Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1341774
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1774 lượt.
g bạo: Cảm ơn, chúc anh hạnh phúc.
Bài post tít cuối đó đã được cô kéo lên trên đầu.
... Nhiều năm sau nhìn lại, sẽ lại có những cảm xúc khác.
319L Gấu hung bạo
... Gấu ơi, chúc cô hạnh phúc.
320L Shin mũi dài.
Sáng sớm ngày Chủ nhật, Tâm My nghe thấy tiếng chuông cửa kính coong, cô dụi mắt ra mở cửa.
“Rốt cuộc là ai lấy chồng? Bản thân nằm ngáy khò khò, bắt mẹ với bố con bảnh mắt đã phải bò dậy đi chợ. Chẳng để tâm được việc gì, đúng là hoàng thượng không gấp chỉ chết thái giám!”
“Mình nói bớt một hai câu đi mà, con nó chẳng bận hơn nửa tháng nay đó sao? Người gầy rộc cả.”
Tâm My tiếp tục dụi mắt: “Mẹ? Mẹ đi chợ mua đồ?”. Xúc động.
Mẹ cô có hơi xấu hổ: “Nhà ta lần đầu tiên có con rể đến chơi, lễ tiết cũng phải có đủ”.
Tâm My chỉ cười ngờ nghệch, mẹ đẩy cô về phòng: “Dậy rồi mau đánh răng rửa mặt thay quần áo, đợi chút nữa Tiểu Tống tới trông thấy không hay”.
Lại có tiếng chuông vang lên, ba mẹ đang ở trong bếp, Tâm My vừa làu bàu vừa ra mở cửa: “Tống cá trê, không phải chứ? Vội đến ăn cơm thế? Chăn em còn chưa kịp gấp”.
Vừa dứt lời, nụ cười trên mặt cô lập tức cứng đơ: “Tiểu Tuyết”.
Mẹ Tâm My từ bếp ngó đầu ra: “Hôm qua chị Tiểu Tuyết con nói tới thăm chúng ta. Tiểu Tuyết vào ngồi đi”.
Tâm My cứng đơ người né sang một bên, Kiều Tiểu Tuyết bỏ đồ xuống cười hiền dịu gọi tiếng Tâm My, rồi vào bếp hỏi: “Bố nuôi mẹ nuôi có cần con giúp gì không?”.
“Không cần đâu, con và Tâm My ra ngoài ngồi. Tâm My học chị Tiểu Tuyết con nhé, hai mươi mấy tuổi đầu sắp lấy chồng rồi còn không hiểu chuyện. Sau này ở nhà chồng sống thế nào?”
“Lấy chồng?”
Mẹ Tâm My cười hớn hở thấy rõ: “Hôm nay bạn trai Tâm My lần đầu tiên đến nhà”.
“Tâm My, vậy chị phải chúc mừng rồi. Mẹ nuôi, con về trước đây, nhà có khách con ở đây không tiện.”
Tâm My hí hửng, câu “Vậy lần sau gặp lại” còn chưa buột khỏi miệng, đã nghe thấy mẹ cô nói: “Con nhỏ này, có cái gì mà không tiện. Mẹ nói với con không biết bao nhiêu lần rồi, coi đây như nhà mình thế mà con vẫn khách khí đâu đâu. Ra phòng khách ngồi, Tâm My, rửa sạch hoa quả rồi đưa chị ăn”.
Đến bố cô cũng bảo Tiểu Tuyết ra xem ti vi, Tâm My tắt hẳn cười, xắn tay áo đang chuẩn bị rửa đồ nhưng Kiều Tiểu Tuyết đã giành lấy.
“Để tôi, Tâm My, chúc mừng nhé, có phải người lần trước gặp không?”
Nói một câu mẹ Tâm My lặng đi: “Gặp rồi?”.
“Vâng ạ, hôm ở buổi họp mặt lần trước, con thấy anh ấy có tới đón Tâm My, cũng có chào hỏi rồi ạ.”
