Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sủng Em Không Tốt Sao

Sủng Em Không Tốt Sao

Tác giả: Hận Điệp

Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015

Lượt xem: 1341272

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1272 lượt.

ết?” Hoàng Phủ Thần Phong khinh thường nhìn hắn một cái.
Thời điểm Hoàng Phủ Thần Phong nói ra tên của mình, người đàn ông kia ước chừng ngây dại mất năm giây, nhưng lời đã nói giống như bát nước đã hắt đi, không thể thu trở lại.
“Bá mẫu, không sao chứ, bây giờ chúng ta trở về đi. Ngưng Nhi, chúng ta đi.” Hoàng Phủ Thần Phong vừa giúp mẹ Hàn, vừa làm cho Chỉ Ngưng khoác tay mình rời đi.
Trở lại phòng bệnh, Chỉ Ngưng dìu mẹ cô lên giường nghỉ ngơi, hiện tại cô không muốn vì chuyện này mà ảnh hưởng tới bệnh tình của mẹ.
“Mẹ, mẹ nghỉ ngơi đi! Hiện tại đừng suy nghĩ gì cả, được không?”
“Chỉ Ngưng, ông ta là cha ruột của con. Chỉ Ngưng, vừa rồi hẳn là con cũng đã hiểu? Không cần vì lo lắng cho mẹ nên mới nói như vậy?”
“Mẹ, con không có người cha như vậy, ông ta không làm tròn trách nhiệm của một người cha, cho nên, con không muốn nhận người cha này.” Chỉ Ngưng cố nén nước mắt, không cho nó chảy xuống.
Hoàng Phủ Thần Phong đau lòng ôm Chỉ Ngưng, Chỉ Ngưng cũng dựa vào lồng ngực Hoàng Phủ Thần Phong.
“Bá mẫu, bác hảo hảo nghỉ ngơi đi! Ngày mai chúng cháu trở lại thăm bác, nếu như bác cần cái có thể nói với y tá ở bên ngoài, họ có thể nói tiếng Trung Quốc.”
“Được, các con trở về đi! Bá mẫu không có chuyện gì, các con không cần phải lo lắng.”
“Mẹ, chúng con về đây, mẹ hảo hảo nghỉ ngơi đi! Ngày mai chúng con lại tới.”
Mẹ Hàn chờ Hoàng Phủ Thần Phong đi rồi mới đau lòng khóc lớn lên, bà liền nhớ tới cái đêm hai mươi ba năm trước.
【 Hồi ức của mẹ Hàn 】
“Hạo Vũ, em cầu xin anh, cầu xin không cần vứt bỏ em, con gái của chúng ta mới được ba tháng mà thôi, nó không thể không có cha.” Mẹ Hàn ôm Tiểu Chỉ Ngưng, khóc lóc, van xin chồng của mình Trịnh Hạo Vũ không cần đi.
Nhưng Trịnh Hạo Vũ hoàn toàn không để ý tới đứa con gái mới sinh ra sinh không lâu cùng thân thể suy yếu của vợ mình nói: “Cuộc sống khổ sở như thế này đã quá đủ rồi, hiện tại, tôi chỉ muốn cùng thiên kim tập đoàn La thị ở bên nhau, có thể kế thừa tài sản của co ấy, cho nên, hôm nay tôi nhất định phải rời đi, cô buông tay.”
“Hạo Vũ, em cầu xin anh không cần đi, em nhất định sẽ cố gắng kiếm tiền, anh không cần đi được không?”
“Cô đến chết cũng sẽ không có nhiều tiền như vậy, cô biết tập đoàn La thị có bao nhiêu tài sản không?”
“Hạo Vũ, coi như anh vì tình cảm bao năm của chúng ta, anh không cần đi, không cần đi” Mẹ Hàn vẫn chưa từ bỏ ý định cầu xin Trịnh Hạo Vũ, chỉ cần còn một ti hi vọng, bà cũng sẽ không từ bỏ.
“Đã nhiều năm trôi qua, cô vẫn tưởng rằng tôi còn tình cảm với cô sao? Đừng có nằm mơ, thừa dịp bây giờ tuổi còn trẻ, tìm người đàn ông khác tái giá đi.” Nói xong, hắn dứt tay mẹ Hàn ra, bước đi không quay đầu lại.
Mẹ Hàn đặt Chỉ Ngưng lên giường, ngay cả giầy cũng không kịp mang, liền chạy ra khỏi nhà đuổi theo chồng của mình. Trong lúc đuổi theo, mẹ Hàn không biết té ngã bao nhiêu lần, nhưng bà vẫn kiên trì đứng dậy đuổi theo, thẳng đến khi không nhìn thấy bóng dáng chiếc xe nữa...
【 hồi ức kết thúc 】






Người thân nhất ra đi
Vừa rồi, cha của Chỉ Ngưng cũng không rời đi, hắn vẫn đứng dưới lầu chờ Chỉ Ngưng, hắn muốn cùng cô hàn huyên một chút. Hắn không thể tưởng được con gái của mình có thể ở bên cạnh Hoàng Phủ Thần Phong, cho nên hiện tại hắn muốn lấy lòng Chỉ Ngưng, nói không chừng Hoàng Phủ Thần Phong tâm tình tốt một chút, có thể nhập cổ phần vào công ty của mình, làm cho công ty của mình càng mạnh hơn nữa.
Hắn thấy Hoàng Phủ Thần Phong và Chỉ Ngưng ra khỏi thang máy ngay lập tức tiến lên, kéo tay Chỉ Ngưng nói: “Chỉ Ngưng, cha là cha ruột của con, Chỉ Ngưng, con trưởng thành rồi.”
“Tôi không muốn nhìn thấy ông, ông buông ra, không nên đụng vào tôi, tôi không có người cha như ông.” Chỉ Ngưng tránh qua một bên không muốn tiếp xúc với cha của mình.
“Chỉ Ngưng, con không thể không nhận cha!”
Hoàng Phủ Thần Phong tức giận nói với bảo vệ ở phía sau: “Các người còn đứng đó làm gì vậy? Còn không mau kéo người đàn ông không biết điều này ra ngoài, không nghe thấy Ngưng Nhi nói không muốn gặp ông ta sao? Các người chẳng lẽ muốn nhìn Ngưng Nhi bị ông ta đả thương sao?”
“Làm sao vậy? Chẳng lẽ tình hình của mẹ Chỉ Ngưng không tốt sao?” Nghe xong ngữ khí của Hoàng Phủ Thần Phong, mẹ Hoàng Phủ cảm thấy đã xảy ra chuyện rất nghiêm trọng.
“Hôm nay tại bệnh viện, bá mẫu gặp lại chồng trước. Hắn muống cùng Ngưng Nhi nhận nhau. Nhưng con biết rõ người đàn ông kia, hắn nhất định sau khi biết thân phận của con mới muốn kiên trì nhận lại Ngưng Nhi. Ngưng Nhi không muốn nhận hắn, hơn nữa bá mẫu cũng rất kích động. Vừa mới trên xe, Ngưng Nhi đã khóc rất lâu, hiện tại cô ấy hẳn là mệt mỏi.” Hoàng Phủ Thần Phong thở dài một hơi.
“Ai, lại có loại đàn ông này. Chỉ Ngưng hiện tại nhất định rất đau lòng, con trai, con hảo hảo an ủi con bé, đừng để nó quá thương tâm, cũng cố gắng hết sức đừng cho mẹ Chỉ Ngưng thấy người đàn ông kia.”
“Vâng, con biết.”
“Chờ lát nữa Chỉ Ngưng thức dậy, con cho con bé ăn chút gì đó