Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1341775
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1775 lượt.
ống, không phải cô không tin con, ngày trước khi con làm thầy Tâm My, cô luôn dạy nó phải tôn sư trọng đạo. Con hơn nó tám chín tuổi, gần như lớn hơn hẳn một thế hệ, ăn muối còn nhiều hơn nó ăn cơm. Quan hệ xã hội, kinh nghiệm cuộc sống, chỗ nào cũng hiểu biết hơn nó. Con nhỏ như báu vật của nhà cô có thói hư quen được nuông chiều tới hao tâm tổn sức, không biết nhìn người bị mẻ đầu sứt trán thường như cơm bữa. Nó thiếu suy nghĩ giấu cô làm chuyện vợ chồng, cháu đâu thể cũng thế. Hai nhà chúng ta ba đời đều quen biết nhau, đến đời các con, ít cũng phải chín mười năm. Con với Tâm My, bắt đầu từ khi nào? Con yêu nó? Tại sao trước giờ cô không nghe được chút thông tin gì? Đừng nói cô đa nghi, cô làm mẹ thực sự không thể yên tâm.”
Tâm My ong đầu ngồi nghe, trong bụng thầm oán: Chẳng phải chửi Tống cá trê trâu già gặm cỏ non sao? Nói tới nói lui cũng chỉ chê anh ấy già. Nghe đến câu cuối cùng Tâm My không khỏi thất kinh, nhớ tới đoạn nói chuyện hòng gây hiểu lầm cho mẹ mình... “Mẹ, lựa chọn trong cuộc sống riêng tư không giống với quan điểm nhận thức chung của mọi người đâu có gì là sai trái.”
Cái gì là gậy ông đập lưng ông? Tâm My hai tay bịt mồm, ánh mắt tội nghiệp nhìn Tống Thư Ngu. Tống cá trê, em xin lỗi.
Tống Thư Ngu ngoái lại nhìn cô, ánh mắt chứa chan niềm an ủi.
“Thưa cô, cụ thể từ lúc nào bắt đầu yêu Tâm My cháu không thể nói được, chỉ biết luôn tìm mọi cơ hội để được ở bên cô ấy, dù chỉ là tán gẫu linh tinh. Tuổi tác chênh lệch nhiều không chỉ là điều đáng lo của cô, đó cũng là của cháu. Cháu nhìn cô ấy đi học làm việc, chứng kiến mỗi lần cô ấy đi coi mặt, trong lòng có buồn phiền cũng ráng nhịn, bởi biết rõ mình không phải đối tượng tốt nhất. Nhưng cháu đảm bảo, tuy không phải lựa chọn sáng giá nhất, nhưng cháu có thể dốc toàn tâm toàn sức cho em tất cả những gì em cần, tình cảm, vật chất, tất cả.”
Sáu con mắt đổ dồn vào Tống Thư Ngu, khiến người luôn trấn tĩnh tự tại như anh có phần ngại ngùng.
“Tiểu Tống, nhưng Tâm My nhà cô là đứa con gái ngây thơ luôn biết giữ mình, hôm nay trông thấy hai đứa vậy, phận làm mẹ, cô sợ chết khiếp. Cháu là người có sự nghiệp có kinh nghiệm sống, cô không nói vòng vo nữa, đối với Tâm My nhà cô cháu được mấy phần thành ý?”
“Ở với nhau trước khi cưới là cháu không đúng, nhưng cháu không có ý đồ xấu xa nào cả. Cháu và Tâm My đều có ý nguyện cùng kế hoạch kết hôn, cháu chân thành xin cô đồng ý cho cháu lấy Tâm My làm vợ.”
Mẹ Tâm My lạnh mặt một lúc không nói câu nào, không khí căng thẳng đầy áp lực. Tâm My hoang mang sợ hãi cọ cọ vào Tống Thư Ngu, anh nắm lấy tay cô, lúc này mới phát hiện bàn tay anh hơi ươn ướt, hóa ra cũng thấp thỏm như mình.
Mẹ cô nhìn từ gương mặt trịnh trọng nghiêm túc của Tống Thư Ngu xuống đôi bàn tay nắm chặt của hai đứa, “Chủ nhật tuần này tới nhà ăn cơm”, rồi quay sang Tâm My, hùng hổ nói: “Nhà thuê ngày mai trả lại rồi về nhà ngay cho tôi. Kết hôn rồi hai đứa muốn điên khùng kiểu gì thì mặc!”.
“Tống cá trê, sao bây giờ? Mới chia tay đã thấy nhớ anh rồi.”
“Đã bảo nói rõ cho mẹ đi, anh còn đồng ý tối nay tìm vị trí chuẩn xác. Nhịn thôi, cả ba chúng ta cùng nhịn thôi”, anh mỉm cười hiền hòa.
“Anh biến đi, bảo cả ông em giai cũng biến luôn đi.” Yêu râu xanh, đạo mạo chỉnh tề nói với mẹ cô mấy lời đó, còn chỉ biết ức hiếp cô!
“Những lời anh nói với mẹ em đều thật lòng chứ?”
“Mỗi từ đều là thật cả”, giọng anh trầm ấm vang lên.
“Có hiệu lực được bao lâu?”
“Đến lúc đầu bạc răng long.”
“Hứ, cũng biết nói lời dễ nghe. Sau khi kết hôn khoảng tám đến mười năm, lúc mà bị chai sạn trước vẻ đẹp là quên ngay mấy lời này thôi.”
“Em biết không? Có cái hay khi không lấy vợ đẹp như tiên.”
“Hay ở chỗ nào?”
“Chính là không có khả năng chai sạn trước vẻ đẹp, bởi trước giờ có đẹp đâu, làm gì có cơ hội chai sạn?”
“Anh đi chết đi!”, vừa nghe tiếng cười khùng khục bên tai, Tâm My cáu tiết dập máy.
Điện thoại lại réo: “Giận à?”.
“Hứ!”
“Đừng giận nữa, anh còn câu nữa chưa nói hết, Hà Tâm My, anh đoán đến lúc em rụng hết răng, con tim vẫn đầy tình yêu như con trẻ, anh muốn mình sẽ yêu em tới tận cùng.”
“... Anh có yêu thì cũng phải xem em có yêu không đã chứ. Đợi anh già rồi xấu xí, em sẽ đạp bay anh để đổi sang chàng thư sinh.”
“Được, sinh con gái trước, rồi sinh thêm thằng thư sinh. Một mẹ một con, được đấy được đấy.”
“Thảo nào anh với Tần chuột cống hợp nhau thế, hai người đúng là ngưu tầm ngưu mã tầm mã không biết xấu hổ!”
Cách đó một bức tường, đôi vợ chồng già cũng đang hàn huyên.
“Bà Thường, thế này có yên tâm không?”
“Đợi một tháng coi như nhắm đúng cơ hội biến thành hiện thực, bà mẹ vợ tôi đây không để tên tiểu tử nhà Tống gia được thế quất ngựa truy phong, sau này liệu nó chịu nổi tính tình ương ngạnh của con nhỏ nhà mình không? Ông thấy nó biết ăn nói ghê chưa? Cho em tất cả những gì em cần, tình cảm, vật chất, đánh đúng tâm lý làm cha mẹ của chúng ta, vật chất tinh thần hai tay tóm lấy, gian xảo hơn nhiều những tên tiểu tử nứt mắt chỉ xoen xoét yêu yêu đương đương. Nha đầu