“Cả thiên hạ con chỉ giấu mình mẹ, người ta nuôi con gái gần gũi như chiếc áo bông nhỏ, mẹ nuôi con không khác gì cái gai.”
“Mẹ yêu cầu cao, chẳng phải con sợ không đạt tiêu chuẩn của mẹ sao”, nói đoạn Tâm My vớ đại quả táo rồi đi ra khỏi bếp.
Cô nghĩ thông rồi, trêu ngươi chẳng được thì tránh, nếu tránh không được cô chả việc gì phải sợ. Muốn cướp đến mà cướp, cướp được là chuyện của cô ta!
Chuông cửa lần thứ ba réo lên, Tâm My vẫn ngồi trong phòng khách, vừa đứng dậy đã thấy Kiều Tiểu Tuyết từ trong bếp đi ra: “Để chị cho!”.
Phòng bếp gần lối vào, xem ra cũng là đương nhiên. Tâm My chỉ cười, đi ra phía cửa nhưng Kiều Tiểu Tuyết đã nhanh hơn cô một bước ra mở.
Tống Thư Ngu hơi lặng người, nhìn thấy Tâm My phía sau Tiểu Tuyết lập tức nhoẻn miệng cười, như thể trong mắt chỉ có mình cô.
Trong lòng như có tảng đá to tướng đè nặng, trong chớp mắt đã hóa giải tất cả. Tâm My nhìn lại anh, nét mặt rạng rỡ.
“Tiểu Tống, vào đây ngồi”, mẹ Tâm My cười nheo mắt, bố cô cũng đi ra từ nhà bếp gật đầu với anh.
Tống Thư Ngu khom người chào hai tiếng bác trai bác gái, Tâm My tiến tới đỡ lấy đống đồ trong tay anh, “Bố mẹ em thích gì anh biết không? Cũng không hỏi em một câu”.
Mẹ Tâm My quở mắng: “Thân thiết thế này rồi mà vẫn còn cầu kỳ?”.
Tống Thư Ngu chỉ cười.
“À, quên không giới thiệu”, mẹ Tâm My nhớ ra Tiểu Tuyết đang đứng cạnh, “Chị của Tâm My, chắc hai đứa đã gặp nhau”.
Tống Thư Ngu như gặp lần đầu tiên, lịch sự gật đầu. Kiều Tiểu Tuyết miệng cười tươi tắn, đoạn nói: “Lần trước tại buổi họp mặt chúng ta đã gặp nhau”.
Tống Thư Ngu hơi hoang mang: “À, bạn gái của Hà Đông”.
Vừa nghe nói vậy mẹ Tâm My sững sờ: “Tiểu Tuyết có bạn trai rồi?”.
Kiều Tiểu Tuyết ngại ngùng giải thích: “Còn chưa bắt đầu ạ, chỉ là bạn học kiêm bạn thân”.
Tâm My trộm cười kéo tay Tống Thư Ngu: “Tống cá trê, bản thảo hôm qua em làm xong hết rồi, anh xem qua cho em”.
Ra khỏi cửa phòng khách cô khẽ hỏi: “Anh cố ý phải không? Em nhớ có kể cho anh rồi, sư huynh em trách mãi nói anh và chuột cống vừa xuất hiện, anh ta hết trò để diễn”.
Anh giương mày: “Không bao giờ thấy đủ, được voi đòi tiên. Hà Đông nên tặng quà to cho bọn anh mới đúng”.
Chín thanh đao của Shin
Bố Tâm My làm món sườn xào chua ngọt, Tâm My cố nhịn nhưng vẫn rón rén thò tay. Ông lấy xẻng gõ lên thành nồi cảnh cáo: “Làm cái gì đấy?”.
Tâm My đành phải bỏ miếng sườn lại trong đĩa, “Bố à, bố với mẹ con cùng chiến tuyến bao giờ thế? Trước đây con ăn uống có t