Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1341891
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1891 lượt.
thúi không biết nhìn, tôi phận làm mẹ phải dốc sức cho nó. Lúc đó thấy ông nhìn ánh mắt nó, coi tôi không khác gì kẻ thù. Kiếp sau không đẻ con gái nữa, có người yêu quên ngay mẹ. Còn cả ông nữa, tôi đóng vai ác, ông đóng vai thiện, đời bạc bẽo thế đấy!”
“Hi hi.”
“Cười cái gì, tránh sang bên mau.”
“Tốt cho cục cưng là được, chúng ta chịu thiệt thòi chút nào có xá gì.”
“Chịu thiệt thòi là tôi kìa, ông là ông bố tốt nhất trên đời còn gì! Ngủ thôi, nói nhiều tôi bốc hỏa lên bây giờ.”
…
“Ông Hà, ông nói xem Tống Thư Ngu có thật sự tốt với con gái chúng ta không?”
…
“Chẳng phải có người đồn cậu ấy có sở thích đó sao? Không được, tôi phải hỏi con gái mình xem sao, đó là chuyện hạnh phúc cả đời.”
“Khò... Khò...”
“Tôi đúng là số trâu bò, còn ông đúng là sướng như heo!”
Ăn đắng cũng không vừa lòng
Việc dọn nhà do bố mẹ phụ trách, Tâm My ngoài công việc thường nhật ở tòa soạn còn phải vội sắp chữ. Tối đến ngoan ngoãn trở về nhà nghe mẹ càu nhàu: “Ban ngày cùng bố con đi dọn dẹp, mới sống ở ngoài được mây tháng mà đã thế này rồi? Phòng thì nhiều đổ! Mang về biết để ở đâu? Coi như của hổi môn của con được rồi”.
Mẹ cô chấp nhận Tống Thư Ngu, Tâm My đã cảm tạ trời đất, nào dám đòi hỏi nữa, lí nhí nói: “Trần Uyển kết hôn cũng có hồi môn mấy đâu, con học tập cậu ấy”.
Mẹ Tâm My vừa bực vừa buồn cười: “Con cứ làm như mẹ là thần giữ của không bằng, mẹ chỉ kèn cựa với con thôi. Hai căn nhà của ông đã sang tên con cả rồi, lấy tiền cho thuê mấỵ năm còn cả tiền lương của con mẹ đều giữ giùm, hồi môn mấy thứ đó cũng đủ rồi”.
“Nhà của ông nội? Mẹ, cái đó là để bố mẹ dưỡng già.”
Tâm My vừa đọc vừa bịt miệng cười, đến việc anh đọc sách nhâp nước bọt để lật trang cũng lôi ra.
Khi nụ cười cô dần tắt cũng là lúc một luồng cảm xúc ấm áp ngập tràn cả trái tim. Những hành động khiến cô khinh bỉ, khiến cô giậm chân, khiến cô chán nản đầy mình của anh năm ấy, tới giờ nhìn lại, đã mang một cảm xúc khác hẳn.
“Đang làm gì đấy?”
“Chán thì lên mạng thôi, anh nói chuyện xong với mẹ chưa?”
“Chưa, đợi mai tới nhà em ăn cơm lại nói tiếp.”
“Trời ạ, chẳng phải kết hôn sao? Ra đăng ký mất có hai phút, vất vả thế không thấy phiền à?”, hôn lễ của Trần Uyển, Tâm My tham gia hết cả, nghĩ tới mấy thủ tục đó mà sợ.
Anh cười: “Mẹ em tuy miệng nói vậy nhưng trong lòng rất vui, nuôi em hai mươi mấy năm mãi mới tống cổ đi được, nên rõ ràng phải làm thật lớn thật ầm ĩ rồi”.
“Xì, nói như em là tàu lá úa cuối cùng cũng có người rước về không bằng. Em mặc kệ, thích vất vả hai người đi mà lo, em chỉ phụ trách phần trình diễn”, Tâm My thấy nick Shin bật sáng trên QQ, bèn nói, “Không nói chuyện với anh nữa, em bận việc rồi”.
Tống Thư Ngu ừ một tiếng dài thượt, “Có ai yêu đương như em không? Có ai nhận điện thoại của người yêu lại không nói chuyện đến rát tai không nghỉ không? Bận việc gì, nói anh xem nào”.
Shin gửi tới một biểu tượng mặt cười.
“Ghét nhất kiểu yêu đương đến mụ mị đầu óc. Tống cá trê, kết hôn xong cũng thế, em có quan hệ bạn bè của riêng mình, anh không được can thiệp quá sâu vào cuộc sống của em.” Chị Latte đã nói một câu dù có yêu đến thế nào đi chăng nữa cũng không được đánh mất chính mình, sự độc lập về kinh tế và mối quan hệ xã hội mới có thể bảo đảm sự độc lập trong nhân cách.
“Được”, anh trịnh trọng đồng ý.
Shin: Bắt đầu lên mạng lại à?
Gấu hung bạo: Hở? Anh đợi chút.
Tâm trạng Tâm My khá vui vẻ nhưng cũng không khỏi lặng người.
Gấu hung bạo: Cái gì đấy?
Shin: Không phải suốt ngày nói muốn mua căn nhà Maldives sao?
Gấu hung bạo:...
Shin: (cười)
Gấu hung bạo: Ôi giời ạ, dùng nick ảo ăn cắp bao thứ, cuối cùng lại mua nhà tặng tôi?
Shin: Có lẽ sau này tôi chẳng biết sẽ lên bằng cách nào.
Gấu hung bạo: Hơ? Tại sao?
Shin: (cười) Chuẩn bị hôn lễ.
Gấu hung bạo: Trùng hợp vậy? Tôi cũng thế! Anh bắt đầu từ khi nào? Sao tôi không nghe nói tí gì?
Shin: Dạo này chẳng mấy khi gặp cô.
Gấu hung bạo: ... Tôi bận mà. Sau này không lên thật ư? Đến diễn đàn cũng không lên?
Shin: Ừ.
Gấu hung bạo: ...
Nhất thời, chẳng biết cảm giác trong lòng là gì. Cách nhau có mỗi sợi dây mà mấy người cô quen biết bao năm, chị Latte, Shin, còn cả mấy chị em trong nhóm, bởi vô vàn các lý do, cuối cùng mọi người thưa dần, có người xuất hiện trong im lặng.
Shin, nếu tiện có thể để lại số liên lạc không? Làm bạn mấy năm nay...
Tâm My ngừng tay ngẫm nghĩ một lúc, xóa từng chữ từng chữ vừa đánh. Để lại số điện thoại thì làm sao? Cuộc sống luôn có những điều phải nuối tiếc nhưng cũng có khi được thu hoạch, cô vẫn luôn nghĩ, không biết Shin ngoài đời là người như thế nào, liệu có nhìn xa trông rộng độ lượng và sắc bén như những gì anh vẫn thể hiện trên mạng. Nếu như sau khi cô thất tình, Tống Thư Ngu không xuất hiện, thì có lẽ cô sẽ gặp mặt Shin một lần. Nhưng giờ có được hạnh phúc đích thực của riêng mình, vậy lưu giữ những tưởng tượng kia về Shin chẳng phải tốt hơn sao?
Gấu hun