XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sủng Hôn

Sủng Hôn

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341643

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1643 lượt.

kia, cô nhóc này nhìn thấy anh sẽ chỉ có hai kết quả, một là làm như không thấy, hai là xông lại kêu la mấy câu liền chạy mất. Ngoan ngoãn ngồi vào xe như vậy, đây là lần đầu trong chín năm, Giang Đông thật có chút không quá thích ứng.
Bim bim...... Còi xe vang lên hai tiếng, Hựu An nhô đầu ra: "Đi thôi." Khoé miệng Giang Đông nhếch lên, lên xe, khởi động. Xe đi trên đường, Giang Đông mới hỏi một câu: "Cô ấy tìm em làm gì?" Hựu An xoa xoa thái dương, ngày hôm qua ngủ không ngon, có chút nhức đầu, không trả lời ngay vào vấn đề Giang Đông hỏi, chỉ nói: "Ngày mai có thể làm thủ tục nhận nuôi." Nói xong câu này, liền nhắm mắt lại dựa vào ghế ngồi không lên tiếng nữa.
Đã vào tháng ba, mặc dù còn chút rét tháng ba, nhưng ngọn cây ven đường cũng đã thấy chồi non mềm như nhung, màu xanh lá cây non nớt, ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ của xe rơi vào trên mặt cô, cô nhóc giơ tay lên che che. Vượt qua đèn đỏ ở giao lộ, Giang Đông đưa tay kéo thanh chắn xuống, hạ thấp ghế ngồi, để cô nằm thoải mái hơn một chút, từ phía sau cầm thảm nhẹ nhàng khoác lên trên người cô. Khoảng thời gian trộm được này không biết có thể kéo dài bao lâu, nhưng Giang Đông lại ích kỉ hy vọng xa vời là có thể kéo dài hơn một chút, một chút nữa......
Hựu An cảm giác được động tác Giang Đông dịu dàng nhẹ nhàng chậm chạp, trước kia những thứ này bị cô bỏ qua, hôm nay bất chợt liền hiểu rõ. Thật ra thì Giang Đông vẫn đối xử với cô rất tốt, thậm chí không hề tốt thua Chú Chu chút nào, chỉ là, cô vẫn cố ý coi thường, cố chấp lại hèn hạ hưởng thụ nổ lực này. Đem tất cả sự hận thù không giấu ếm dành cho mẹ cô và ba của anh trút hết lên người anh, thật sự rất không công bằng.
Xe dừng ở cửa Giang gia, Hựu An ngồi yên, bình tĩnh nhìn Giang Đông nói một câu: "Giang Đông, anh thích tôi?" Mặc dù là câu hỏi, nhưng giọng điệu lại tương đối khẳng định.
Trong nháy mắt, bối rối của Giang Đông thoáng qua, trong mắt lại hiện lên một tia hi vọng: "Ừ, anh thích em." Sau khi Hựu An hỏi xong liền hối hận, nhưng cô luôn luôn thuộc loại người bộc trực, trong lòng không giữ được chuyện gì. Nếu đã biết được chuyện này, thì cô phải hỏi rõ, trước đó cũng không nghĩ tới, sau khi cô hỏi rõ thì nên làm cái gì, cô càng không có nghĩ tới, Giang Đông cứ thoải mái như vậy mà thừa nhận.
Không khí có chút xấu hổ, Hựu An đẩy cửa ra xuống xe, vừa đúng lúc dì giúp việc ra ngoài mua thức ăn, cô chạy thật nhanh vào. Yến Tử đang cùng Trương Tú Thanh ngồi ghép hình trên thảm trước cửa sổ, nhìn thấy cô, cô nhóc nâng lên một nụ cười thật tươi, đứng lên, vung vẫy hai bím tóc như sừng dê đáng yêu lon ton chạy tới. Vọt tới trước mặt Hựu An, đột nhiên đứng lại, thật cẩn thận sờ sờ bụng của Hựu An: "Bà ngoại nói em trai nhỏ vẫn ở trong bụng, con không thể đụng vào em."
Hựu An cười, ngồi chồm hổm xuống vuốt mái tóc lòa xòa cong lên của cô bé, dịu dàng nói: "Yến Tử, dì Hựu An làm mẹ con có được không?" Hựu An cảm thấy, mặc dù Yến Tử chưa lớn, nhưng vẫn muốn tôn trọng ý kiến của cô nhóc một chút. Tâm tư cô nhóc có chút trưởng thành sớm, cô hy vọng không tổn thương tình cảm của cô bé.
Ánh mắt Tiểu Yến Tử sáng lên, dùng hết sức lực gật đầu một cái, âm thanh trong trẻo non nớt hô lên: "Mẹ." Hựu An đáp lại, ôm lấy cô nhóc hôn một cái, bị Trương Tú Thanh vội vàng kéo qua.
Hốc mắt Trương Tú Thanh hơi hồng, âm thanh có chút run rẩy, bất mãn càu nhàu với cô: "Mặc dù đã hơn ba tháng, nhưng vẫn phải cẩn thận một chút mới tốt." Hựu An gật gật đầu.
"Chú Giang." m thanh của Yến Tử làm sống lưng Hựu An có chút cứng còng, Giang Đông đi tới sờ sờ đỉnh đầu Yến Tử, như có như không quét mắt qua Hựu An một cái. Hựu An nghiêng đầu nói chuyện với Trương Tú Thanh, chẳng qua ánh mắt cũng không tự giác mà rơi lên người a
Đến buổi chiều, Giang Thành cầm thuốc đi vào, đưa cho vợ, nhìn Trương Tú Thanh uống xong mới nói: "Giang Đông và HựuAn sao vậy, anh thấy hơi lạ lạ."
Trương Tú Thanh thở dài nói: "Từ nhỏ Hựu An bị ba con bé cưng chiều mà lớn lên, tính tình ngây thơ không rành việc đời. Sau đó lại đem bất mãn với em mà giận chó đánh mèo trút hết lên người Giang Đông. Hơn nữa, theo em có lẽ đây là khởi đầu, nếu bọn chúng nói rõ với nhau, kết quả thật sự, cũng không chắc như chúng ta hy vọng. Chỉ là, đứa nhỏ Hựu An này từ nhỏ đã cố chấp, em chỉ sợ con bé không tìm thấy lối ra, khiến Giang Đông lỡ dỡ."
Giang Thành nắm tay bà nói: "Giang Đông không phải không cố chấp, nếu như không cố chấp, sao lại một mình cô độc cho đến bây giờ, cả đối tượng cũng không có. Chỉ là giữa hai người còn có Tự Hoành, sợ rằng rất khó, Giang Đông giống Tự Hoành, đều trọng nghĩa. Thôi quên đi, con cháu có cái phúc của con cháu, đến lúc này, chúng ta muốn quan tâm cũng không thể quan tâm được, kệ bọn chúng dây dưa đi!"
Hựu An dỗ Yến Tử ngủ, vừa ra khỏi phòng cô bé, liền nhìn thấy Giang Đông. Giang gia giống Chu gia, đều là loại nhà riêng lẻ hai tầng, phía trước có sân nhỏ, phía sau có một vườn hoa nhỏ