Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sủng Em Không Tốt Sao

Sủng Em Không Tốt Sao

Tác giả: Hận Điệp

Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015

Lượt xem: 1341274

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1274 lượt.

ông ty để sắp xếp công việc, “Thư ký Trương, trong thời gian này, tôi cùng Ngưng nhi không ở công ty, phỏng chừng trong thời gian ngắn sẽ không trở về, lát nữa Toàn sẽ qua tiếp nhận công việc của tôi, tất cả mọi chuyện đều giao cho cậu ấy.”
“Uy, Phong, tôi không biết gì về trang sức a!” Vân Thụy Toàn bất đắc dĩ nhìn Hoàng Phủ Thần Phong.
“Yên tâm, công ty của tôi sẽ không dễ dàng bị phá sản như vậy.”
“OK! Coi như tôi sợ cậu.”
“Có bất kỳ vấn đề gì thì gọi điện thoại cho tôi. Thời gian không còn sớm, chúng tôi phải đi. Thời gian này đã làm phiền cậu.”
“Bá mẫu giải phẫu thành công, gọi điện thoại cho tôi.”
“Toàn, cám ơn anh.” Chỉ Ngưng nghẹn ngào nói.
Tầng cao nhất của bệnh viện, một đám bác sĩ y tá giúp đem mẹ của Chỉ Ngưng lên máy bay riêng của Hoàng Phủ Thần Phong, mặt khác còn có hai bảo vệ đi theo. Hoàng Phủ Thần Phong cũng ôm Chỉ Ngưng đang bị thương lên máy bay.
Máy bay cất cánh, Chỉ Ngưng tựa vào trong ngực Hoàng Phủ Thần Phong, lúc này, Hoàng Phủ Thần Phong là người duy nhất cô có thể dựa vào.
 Bận rộn hai nơi
Trải qua mười tiếng bay, máy bay riêng của Hoàng Phủ Thần Phong rốt cục đáp xuống sân bay quốc tế Washington Mĩ. Ở sân bay, bác sĩ và ý tá bệnh viện trung tâm Washington đã sớm đứng đợi. Vừa thấy máy bay của Hoàng Phủ Thần Phong hạ xuống, liền lập tức mang cáng cứu thương đến. Bác sĩ đặt mẹ của Chỉ Ngưng cố định lên cáng cứu thương rồi mang lên xe cứu thương, chuẩn bị đến bệnh viện.
Hoàng Phủ Thần Phong ôm Chỉ Ngưng xuống máy bay, hắn không để Chưng Ngưng ngồi xe lăn mà trực tiếp bế cô đến xe đang đợi sẵn ở bên ngoài, xe lăn được bảo vệ mang giúp.
“Ngưng Nhi, không cần phải lo lắng, không có chuyện gì, anh đã an bài tất cả bác sĩ ưu tú chuyên khoa não của Mĩ đến bệnh viện rồi, bọn họ sẽ mau chóng làm phẫu thuật cho bá mẫu.” Trên đường đi, Hoàng Phủ Thần Phong luôn luôn an ủi Chỉ Ngưng, còn cẩn thận giúp cô xoa mắt cá chân bị thương.
Nhìn thấy Hoàng Phủ Thần Phong quan tâm cô cùng mẹ của cô như vậy, Chỉ Ngưng lần nữa nghẹn ngào, “Phong, cám ơn anh, nếu như không có anh, em không biết phải làm gì bây giờ?”
“Đứa ngốc, hiện tại cái gì cũng không cần nói. Lâu như vậy em không nghỉ ngơi, chúng ta đến khách sạn nghỉ ngơi một chút, sau đó sẽ đến bệnh viện xem bá mẫu, được không?”
“Vâng, được.”
