XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sủng Em Không Tốt Sao

Sủng Em Không Tốt Sao

Tác giả: Hận Điệp

Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015

Lượt xem: 1341270

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1270 lượt.

n cho quản lý riêng của bọn họ. Nói chuyện điện thoại xong, mẹ Hoàng Phủ và Chỉ Ngưng lại ngồi xuống nói chuyện phiếm.
“Chỉ Ngưng, tiểu tử thối kia sao còn chưa tới? Còn chưa chịu rời giường sao?” Mỗi sáng uống một chén nước ấm đã thành thói quen mấy chục năm nay của mẹ Hoàng Phủ Thần Phong.
“Không có, anh ấy đã rời giường, khi cháu tới anh ấy cũng đang rửa mặt rồi, hẳn sẽ đến mau thôi.”
Mẹ Hoàng Phủ cũng không hỏi Chỉ Ngưng chuyện vì sao tối qua đột nhiên bị Hoàng Phủ Thần Phong ‘cướp’ đi, bởi vì, người sáng suốt đều đã biết.

“Ding dong” ding dong”
“Hẳn là Phong đến, bá mẫu, cháu đi mở cửa.”
Mẹ Hoàng Phủ Thần Phong ôn nhu cười với Chỉ Ngưng, bà thật sự rất thích Chỉ Ngưng... Cá tính kiên cương, rõ ràng cuộc sống trôi qua rất vất vả, vẫn còn muốn giả bộ vui vẻ, cố gắng hết sức không để cho người khác lo lắng. Hơn nữa, mẹ Hoàng Phủ cũng biết, Chỉ Ngưng đi làm ở công ty của Hoàng Phủ Thần Phong, tiền lương so với những nhà thiết khác cũng không tệ lắm, ngoại trừ ở lại trong biệt thự của con trai mình, cô cũng không dùng qua một chút tiền nào của Hoàng Phủ Thần Phong trừ món quà Hoàng Phủ Thần Phong tặng sinh nhật cô, Mẹ Hoàng Phủ Thần Phong rất thưởng thức điểm này của Chỉ Ngưng.
“Con trai, con đã đến rồi. Chỉ Ngưng vừa gọi bữa sáng, sau khi ăn xong chúng ta cùng đến bệnh viện thăm mẹ của Chỉ Ngưng nha!”
“Bá mẫu, bác muốn đến bệnh viện thăm mẹ cháu sao?” Chỉ Ngưng có chút kích động nhìn mẹ Hoàng Phủ, hốc mắt cũng hơi có chút đỏ.
Mà mẹ Hoàng Phủ thấy Chỉ Ngưng sắp khóc rồi, lập tức an ủi: “Đứa ngốc, đừng khóc, bá mẫu nên đến thăm mẹ của cháu mà. Cháu xem, cháu vừa khóc, tiểu tử thối kia liền đau lòng.”
“Đúng a! Ngưng Nhi, đừng khóc, đừng quên, lát nữa chúng ta còn đến thăm mẹ em!” Hoàng Phủ Thần Phong cũng nhân cơ hội nói.
“Vâng, bá mẫu, cám ơn bác.” Chỉ Ngưng ôm lấy mẹ Hoàng Phủ, mẹ Hoàng Phủ cũng gắt gao ôm lấy cô. Chỉ Ngưng lâu nay chưa cảm giác được được mẹ ôm vào lòng như vậy, hôm nay, rốt cục cũng cảm nhận được rồi, trong chốc lát không nỡ rời khỏi cái ôm này.
Hoàng Phủ Thần Phong không thoải mái Chỉ Ngưng ôm bất luận người nào ngoại trừ hắn, cho dù là mẹ hắn cũng không được, hắn tiến lên đem mẹ Hoàng Phủ và Chỉ Ngưng kéo ra, “Đủ rồi, không cần ôm nữa, bữa sáng đã đến, mau ăn thôi!”
“Tiểu tử thối, con ghen tị, đúng không? Ha ha!” Mẹ Hoàng Phủ trêu ghẹo nói.
Vừa vặn lúc này, quản gia đem bữa sáng đưa tới, giảm bớt không ít sự xấu hổ của Hoàng Phủ Thần Phong. Hoàng Phủ Thần Phong kéo Chỉ Ngưng ngồi trên ghế salon. Mà hắn thì đi tới cửa đẩy xe thức ăn đến trước mặt mẹ Hoàng Phủ và Chỉ Ngưng, ‘hầu hạ’ hai người ăn bữa sáng.
“Con trai, lần này gặp con, phát hiện con thay đổi rất nhiều so với trước kia, con lạnh nhạt, vô tình, rất khó nhìn thấy con tươi cười. Ngay cả mẹ cũng không thấy được mấy lần nụ cười phát ra từ nội tâm con. Hiện tại con trở nên ôn nhu, biết chăm sóc người khác, quan trọng là, cười cũng nhiều. Cái này hẳn là công lao của Chỉ Ngưng đúng không?”
“Con xin mẹ, nào có khoa trương như mẹ nói a?” Hoàng Phủ Thần Phong bị mẹ Hoàng Phủ nhìn chăm chú, không được tự nhiên uống một ngụm sữa.
“Nhưng bá mẫu, Phong trước mặt người khác cũng không nói nhiều, bảo anh ấy cười một chút quả thực muốn mạng của anh ấy.”
“Đó là bởi vì anh chỉ ôn nhu đối với em, hiểu không?”
“Đã biết! Vậy anh không thể cười với những phụ nữ khác a! Đương nhiên, anh có thể cười với bá mẫu. Nghe không?”
“Ngưng Nhi, anh làm sao dám cười với người phụ nữ khác! Từ nay về sau, anh ngay cả cười với mẹ cũng không.”
“Không được, anh không thể không cười với bá mẫu, bằng không em không để ý tới anh nữa.”
“Được, nghe lời em.”
“Ha ha.”







