Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341646
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1646 lượt.
. Sau khi Hựu An cùng Yến Tử vào ở, vợ chồng Giang Thành liền chuyển xuống lầu một, Yến Tử ở phòng gần cầu thang, phòng Hựu An ở đối diện phòng của Giang Đông, ở khúc quanh cầu thang tầng hai có một quầy rượu nhỏ. Giang Đông đang ngồi hút thuốc lá ở đó, nhìn thấy Hựu An liền tắt thuốc, bình tĩnh nhìn cô, giống như có rất nhiều lời muốn nói.
Hựu An hơi chần chờ, nhưng vẫn đi tới, ngồi vào ghế bar bên cạnh anh. Ánh đèn từ đỉnh đầu rọi xuống, rơi quanh người anh tạo một vầng sáng mỏng manh, vô tình làm mềm đi hình dáng góc cạnh của anh, giống như rút đi cứng rắn nguội lạnh, lộ ra mấy phần dịu dàng thong thả.
Hựu An không thể không thừa nhận, Giai Kỳ nói rất đúng, Giang Đông thật rất tuấn tú, mức độ đẹp trai so với chú Chu, không thể phân cao thấp. Từ lúc đọc truyện cho Yến Tử, Hựu An liền không yên lòng mà nghĩ tới Giang Đông, còn có nhiều thứ tích góp trong chín năm, giống như đầu bị xối nước, những thứ mà cô từng xem nhẹ, trong khoảnh khắc liền hiện ra thật rõ ràng.
Hựu An thừa nhận, mình thích Giang Đông, cho nên mới không được tự nhiên với anh, mới phát cáu phát giận với anh, cô dùng căm hận để che giấu ý thích trong lòng, thật đúng là bịt tai trộm chuông. Nếu như anh không phải Giang Đông, không phải con trai của cha dượng, không chừng hôm nay hai người đã ở vào một tình cảnh khác, chỉ tiếc trên đời này không có nếu như. Hơn nữa, cho dù lúc ấy cô biết mình thích anh, cũng sẽ không thể có gì với anh, khoảng cách giữa hai người vĩnh viễn không thể nào biến mất. Huống chi, hiện tại Hựu An hiểu rất rõ trái tim mình, có lẽ cô thích Giang Đông, nhưng người cô yêu chỉ có chú Chu. Cho dù anh không ở đây, cô vẫn sẽ yêu anh, cô sẽ sinh ra đứa bé của bọn họ, sau đó nhìn đứa nhỏ từng ngày từng ngày lớn lên thành người. Về phần Giang Đông, đã quá khứ, nên buông tay để cho anh đi thôi!.
"Lần đầu tiên nhìn nhìn thấy em, anh liền thích em. Có lẽ phương pháp của anh không tốt, em luôn nhìn anh căm hận như vậy, với ánh mắt đó của em, vốn là rất nhiều lần muốn nói lời an ủi, nhưng lời nói ra lại khiến em càng thêm phản cảm. Sau đó anh lại hối hận, nghĩ là lần sau nhất định phải giải thích thật rõ với em, nhưng mỗi lần đều như thế, cứ thế mà lặp lại, cứ thế mà trải qua chín năm. Tự Hoành nói không sai, anh từng có chín năm cơ hội, đều bị anh bỏ qua. Nhưng anh cũng từng nói với Tự Hoành, nếu như đời này anh còn dù chỉ là một tia hy vọng, anh cũng sẽ bắt lấy nó, cho dù thật có lỗi với người anh em anh cũng chịu."
Đây đại khái là lần đầu tiên trong vòng chín năm hai người bình tĩnh hòa nhã mà nói chuyện. Giọng nói của anh trầm ấm mà có từ tính, giống giọng nam trung (giọng con người chia ba mức: cao, trung, trầm), hơn nữa, hiển nhiên là có chút khẩn trương, âm cuối có chút không tự giác mà run lên.
Hựu An trầm mặc thật lâu, ngẩng đầu lên, kiên định cùng dũng cảm trong ánh mắt khiến lòng Giang Đông khó mà sôi nổi, có một chút thê lương: "Em nghĩ là em từng thích anh, chỉ là khi đó còn quá nhỏ, không hiểu nguyên nhân mình mâu thuẫn với anh là vì thích anh. Vô cùng cám ơn anh, đã ở bên cạnh giúp em trong một những năm tháng dài như vậy. Nếu như anh vui lòng, em muốn gọi anh một tiếng anh trai, em không có anh trai, em hi vọng có một anh trai như anh vậy, có được không?"
Biểu hiện trên mặt Giang Đông từ từ ổn định, không biết qua bao lâu, đột nhiên đứng lên, kéo tay cô đi ra ngoài, Hựu An bị anh túm ra khỏi Giang gia. Lên xe, Hựu An len lén quan sát Giang Đông, trong lòng không khỏi có chút thấp thỏm không yên, có phải lại b chọc giận rồi hay không, hay là cô đã đánh giá sai tính khí của người đàn ông này: "Cái đó, anh dẫn em đi đâu?" Hựu An vẫn hỏi ra miệng.
Giang Đông lại không nhìn cô, mắt nhìn thẳng tắp về con đường phía trước, thật lâu sau mới nói một câu: "Anh dẫn em đi gặp Tự Hoành."
Hựu An kinh ngạc nhìn chằm chằm Giang Đông, Giang Đông trầm mặc hồi lâu mới nói: "Cậu ta chưa chết, còn sống. Vụ nổ khiến đầu bị tổn thương, mặc dù cứu được tính mạng, nhưng người rơi sâu vào trạng thái hôn mê, cũng có nghĩa là phải sống đời sống người thực vật, không biết lúc nào sẽ tỉnh lại. Có lẽ, sẽ vĩnh viễn ở trong trạng thái này, đây cũng là nguyên nhân căn bản mà mọi người muốn giấu giếm em." Giọng của Giang Đông thong thả mà trầm thấp, lại cho Hựu An có một niềm vui lớn bất ngờ.
Lúc cô cho là đời này sẽ mất đi chú Chu mãi mãi, thì anh vẫn còn sống, bất kể như thế nào, anh vẫn còn sống, ánh mắt Hựu An từ từ quay ra ngoài cửa sổ, mới phát hiện, bọn họ đã lên núi.
Khi xe dừng trước biệt thự, Hựu An mới hiểu được, thì ra chú Chu luôn ở nơi này, là biệt thự bọn họ hưởng tuần trăng mật, Giang Đông kéo cô đi vào.
Chu Tự Hàn nhìn thấy họ liền đứng lên từ trên ghế sofa nói với Hựu An: "Anh tôi ở trên lầu, chị dâu tự lên đi! Anh ấy nhất định rất muốn gặp chị."
Hựu An có chút chần chờ, nhìn cầu thang trước mắt mà hơi sợ, sợ đây cũng chỉ là m