Tác giả: Đan Phi Tuyết
Ngày cập nhật: 03:27 22/12/2015
Lượt xem: 134908
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/908 lượt.
kia.
Lương Chấn Y hồi thần, hút thuốc, chậm rãi phun ra. “Mình không muốn đi, bảo bọn họ tìm người khác đi!”
“Bọn họ không chịu buông tha cho, bảng giá cho cậu càng nâng càng cao. Người ta còn tưởng rằng cậu là ngại tiền lương ít. Nhà ở, xe pháo đều giúp cậu chuẩn bị tốt rồi, chỉ chờ cậu bay qua. . . . . .” Phương Tuấn Mẫn cười hề hề, biết rõ còn cố hỏi. “Ah. . . . . . Mình biết, cậu là luyến tiếc mình, lo lắng bạn bè mình đây một người ở Đài Loan một mình chiến đấu, đúng không?” Hắn cười híp mắt, cũng đã ba mươi sáu tuổi, tính tình còn giống như trẻ con.
Lương Chấn Y lạnh liếc hắn một cái. “Hoang tưởng.”
“Được rồi, mình còn không biết sao? Cậu nha, thầm mến Ôn Hà Phi nhà chúng mình, chậc chậc chậc, đáng tiếc a đáng tiếc. . . . . .” Hắn bộ dáng nâng chén hỏi trời cao than. “Rõ ràng là lửa gần rơm, nhẫn cả năm lại vẫn là hoa trong gương trăng trong nước, cuối cùng kết cục cực kỳ có thể là một mình ôm mối chân tình, hoặc là thuyền qua. . . . . . sông vô tăm vô tích. . . . . . Thảm thảm thảm thảm a.”
Lương Chấn Y giụi tắt thuốc, không khỏi buồn cười. “Trình độ văn học của cậu từ lúc nào tốt như vậy.” Lười phủ nhận.
Phương Tuấn Mẫn sán lại nhỏ giọng hỏi hắn: “Cô ấy thực khó theo đuổi như vậy?” Thoạt nhìn không giống a, Ôn Hà Phi ngây ngô cực.
“Cậu không cần làm loạn lên.” Lương Chấn Y uống một ngụm Whisky, chua xót cười nhạt. “Cô ấy có bạn trai rồi.”
“Vậy cũng không thể theo đuổi, đỡ phải giúp người ta nuôi vợ.” Nói xong, lại thấy không đúng, nhíu mày suy tư. “Bất quá, cậu bộ dáng anh tuấn, so ra chẳng kém ngôi sao Hồng Kông Lương Triều Vĩ. Sự nghiệp lại vẻ vang, khí chất tốt, giữ mình trong sạch cũng không xằng bậy. Bạn trai của cô ấy là nhân vật thế nào, cậu mà lại thua cho hắn? Cứ đến mà cướp lấy Hà Phi thôi, mình đối với cậu có siêu tin tưởng, trừ phi. . . . . .” Phương Tuấn Mẫn thở dài, nghếch cằm. “Trừ phi bạn trai cô ấy là người đàn ông ưu tú giống mình như thế. Nói thật, nếu phẩm hạnh giống mình như thế này ——” hắn phất phất tay. “Cậu sớm đầu hàng đi.” Dứt lời, còn tự cho là tiêu sái vuốt tóc, đắc ý thật sự!
Tên chủ tịch Phương này nói lắm thật. Lương Chấn Y nhìn bộ dáng kia của hắn, tâm tình nhất thời thoải mái không ít.
“Không dễ dàng thế. Ôn Hà Phi không phải là cô gái hư vinh như vậy.” Hắn không nghĩ mạo hiểm.
“Nói đến cùng, lòng cậu căn bản chính là sợ bị thương.” Chủ tịch Phương cùng Lương Chấn Y ổn trọng hướng nội vừa vặn tương phản. Hắn nhiệt tình tích cực nói. “Chỉ cần là chân ái, đều nên đầu rơi máu chảy, nghĩa vô phản cố*, oanh oanh liệt liệt, thiêu thân vào lửa, quỷ khốc thần sầu, chẳng sợ làm đến cuối cùng mọi người đều biết, thể diện mất hết, tốn công vô ích, một thân một mình, ít nhất cũng không làm thất vọng chính mình!”
(*): làm việc không được phép chùn bước
Oa! Lương Chấn Y bật cười. “Mình giờ mới biết được nền tảng văn học của cậu thật tốt lắm.”
“Đùa chứ!” Hắn lại lên cơn đắc ý. “Nhớ ngày đó, mình nhưng là thanh niên văn nghệ, biên tập không ít nguyệt san Thơ Mới*. Ai, thật sự là những năm tháng tốt đẹp.” Hắn nói thật sự say mê, vẻ mặt hoài niệm.
(*): theo mình hiểu thì Thơ Mới ở đây cũng giống như phong trào Thơ Mới ở ViệtNamý ạ =.=
“Chúng ta đi thôi!” Lương Chấn Y mỉm cười, bỏ xuống ly rượu không.
“Đợi chút.” Chủ tịch Phương ngăn lại hắn. “Ai, nói nửa ngày, sao cậu một chút phản ứng đều không có?”
“Phản ứng gì?” Lương Chấn Y khóe mắt mỉm cười.
“Nhiệt tình a, kích động a, bộ dáng rất được khích lệ a? Cậu vẫn là không có ý hành động có phải hay không? Cậu ngày mai phải đi hẹn hò với cô ấy, hẹn cô ấy đi ăn cơm, mang cô ấy đi xem phim, mua quà cho cô ấy, tóm lại, lấy lòng cô ấy là được rồi! Mình không tin cô ấy thật có thể chống cự lại được người đàn ông ưu tú như cậu, trừ phi. . . . . .”
“Trừ phi bạn trai cô ấy vĩ đại như cậu có phải không?” Lương Chấn Y chủ động giúp hắn nói tiếp. Chủ tịch Phương gãi đầu hắc hắc cười. Lương Chấn Y thán một tiếng, thực chịu không nổi.”Chuyện của mình không cần cậu lo lắng.”
“Ai da, chúng ta là bạn tốt thôi. Nói thật, cậu nếu không muốn, cũng không nắm chắc theo đuổi được Ôn Hà Phi, không bằng mình giới thiệu bạn gái cho cậu, mình cam đoan, chỉ cần cậu gật đầu, cả đống lớn phụ nữ sẽ chen nhau đến ầm ĩ!” Hắn hăng say nói, Lương Chấn Y vẫn là lắc đầu.
“Cám ơn, mình không nghĩ lãng phí thời gian, một mình rất tốt.” Hắn không phải chưa đi thử thưởng thức phụ nữ khác, nhưng là chỉ có Ôn Hà Phi mới làm hắn cảm giác được tư vị hạnh phúc nào đó. Hắn từng ảo tưởng cùng Ôn Hà Phi kết hôn, ảo tưởng cuộc sống cùng với nàng, hắn biết vậy nhất định sẽ là cuộc sống hôn nhân phi thường ấm áp sung sướng, bởi vì nàng là một cô gái đáng yêu như vậy.
Phương Tuấn Mẫn mồm không kịp đậy. “Mình biết chuyện cha mẹ cậu nháo đã nhiều năm, nhưng cậu cũng không thể bởi vì thế mà không dám kết hôn . . . . . .” Giới kinh doanh không người không biết, không người không hiểu chuyện rối bòng bong kia của ông chủ chứng khoán Thiên Thịnh cùng bà vợ. Tòa ly hôn cũng đã xử nhiều năm, ngay cả tạp chí kinh doanh đều đã viế