Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sủng Em Không Tốt Sao

Sủng Em Không Tốt Sao

Tác giả: Hận Điệp

Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015

Lượt xem: 1341278

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1278 lượt.


“Tiểu tử thối, con tới Mĩ cũng không về nhà thăm mẹ. Con có biết đã bao lâu chúng ta không gặp mặt hay không? Cha của con kỳ thật cũng rất nhớ con, lúc trước, ông ấy nói đều là nói nhảm, đã nhiều năm như vậy rồi, con về nhà thăm mẹ một chút a! Con trai.”
“Mẹ, lời nói lúc trước của con tuyệt đối sẽ không thay đổi, con cũng sẽ không trở về nữa. Hiện tại con đang ở khách sạn Khải Duyệt. Con cho người đi đón mẹ được không?”
“Được, trước hết cứ như vậy đã. Chúng ta gặp nhau rồi hảo hảo trò truyện. Bye bye!”
Hoàng Phủ Thần Phong nghe xong lời nói của mẹ hắn..., chuyện mấy năm trước lại từ từ hiện lên trong đầu hắn.
【 hồi ức của Hoàng Phủ Thần Phong 】
“Cha, tại sao cha lại xé nát những bản thiết kế của con? Cha có biết hay không, những bản thiết kế này con mất hơn hai tháng mới hoàn thành, ngày mai con phải đem đi dự thi.”
“Bản thiết kế, bản thiết kế. Con ngoại trừ nói những thứ này còn có thể làm được gì? Con nói xem.”
“Đúng, con ngoại trừ thiết kế trang sức, những thứ khác con cái gì cũng không biết.”
“Hỗn đản, cha xem con không có hậu thuẫn của ‘tập đoàn Hoàng Phủ’, con có thể càn rỡ được nữa không.”
“Không có ‘tập đoàn Hoảng Phủ’, con vẫn sống vô cùng tốt như thường, không cần cha lo lắng.”
“Ba!” Cha Hoàng Phủ Thần Phong hung hăng tát cho hắn một cái.
Mà mẹ Hoàng Phủ Thần Phong đứng một bên thấy đứa con độc nhất của mình bị đánh, bà đau lòng muốn chết. Vội nhanh ôm lấy mặt Hoàng Phủ Thần Phong, nghẹn ngào nói: “Con trai, rất đau sao? Mẹ gọi chị Lý bôi thuốc giúp con.”
Hoàng Phủ Thần Phong miễn cưỡng cười với mẹ của hắn, rồi nói với cha hắn: “Từ hôm nay trở đi, con sẽ rời khỏi cái nhà này.” Hắn đem tất cả tài sản của mình lấy ra, “Cái này, là chìa khóa xe thể thao con vừa mới mua, cái này là thẻ vàng ngân hàng không thời hạn, cái này là thẻ vàng ở quán bar, cái này là thẻ vàng VIP của khách sạn quốc tế, cái này là chìa khóa biệt thự, cái này là chìa khóa biệt thự con mua ở bên ngoài, cái này là điện thoại hôm qua con vừa mới mua. Những này, toàn bộ trả lại cho cha.” Hoàng Phủ Thần Phong giống như cặn kẽ nói cho cha hắn nghe.
“Con trai, không cần như vậy, không cần đi, không có những thứ này con làm sao mà sống a?”
“Mẹ, con đi, chờ con tìm được phòng ở rồi sẽ gọi điện cho mẹ, đừng lo lắng, con đi đây.” Nói xong, Hoàng Phủ Thần Phong không để ý mẹ của hắn như thế nào gọi hắn, hắn cũng bước ra khỏi nhà, không bao giờ quay lại nữa
【 kết thúc hồi ức 】
Sinh con gái thì tốt rồi
“Ding dong, ding dong”
“Con trai, mẹ rất nhớ con a!”
“Mẹ, vào trong rồi nói sau!” Hoàng Phủ Thần Phong mở cửa, đưa mẹ hắn vào trong phòng.
Từ lúc Hoàng Phủ Thần Phong cho người đi đón mẹ, hắn đã kêu đầu bếp khách sạn chuẩn bị cơm Trung Quốc mà bà thích nhất. Hoàng Phủ Phần Phong đẩy xe thức ăn đến trước mặt mẹ của hắn.
“Mẹ, những điểm tâm này đều là mẹ thích ăn, đầu bếp Trung Quốc làm, ăn rất ngon, mẹ ăn chút đi!”
“Được, mẹ ăn. Con trai, những năm này con sống như thế nào? Nhất định rất vất vả phải không?” Bà đau lòng vuốt má Hoàng Phủ Thần Phong, “Con trai, con gầy đi.”
“Ngoại trừ mấy năm trước tương đối vất vả, còn hiện tại rất tốt. Sau khi rời nhà nửa năm, kiếm được chút lời nhờ buôn bán đã đến Italy, sau đó con gặp đại sư thiết kế trang sức David­Lachapelle, ông ấy phát hiện con rất có thiên phú, cho nên thu nhận con làm đồ đệ duy nhất của ông ấy. Sư phụ rất chiếu cố con, nếu như lúc trước không có ông, hiện tại con hẳn vẫn còn đang đi làm công!”
“Con trai, con rốt cục trưởng thành rồi, mẹ thật cao hứng.”
“Đúng rồi, mẹ, làm sao mẹ biết con đến Mĩ?”
“Ha ha, chị Lý nói cho mẹ biết, nhiều năm như vậy, may mắn có chị Lý chăm sóc con!” Bà thần bí cười với Hoàng Phủ Thần Phong.
Hoàng Phủ Thần Phong nhìn thấy mẹ cười với mình như vậy, hắn liền cảm thấy không đúng, nói: “Mẹ, chị Lý hẳn là không chỉ nói những lời này?”
“Làm sao con biết?” Mẹ Hoàng Phủ Thần Phong kinh ngạc nhìn con trai bảo bối của mình.
“Bằng không sao mẹ lại cười như vậy.” Kỳ thật Hoàng Phủ Thần Phong cũng mơ hồ đoán được chị Lý nói những gì với mẹ hắn.
“Chị Lý còn nói, hiện tại có một cô bé ở cùng với con. Lần này con đến Mĩ cũng vì bệnh tình của mẹ nó. Có thật không?”
“Vâng, cô ấy tên là Hàn Chỉ Ngưng, từ nhỏ bắt đầu dựa vào làm công để hoàn thành việc học của mình. Tuy vậy nhưng thành tích của cô ấy vẫn rất tốt. Thời gian còn lại cô ấy tranh thủ đi học ngoại ngữ, cô ấy nói được năm thứ tiếng. Bây giờ cô ấy đang làm ở công ty của con, cô ấy là một nhà thiết kế trang sức cũng rất được hoan nghênh. Hơn một năm trước, mẹ của cô ấy bị tai nạn xe cộ, hôn mê hơn nửa năm, gần đây trong đầu còn có một khối u.”
“Không thể tưởng được, tuổi còn trẻ đã phải trải qua nhiều khó khăn như vậy. Vậy bây giờ Chỉ Ngưng đang ở đâu? Ở bệnh viện sao?” Mẹ Hoàng Phủ Thần Phong nghe xong chuyện của Chỉ Ngưng, bà cảm thấy Chỉ Ngưng thật không đơn giản, muốn được gặp Chỉ Ngưng.
“Ngưng Nhi cảm thấy nhàm chán, bây giờ đang ở thư phòng thiết kế trang sức. Con đi gọi cô ấy tới.” Hoàng Phủ Thần Phong đứn