XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sủng Em Không Tốt Sao

Sủng Em Không Tốt Sao

Tác giả: Hận Điệp

Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015

Lượt xem: 1341276

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1276 lượt.

ôi! Ngưng Nhi khẳng định đói bụng rối!”
“Ha ha! Phong, làm sao anh biết em đói bụng nha?”
“Ngưng Nhi đang suy nghĩ gì anh đều biết. Đi thôi!” Hoàng Phủ Thần Phong nắm bàn tay nhỏ bé của Chỉ Ngưng, vẻ mặt tự tin nói.
Hoàng Phủ Thần Phong nắm tay Chỉ Ngưng rời đi giữa một đám phụ nữ ghen ghét và hâm mộ.






Chuyển viện
Từ sau khi công ty trang sức “Earl” khai trương cửa hàng mới đến nay, doanh thu của công ty lại tăng thêm 25%. Nửa tháng nay, toàn bộ công ty từ trên xuống dưới đều vô cùng bận rộn, trên cơ bản là mỗi tối đều tăng ca, cho nên, trong lúc này, Hoàng Phủ Thần Phong và Chỉ Ngưng thường xuyên ở lại phòng nghỉ công ty. Y phục cũng là do chị Lý hàng ngày mang đến.
Ba giờ sáng, đang lúc Hoàng Phủ Thần Phong và Chỉ Ngưng say sưa ngủ thì điện thoại của Hoàng Phủ Thần Phong vang lên, hắn mơ mơ màng màng bắt máy.
“Shit! Cậu có biết bây giờ là mấy giờ không hả?” Hoàng Phủ gió sớm cố gắng hết sức hạ thấp giọng nói chuyện.
“Cậu còn tâm tư ngủ? Mẹ của Chỉ Ngưng vừa lên cơn đau tim, bây giờ đang trong phòng cấp cứu, cậu mau tới đây.” Gọi điện thoại cho Hoàng Phủ Thần Phong chính là Vân Thụy Toàn.
“Cái gì? Được, chúng tôi lập tức tới.” Hoàng Phủ Thần Phong vội cúp điện thoại.
“Ngưng Nhi, em có sao không? Anh xem một chút.” Hoàng Phủ Thần Phong lo lắng kiểm tra xem cô có bị thương không.
“Không” không cần, em không sao, em muốn nhìn mẹ của em.” Chỉ Ngưng giãy dụa muốn đứng lên, “A” đau quá!”
“Đáng chết! Ngưng Nhi, em bị trẹo chân rồi, em đừng cử động, anh ôm em đi lên.” Hoàng Phủ Thần Phong một phen ôm lấy Chỉ Ngưng, cơ hồ là chạy, chạy hướng đến thang máy.
Đến cửa phòng giải phẫu, liền nhìn thấy Vân Thụy Toàn đang ngồi trên ghế. Hoàng Phủ Thần Phong cẩn thận đặt Chỉ Ngưng trên ghế, sau đó mình cũng ngồi xuống bên cạnh cô.
“Phong, Chỉ Ngưng, hai người đã tới rồi sao?”
“Toàn, mẹ” mẹ em thế nào?”
“Trước mắt còn chưa biết, hết thảy phải đợi bác sĩ ra mới có thể biết rõ.”
“Ừ, Toàn, cậu lập tức gọi bác sĩ tới, Ngưng Nhi bị trẹo chân rồi.”
“Được.” Vân Thụy Toàn gọi điện cho bác sĩ. Không đến hai phút, một bác sĩ cùng một y tá đã tới.
Bác sĩ ngồi xổm trước mặt Chỉ Ngưng, hắn cởi giầy của cô, nâng cái chân bị thương lên.
“A” Chỉ Ngưng thống khổ kêu.
“Shit! Anh nhẹ tay chút.” Hoàng Phủ Thần Phong khó chịu mắng bác sĩ, đau lòng ôm Chỉ Ngưng nói: “Ngoan, lập tức sẽ không sao.”