Hoàng Phủ Thần Phong nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng Chỉ Ngưng, nước mắt Chỉ Ngưng đã ướt sạch quần áo Hoàng Phủ Thần Phong. Hoàng Phủ Thần Phong nhìn Chỉ Ngưng thương tâm, khổ sở và lo lắng như thế, hắn cái gì cũng không nói, chỉ yên lặng vỗ vỗ lưng cô.
Một giờ sau, bọn họ đến hoa viên khách sạn Khải Viện Washington. Khách sạn sớm đã chuẩn bị một quản lý riêng cho bọn họ. Thấy Hoàng Phủ Thần Phong đến, hắn lập tức tiến lên nghênh đón, “Phong thiếu, rất vinh hạnh có thể trở thành quản lý riêng cho ngài. Chúng tôi đã dựa theo phân phó của ngài, chuẩn bị xong bữa tối, cũng thay ngài mời một đầu bếp Trung Quốc, trong khoảng thời gian này, đầu bếp Trung Quốc sẽ chuẩn bị các bữa ăn cho ngài.
“Được rồi, trước đưa chúng tôi lên phòng!” Hoàng Phủ Thần Phong đẩy xe cho Chỉ Ngưng, hắn cũng không muốn nghe tên quản lý này lải nhải nữa, nói sau đi, Chỉ Ngưng cũng mệt mỏi lắm rồi.
Quản lý riêng mang bọn họ vào thang máy, rất nhanh, thang máy lên đến tầng cao nhất của khách sạn. Hoàng Phủ Thần Phong thích cảm giác ở nơi cao nhất.
“Phong thiếu, đại khái mấy phút nữa, cơm của ngài sẽ được mang tới. Nếu như không còn việc gì, tôi xin phép xuống trước.”
“Đi đi!” Hoàng Phủ Thần Phong lạnh lùng nói.
Chờ quản lý đi khỏi, Hoàng Phủ Thần Phong ôm Chỉ Ngưng đến trên ghế salon, lấy một cái gối cho cô dựa vào. “Ngưng Nhi, chờ một chút cơm sẽ được đưa lên, ăn xong em liền nghỉ ngơi một chút đi.”
“Vâng, anh cũng phải nghỉ ngơi, không nên quá mệt mỏi, em sẽ đau lòng.” Chỉ Ngưng nắm chặt tay Hoàng Phủ Thần Phong
“Ding dong” nhân viên phục vụ nhấn chuông cửa, nhất định là cơm đã đưa tới.
“Anh đi mở cửa.” Hoàng Phủ Thần Phong rất nhanh chạy tới mở cửa, quả thật, một nhân viên phục vụ đẩy xe thức ăn đứng ở ngoài cửa. Hoàng Phủ Thần Phong chỉ nói tiếng cám ơn, liền đóng cửa lại.
Hoàng Phủ Thần Phong đẩy xe thức ăn tới trước mặt Chỉ Ngưng nói: “Ngưng Nhi, bọn họ chuẩn bị rất nhiều thức ăn ngon! Em trước tiên uống chút hồ đào và cháo táo đỏ, Ngưng Nhi, mấy ngày nay sắc mặt em không tốt lắm, cháo này có tác dụng bổ máu.”
“Được, Phong, anh không nên chỉ nhìn em, anh cũng ăn đi!” Chỉ Ngưng bị Hoàng Phủ Thần Phong nhìn đến mức xấu hổ không ăn được gì.
“Còn xấu hổ sao? Ha ha!”
“Không thèm nghe anh nói nữa, em muốn ăn.”
Chỉ Ngưng cúi đầu, không nói chuyện với hắn nữa.
Cơm nước xong, Hoàng Phủ Thần Phong ôm Chỉ Ngưng đến phòng ngủ nghỉ ngơi. Thời điểm Chỉ Ngưng còn chưa ngủ, Hoàng Phủ Thần Phong luôn luôn ôm cô, bởi vì không có hắn ở bên, cô sẽ không ngủ được. Chờ Chỉ Ngưng ngủ say, Hoàng Phủ Thần Phong mới buông cô ra, hắn muốn đến thư phòng làm việc.
Hoàng Phủ Thần Phong bật Laptop, hắn muốn cùng thư ký Trương chat webcam để xử lý công việc của công ty.
“Thư ký


Disneyland 1972 Love the old s