Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341769
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1769 lượt.
cho mẹ, mặc dù Chú Giang đối xử với con cũng rất tốt, nhưng mà con chỉ có một ba thôi. Còn nữa, bà nội nói em trai đã sắp bảy tháng rồi, ba mà không tỉnh lại, chỉ sợ sẽ không nhìn thấy em trai ra đời. Ba, hai chúng ta giao hẹn được không? Lúc em trai sinh ra ba phải tỉnh lại, ngoéo tay......"
Hựu An dự tính ngày sinh là tháng tám, qua tháng năm, đứa bé bắt đầu đạp thường xuyên, cô liền đến nằm ngủ bên cạnh chú Chu. Mỗi khi đứa bé cử động, cô sẽ cầm tay của anh cùng nhau đặt lên bụng cô, để hai người cùng cảm giác được sự kỳ diệu của sinh mạng. Có lúc, nửa đêm bị chuột rút, khiến toàn thân cô đều đau đớn, Hựu An chỉ cắn răng chịu đựng, liều mạng duỗi chân, chờ trận co rút đau đớn kia qua đi, trên mặt đều là mồ hôi lạnh.
Cô cảm thấy, chú Chu có ý thức, ít nhất là bắt đầu có. Khi hai người cùng nhau cảm thụ cử động của đứa bé, cô có thể cảm thấy anh có phản ứng, mặc dù rất nhỏ nhưng có, mà cảm xúc tốt xấu của cô, cũng sẽ ảnh hưởng đến anh. Lần đầu tiên bị chuột rút, cô đau bật khóc, khóc xong liền phát hiện điện não đồ có dao động nhỏ, nhưng cũng chỉ là rất nhỏ, trừ những thứ này ra thì không có tiến bộ rõ ràng, Hựu An cũng đã tương đối hài lòng, ít nhất là đã có hi vọng rồi......
Giang Đông vừa xuống xe đã cảm nhận được luồng không khí mát mẻ nơi đồi núi. Cuối tháng bảy là lúc Thành phố B nóng nhất, dưới chân núi nắng gắt như lửa, ngay cả nhựa đường cũng như bị đốt chảy cả ra, nơi này lại vô cùng mát mẻ. Chung quanh dãy núi như được mây bao phủ, gió núi nhè nhè lướt qua, bất giác làm người ta phấn chấn tinh thần.
Giang Đông nghiêng đầu liếc nhìn lầu hai, ánh mắt không kìm được mà trở nên nhu hòa, đi vòng qua cốp xe, lấy ra hai túi mật đào lớn đi vào. Hựu An thích ăn đào nhất, đây là anh mua được từ trong một thôn nhỏ nằm dưới chân núi, ngọt hơn mua ở chợ.
Dì giúp việc vội đón lấy túi trong tay anh, Giang Đông đổi giày, đi lên cầu thang, vừa đến cửa phòng đã nghe thấy âm thanh của Hựu An bên trong. Anh bất giác dừng bước, cửa khép hờ, anh nhẹ nhàng đẩy cửa ra thêm một chút, chỉ thấy Hựu An ngồi ở bên giường, đang nói chuyện với Tự Hoành. Giọng nói dịu dàng, chậm rãi, không nóng vội, Giang Đông thật sự cảm thấy Hựu An đã trưởng thành. Cô nhóc yếu ớt bướng bỉnh ngày nào đã nhanh chóng lớn lên, vì Tự Hoành, vì được làm mẹ.
Bụng của Hựu An rất lớn, càng gần ngày sinh dự tính, đứa trẻ càng cử động thường xuyên, cha mẹ chồng cùng mẹ cô đã nhiều lần khuyên cô trở về nhà lớn chờ sanh. Dù sao bên kia cũng gần bệnh viện, có tình huống khẩn cấp cũng dễ xử lý hơn. Nhưng Hựu An không muốn xa Tự Hoành, nơi vùng núi này, nếu như không có mình ở cùng anh, anh chắc chắn sẽ rất hiu quạnh. Cô biết anh muốn thời thời khắc khắc nhìn thấy cô.
Trong bụng bỗng nhúc nhích, Hựu An đưa tay sờ sờ, giống như có thể sờ thấy hình dáng rõ ràng của một bàn chân nhỏ. Cô cầm tay Chú Chu đặt lên bụng, đứa bé giống như cũng có cảm ứng, dùng sức đá hai cái, đá vào nơi hai người đang đặt tay, tương đối có lực.
Hựu An nhỏ giọng nói: "Con đang nói chuyện với anh đấy, anh có cảm thấy không? Con rất khỏe mạnh, là một cậu nhóc nghịch ngợm. Mẹ nói con không giống anh nhưng rất giống Tự Hàn. Mẹ nói khi còn bé anh không nói không quậy, Tự Hàn lại vô cùng nghịch ngợm. Nếu đứa bé sanh ra mà thật sự giống Tự Hàn thì em quản không nổi đâu, cho nên Chú Chu à, anh nhanh tỉnh lại được không? Anh đã ngủ lâu lắm rồi, em biết anh mệt mỏi nhưng có thể để sau này hãy ngủ tiếp được không, bây giờ anh mở mắt ra nhìn em, nhìn con chúng ta đi......"
m thanh có chút nghẹn ngào, Giang Đông gõ cửa một cái rồi đi vào, Hựu An vội lau khóe mắt, có chút cố sức muốn đứng lên. Giang Đông vội vươn tay đỡ cô dậy, ánh mắt rơi trên bụng của cô, nhíu nhíu mày: "Sao lại lớn thêm nữa rồi?"
Hựu An không khỏi bị giọng điệu của anh chọc cười: "Đây là khoảng thời gian phát triển nhanh nhất, mỗi ngày đều lớn lên......" Đứng lên còn chưa đi bước nào, chân liền bắt đầu bị chuột rút, Hựu An không khỏi hít vào một hơi.
Giang Đông tay mắt lanh lẹ đỡ cô ngồi trở lại trên ghế, ngồi chồm hổm xuống, nâng chân của cô lên, giúp cô xoa bóp bắp chân. Lực tay của anh rất lớn, lúc này lại mềm nhẹ mà chuyên nghiệp. Lúc đưa cô đi khám thai, những điều bác sĩ dặn dò Giang Đông còn nhớ rõ hơn cô.
Hựu An cúi đầu nhìn anh, anh đen đi, cũng gầy hơn không ít, nghĩ nguyên nhân là do diễn tập: "Diễn tập kết thúc rồi sao? Kết quả thế nào?" Hai người từ giương cung bạt kiếm đến giờ lại sống chung hài hòa như bạn bè, dường như đã đi qua một đoạn đường rất dài. Cuối cùng Hựu An cũng cảm nhận được tấm lòng của Giang Đông, mặc dù không thể đáp lại anh điều gì, nhưng Hựu An luôn cảm thấy rất may mắn, bên cạnh cô còn có một Giang Đông, cùng cô đi qua đoạn thời gian khó khăn này.
Giang Đông xoa bóp đến khi chân cô không còn bị chuột rút nữa mới đứng lên nói: "Kết thúc rồi, phe đỏ bọn anh thắng, nhưng thắng không có chút hứng thú nào