhà với tớ”, đến Tiểu My cũng khuyên như vậy.
“Em đi cùng vướng chân anh ra, phải đi gần ba giờ đường núi, đó là tốc độ của anh”, anh nhìn lại cô từ đầu tới chân, “Em? Năm giờ cũng chẳng biết có kịp không”.
“Đừng có coi thường! Tây Hà và Hoàn Sơn em đều leo lên rồi.”
Tống Thư Ngu nhắm mắt rồi mở ra: “Đó là đường trong khu du lịch, đại tỉ à, giống nhau sao?”.
“Tống cá trê, hay là anh...”, mấy cặp mắt đổ dồn về phía cô, cô giơ nắm đấm, “Hay là anh có con côi ở trên núi, nên mới không muốn tôi đi xem”.
Tống Thư Ngu há hốc miệng không thốt được lời nào, Diệp Thận Huy vừa buồn cười lại vừa thấy không nên như vậy, nhưng nhịn không nổi đôi vai khẽ rung, Tiểu My kéo vạt áo Tâm My: “Từ ‘con côi’ không phải dùng thế này đâu, Tâm My”.
“... Tớ cuống quá nói nhầm, định nói có con riêng.”
Diệp Thận Huy quay sang nhìn Tống Thư Ngu, vẻ mặt đắc ý “Sau này cậu khổ rổi”. Tống Thư Ngu thở dài: “Ngày mai em dậy được đúng giờ rồi hẵng nói”.
Sáu giờ sáng, Hà Tâm My mơ mơ màng màng nghe tiếng dép “loạt xoạt” Tống Thư Ngu đang vang lên ngoài cửa. “Anh đi trước đây”. Vừa nghe thấy câu đó, cô liền nhảy dựng lên.
Sáu rưỡi, Tâm My cuống cuồng chạy lên gác, nhét vội mây bộ