Tỉnh lại & mua sắm
Thời điểm bọn họ đến bệnh viện, bác sĩ đã làm kiểm tra não bộ cho mẹ Chỉ Ngưng. Hoàng Phủ Thần Phong và mẹ Hoàng Phủ ngồi hai bên Chỉ Ngưng, không ngừng an ủi cô, nói mẹ của cô nhất định sẽ không có chuyện gì, tình huống này, Chỉ Ngưng không thể gì hơn là gật gật đầu.
Một giờ sau, mẹ Chỉ Ngưng được y tá đẩy ra, bác sĩ đến trước mặt Chỉ Ngưng nói: “Tình hình của Hàn phu nhân rất tốt, nếu như không có gì bất ngờ xảy ra, bà ấy lập tức có thể tỉnh lại.”
Nghe bác sĩ nói như thế, ba người bọn họ vô cùng vui mừng, liên tục nói lời cảm ơn với bác sĩ, sau đó bước đến phòng bệnh của mẹ Chỉ Ngưng đợi bà tỉnh lại.
Bọn họ ngồi trên ghế sa lon, cao hứng trò chuyện. Mẹ Hoàng Phủ cùng Chỉ Ngưng nói rất nhiều chuyện thú vị hồi bé của Hoàng Phủ Thần Phong. Hoàng Phủ Thần Phong xấu hổ nói Chỉ Ngưng không cần cười, cũng không dám nặng lời với mẹ mình, cho nên đành phải đỏ mặt ngồi một bên.
Lúc này, Hoàng Phủ Thần Phong vô tình nhìn thấy ngón tay của mẹ Chỉ Ngưng giật giật, hắn lập tức kéo tay Chỉ Ngưng nói: “Ngưng Nhi, đừng cười nữa, mẹ em hình như đã tỉnh rồi, em mau xem.”
“Như vậy sao? Hoàng Phủ tiên sinh, thật cám ơn cháu, cám ơn cháu giúp đỡ chúng tôi như vậy, Chỉ Ngưng mang đến cho cháu không ít phiền toái phải không?” Mẹ Hàn cảm