Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sự Nhầm Lẫn Tai Hại

Sự Nhầm Lẫn Tai Hại

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1341799

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1799 lượt.

rưởng lớp bên cạnh, thế mà còn cố ý ngồi cạnh rồi vứt đống ảnh đồi trụy của anh cho tôi, lại lớn tiếng gào lên: ‘Hà Tâm My, em xem mấy thứ đó sẽ hủy hoại đầu óc ngây thơ trong sáng’, khiến tất cả mọi người đều khinh ghét tôi; vì mẹ tôi giới thiệu cho anh mấy cô chân dài, nên anh trả công bằng cách bảo mẹ động viên tôi tham gia cuộc thi hùng biện toàn trường, khiến mẹ tôi hứng chí bắt tôi tham gia bằng được, anh không biết cứ lên sân khâu hai chân tôi đã run như cầy sấy à? Chẳng phải anh báo thù sao? Luận văn tốt nghiệp tôi chép chưa được hai ngàn từ, thế mà anh đã dọa nói tôi không tốt nghiệp được phải học lại, chẳng phải anh từng giúp tôi viết lại cả một bản, rồi sau đó ngốn trọn hai năm tiền mừng tuổi của tôi sao; nói đến ăn, tôi thích cái gì là anh giành cái đó, tôi giành không lại anh, anh còn cố ý ăn tóp ta tóp tép để chọc tức tôi...”, Tâm My càng nói càng hăng, gắp trả hết đống thịt bò lại đĩa anh, “Trả lại anh tất”.
Tống Thư Ngu chỉ còn biết nhìn cô với bộ mặt “Quỷ thần ơi, cứu con với”.
“Còn chuyện nữa cũng mới gần đây thôi, giúp anh chuyển nhà, dọn dẹp, rồi đúng ngày sinh nhật suýt chút nữa bị anh...”
“Suýt chút nữa cái gì?”, anh cười ranh mãnh.
Hà Tâm My tức khí trợn mắt nhìn: “Còn cả khi nãy, đứng giữa đường làm mất hết cả sĩ diện!”.
“Nhưng em không thấy, nghĩ lại tất cả những việc đó đều rất thú vị sao?”
Hơ... thú vị? Hình như có, một, chút...
Anh lắc đầu, thở dài ngao ngán: “Chưa từng gặp loài động vật nào có bộ não cấu tạo giống như em”. Rồi anh đột ngột đứng lên, nhoài người qua bàn hôn lên môi cô, sau đó ngồi xuống, đắc ý cười ha ha.
Cô chết lặng, liếm liếm môi dưới, cảm giác chạm nhẹ khi nãy vẫn còn đây: “Làm gì đấy?”.
“Thích thì hôn, giống như thích thì bắt nạt em vậy.”
Hà Tâm My suy sụp.
“Nhóc con” Hà Tâm My dưới sự khủng bố của mớ lý luận tình yêu quái gở trái ngược với người thường của thầy giáo Tống, cô trở về nhà trong trạng thái vô cùng mơ hồ.
“Thế này là sao?”, ông bà Hà nhìn nhau không nói, rồi cùng nhìn bước chân như bay của Tâm My đang đi thẳng vào phòng.
“Cục cưng, cục cung?”, ba cô gõ cửa.
“Con khỏe lắm, vẫn còn sống”, cô nằm trên giường rên rỉ như người sắp từ giã cõi đời.
Nửa mạng còn sống nhắc rằng điện thoại cô đang kêu, cô lê tấm thân mềm nhũn ra lấy.
“Về nhà rổi thì đi ngủ sớm nhé, ngày mai nhớ xin sếp tổng nghi phép, anh bảo thư ký đặt thêm một vé, thứ Tư đi, thứ Hai sẽ về. Đồ đạc không cần mang nhiều, à, nhớ mang theo một chiếc áo ấm, trên núi nhiệt độ thấp. Còn nữa, mang quà gì đó cho Tiểu My, nghĩ nhanh lên, nói sớm anh biết để còn chuẩn bị.”
Anh nói hết một câu, cô uể oải gật đầu một lần.
“Đã biết chưa? Nhớ hết chưa?”
“Á? Em đi thật hả?”, lúc này cô mới phản ứng lại.
Anh cười: “Coi như tuần trăng mật trước của chúng ta”.
Cô mắng anh nói linh tinh rồi cúp máy, lúc nghĩ lại, liền đâm vào ngực thùm thụp, “A a a a...”.
Hà Tâm My, mày anh minh nhất thế, lại bị Tống cá trê giở trò rồi.
“Cục cưng? Còn sống không?” Ba cô chắc đang đứng canh ở cửa, nghe thấy bên trong kêu ré lên như lợn bị chọc tiết lại đập cửa lần nữa.
“Con... còn... thở đây.”
Tâm My ôm gối cắn xé điên loạn, nghĩ cô anh minh thần võ, cả đời này cũng chỉ có hai việc là không thể (cái này không được, cái kia cũng không được), sao hết lần này đến lần khác đều rơi vào tay Tống Thư Ngu? Trước lúc ăn cơm, cô không tính sẽ hỏi anh rôt cuộc anh yêu ai, rốt cuộc yêu ai nhiều hơn, rốt cuộc có yêu cô tới mức muốn kết hôn với cô bằng được hay không? Nhưng sao mới bị hắn cho ăn vài đường thái cực quyền đã ngã nhào ra thế này?
Cô đang ăn mỳ Ý bỏ thêm vài con ốc, lẽ nào ăn xong bộ óc cũng xoắn lại thành một đoạn ngắn ngủn thế này?
Rõ ràng công tố viên là cô, hắn ta một chưởng càn khôn đại na di, đến sau cùng người hùng hồn tranh luận vẫn là cô.
Mình… mình... Hà Tâm My lấy gối trùm kín đầu làm tường chắn, mình không thể cam chịu được nữa!!!
Gấu hung bạo: Shin!
Shin: Đây!
Gấu hung bạo: Anh có kinh nghiệm yêu đương không? Shin: ... Có.
Gấu hung bạo: Mấy lần?
Shin: ... Những vấn đề quá riêng tư tôi thường chỉ nói chuyện với người yêu.
Gấu hung bạo: Xì. Ra vẻ.
Shin: Sao lại hỏi chuyện này?
Gấu hung bạo: Chỉ là muốn chứng thực chút xíu, anh có phải người quyền thế thuộc cấp “nhà gạch” [Nguyên văn là … zhuanjia tức là nhà gạch, nhưng từ này lại đồng âm với … zhuanjia là chuyên gia. Ở đây nhân vật sử dụng từ đồng âm với hàm nghĩa để hạ thấp đối phương.'> hay “gọi thú” [Nguyên văn là … jiao shou tức là gọi thú, đồng âm với … jiaoshou nghĩa là giáo sư. Ở đây nhân vật chính cố tình hạ thấp đối phương.'> không, nếu đúng, tôi có vấn đề muốn thỉnh giáo.
Shin: Hơ, nghe nói có người đã từng gọi mình là “nhà gạch gọi thú”.
Gấu hung bạo: Thế là tốt, thế là tốt.
Shin: ?
Gấu hung bạo: Đợi tôi nghĩ xem nên nói thế nào... Chuyện là thế này, đàn ông các anh khi yêu một người thường biểu hiện thế nào? Không phải tình yêu thông thường đâu nhé.
Shin:... Mỗi người mỗi khác.
Gấu hung bạo: Choáng, câu trả lời này qu