“Phong thiếu, Hàn tiểu thư bị trẹo chân rất nặng.” Bị Hoàng Phủ Thần Phong mắng, bác sĩ không dám chủ quan.
“Vậy anh còn đang chờ cái gì?” Hoàng Phủ Thần Phong quả thực muốn vặn gãy cổ tên bác sĩ kia.
“ “ Bác sĩ cẩn thận bôi thuốc lên chân cho Chỉ Ngưng, sau đó quấn băng vải lên, “Phong thiếu, sợ rằng chân của Hàn tiểu thư sẽ bị đau một thời gian, hơn nữa không thể đi đường được, lát nữa tôi sẽ kêu y tá mang thuốc giảm đau cho ngài, uống sau khi ăn, ngoài ra còn mang cho ngài một chiếc xe lăn.”
“Đã biết, nhanh mang tới đi!” Hoàng Phủ Thần Phong giúp Chỉ Ngưng lau nước mắt.
Lúc này, Chỉ Ngưng chỉ muốn nghĩ đến mẹ của cô, cái gì khác cũng không cần biết, cô chỉ muốn mẹ của cô được an toàn đi ra.
20’ sau, y tá mang thuốc và xe lăn tới, nhưng phòng cấp cứu vẫn sáng đèn.
Một tiếng” hai tiếng” ba tiếng” ba tiếng đã trôi qua, cửa phòng cấp cứu vẫn chưa mở ra.
Cuối cùng trải qua năm tiếng đồng hồ, đèn tắt, cửa mở. Hoàng Phủ Thần Phong lập tức bế Chỉ Ngưng ngồi vào xe lăn, đẩy đến trước mặt bác sĩ, Vân Thụy Toàn cũng rất khẩn trương.
“Bác sĩ, mẹ tôi không sao chứ?” Chỉ Ngưng rất sợ hãi, cô nắm thật chặt tay Hoàng Phủ Thần Phong.
“Hàn tiểu thư, nghe những lời của tôi, hi vọng ngài không cần khẩn trương.” Bác sĩ tháo khẩu trang xuống, chuẩn bị nói tình hình cho Chỉ Ngưng.
“Ông” ông nói đi!”
“Trong đầu mẹ ngài có một khối u, khối u đã ảnh hưởng đến thần kinh não của bà ấy, hiện tại, tuy rằng bà ấy đã tỉnh, nhưng khối u này làm cho bà ấy bị mù, cuối cùng, bà ấy có thể quên mất tất cả mọi chuyện. Nếu như hiện tại làm phẫu thuật..., xác xuất thành công rất thấp.”
Thời điểm bác sĩ nói những lời này, không ai dám hô hấp, sợ nghe sót một chữ.
“Không” sẽ không, sẽ không “ Chỉ Ngưng lắc đầu như bị điên rồi.
“Ngưng Nhi ngoan, không có chuyện gì, trong nước không được, vậy liền đem bá mẫu ra nước ngoài.” Hoàng Phủ Thần Phong ngồi xổm xuống, ôm lấy đầu Chỉ Ngưng, “Bác sĩ ở nước ngoài chữa trị, xác xuất thành công tương đối cao, đúng không?”
“Đúng vậy, trước mắt, nước Mỹ có những bác sĩ thần kinh giỏi nhất thế giới.”
“Được, vậy hãy mau đứa bá mẫu đến Mỹ đến.” Đã nói bác sĩ ở Mỹ có thể chữa trị tốt hơn, vậy hắn cũng yên tâm, “Ngưng Nhi, đừng khóc, chiều nay anh sẽ đưa bá mẫu đến Mỹ. Ngoan, sẽ không có chuyện gì.”
“Ô ô ô” Phong, cám ơn anh.”
Hoàng Phủ Thần Phong lấy điện thoại ra, bấm số, “Tiểu Bân, lập tức chuẩn bị máy bay riêng của tôi, sau đó an bài bác sĩ giỏi nhất chuyên khoa não của Mỹ, sau khi đến Mỹ liền lập tức làm phẫu thuật, nhanh đi.” Sau đó, Hoàng Phủ Thần Phong gọi điện đến c