Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341689
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1689 lượt.
h, khi anh vì cô mà vươn đôi cách ra che chở.
Mới ra khỏi phi trường, mở điện thoại di động thì có vô số cuộc gọi nhỡ được báo tới, đại đa số là Chu phu nhân gọi. Chu Tự Hoành gọi lại, bên kia truyền đến giọng Chu phu nhân: "Hai con chạy đi đâu? Sao chụp ảnh cưới xong là biến mất vậy?"
Chu Tự HoànhHựu An có mấy phần khẩn trương, vỗ vỗ mặt cô trấn an: "Con dẫn Hựu An đi gặp cha vợ con." Đầu dây bên kia, Chu phu nhân dừng một chút nói: "Đúng, nên đi! Chỉ là, cũng phải báo cho mẹ một tiếng chứ! Mẹ bảo Tự Hàn đặt bàn ở nhà hàng Vân Hải rồi, mời Giang gia. Sáu giờ tối mai, hai con nhớ tới. Hai bên gặp mặt một lần, tiện thể cũng coi như nghi thức đính hôn, dù làm đơn giản, cũng không thể quá uất ức người ta. Đúng rồi, ngày mai hai con đến Cục Dân chính đăng ký trước đi, đây là việc quan trọng......"
Đôi mắt Hựu An trông mong nhìn anh đặt điện thoại xuống, hỏi: "Dì nói gì?" Chu Tự Hoành nói: "Mẹ bảo ngày mai chúng ta đi Cục Dân chính đăng ký." Mặt Hựu An có chút hồng: "Ngày mai em phải đi làm!" Chu Tự Hoành nói: "Vợ à, hay là xin nghỉ nửa ngày đi!" Hựu An nhắc: "Báo cáo kết hôn còn chưa viết kìa!"
Chu Tự Hoành vui vẻ: "Lát nữa anh sẽ viết giùm em, sáng mai vừa đi làm em liền đem nộp. Anh đảm bảo trong một tiếng đồng hồ sẽ được ký duyệt." Chu Tự Hoành rất dứt khoát, cha anh mong anh kết hôn đến đỏ mắt, báo cáo kết hôn vừa nộp lên còn không nhanh chóng kịch liệt bật đèn xanh sao.
Chu Tự Hoành đưa Hựu An đến dưới chân cầu thang mới nói: "Tối mai mẹ anh đặt bàn, mời vợ chồng chú Giang......" Hựu An cúi đầu không nói lời nào, Chu Tự Hoành thở dài, giơ tay nâng mặt cô lên, nói: "Hựu An, có một số việc ngay cả chúng ta cũng không thể hiểu rõ. Nhưng em phải đồng ý với anh, cố gắng tha thứ, dù sao bà cũng là mẹ em, cho dù có ngàn vạn điều không phải, bà cũng là người đưa em đến thế giới này."
Hựu An nhỏ giọng nói: "Em vừa nhìn thấy bà, sẽ nhớ tới ba em, trong lòng liền bắt đầu hận bà. Em không muốn bà quan tâm, bà không có tư cách."
Chu Tự Hoành nói: "Sau này dù bà muốn quan tâm cũng không được, em là vợ của Chu gia anh. Nếu ở cổ đại, em phải kèm họ chồng, gọi là chị Chu Hứa, biết không?" Hựu An trừng mắt liếc anh một cái: "Quân Giải Phóng Nhân dân cũng hứng thú với hủ tục phong kiến sao."
Chu Tự Hoành trầm giọng cười một tiếng, nghiêng người, hôn lên trán cô một cái: "Vợ à, ngủ ngon......" Mặt Hựu An đỏ lên, quay người liền chạy vào.
Đến cửa còn chưa cầm chìa khóa mở cửa, cửa đã mở ra, Tề Giai Kỳ bắt chéo chân, tay đứng sau cửa nhìn cô, Hựu An nói: "Giai Kỳ, bạn về rồi?" Tề Giai Kỳ trợn mắt một cái: "Hôm qua mình đã về rồi, được chưa? Vốn dĩ mình còn mua một đống thức ăn ngon, chuẩn bị an ủi một cô nương nào đó ở nhà gặm mỳ ăn liền hai ngày. Ai ngờ, đợi đến nửa đêm cũng không thấy người, gọi điện thoại cũng không nghe, thiếu chút nữa mình đã đến đồn công an báo tìm người mất tích rồi."
Lúc này Hựu An mới nhớ, dường như điện thoại di động vẫn còn ở trên xe Giang Đông. Con ngươi Tề Giai Kỳ tựa như đèn pha, quét vài vòng trên người Hựu An, nói: "Hứa Hựu An, hiện tại mình cho bạn hai con đường, một là tự mình khai báo, hai là mình nghiêm hình bức cung, bạn chọn đi."
"Khai báo gì?" Giả vờ ngốc, Tề Giai Kỳ hừ một tiếng: "Khai báo người đàn ông mới vừa rồi ở dưới lầu cùng bạn dính dính dán dán táy máy tay chân là ai? Có phải tối hôm qua các người ngủ chung một chỗ hay không? Đã làm gì chưa?"
Bộ dạng giống như mẹ tra hỏi con gái đi trắng đêm không về, Hựu An không khỏi nở nụ cười: "Không phải bạn đã gặp rồi sao, là chú Chu." "Bạn thôi đi! Nha đầu chết tiệt chớ lừa mình, bạn cũng không nhìn xem bà chị đây là ai. Bà chị đây sinh ra đã có một đôi hỏa nhãn kim tinh, bất kỳ điều gì cũng đừng mơ thoát qua được mắt mình. Hơn nữa, mình nhớ lần trước bạn nói người ta là bạn của anh Đông kia mà, mới mấy ngày đã thành chú rồi. Nếu anh ta thật muốn làm chú bạn, mình sẽ tháo hai tròng mắt xuống làm bong bóng cho bạn đạp."
Hựu An vô tội nói: "Mình gọi anh ấy là chú, không tin bạn đến hỏi anh ấy đi." Tề Giai Kỳ ngạc nhiên một hồi lâu mới gãi gãi đầu: "Chẳng lẽ đây là cách gọi lưu hành mới nhất giữa nam nữ sao, chính là dùng cái loại quan hệ cấm đoán này để kích thích tình thú sao."
Hựu An liếc cô một cái: "Giai Kỳ, mình khuyên bạn đừng xem mấy thứ tiểu thuyết lung tung đó nữa. Mình cảm thấy, tình cảm của bạn đã phát sinh vặn vẹo nghiêm trọng. Còn nữa, Giai Kỳ, mình sắp kết hôn, đến lúc đó bạn sẽ là dâu phụ của mình!"
Nói xong, lướt qua Tề Giai Kỳ vào toilet. Tề Giai Kỳ sửng sốt nửa ngày, xông tới ra sức đập cửa: "Hứa Hựu An, bạn nói rõ ràng cho mình. Nha đầu chết tiệt kia, quẳng xuống một câu kết hôn thì xong à? Mình còn chưa biết chú rễ là ai kìa?
Hứa Hựu An mở cửa toilet: "Giai Kỳ, bạn mà đập hư cửa toilet, chủ nhà sẽ bắt hai đứa mình bồi thường đó." Giai Kỳ níu cô kéo tới giường trong phòng: "Bạn nói rõ coi, nha đầu chết tiệt kia, bày đặt úp mở, có nói không, có nói không......" Tề Giai Kỳ chọc lét cô, Hựu An cười khanh khách, thật sự nhịn không được mà đầu hàng: "Được, được, mình nói, mình nói