Bùn Loãng Cũng Có Thể Trát Tường
Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341828
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1828 lượt.
Hựu An nhìn hai phía, căn bản không có quán cơm. Chỉ là có vết xe đổ lần trướcHựu An biết người đàn ông này khẳng định lại lấy cái gì mê hoặc chọc cô chơi đây.
Hựu An túm váy nhảy xuống xe, ánh mắt Chu Tự Hoành xẹt qua trên đùi thẳng tắp của cô: "Vợ à, mặc như thế rất đẹp, nhưng ông xã đề nghị là, về sau y phục xinh đẹp như vậy nên mặc ở nhà, mấy thứ này của chúng ta không thể tiện nghi cho người khác."
Hựu An thấy đôi mắt anh không ngừng quét qua hai cái chân trần của mình, không khỏi liếc anh một cái: "Cái gì mà mấy thứ của chúng ta, là đồ của em."
Chu Tự Hoành cười, chỉ chỉ đối diện: "Thấy không, đối diện chính là Cục Dân chính. Thế này, một giờ sẽ làm việc, chúng ta liền qua đó đăng ký, đăng ký kết hôn xong, anh liền danh chánh ngôn thuận có em, anh và em sẽ thành chúng ta, biết không?" Lúc này Hựu An mới phát hiện, cái công viên nhỏ này ở đối diện tòa nhà của Cục Dân chính.
Chu Tự Hoành kéo tay cô, đi vào vườn hoa nhỏ, tìm ghế sạch, đem mọi thứ trong túi lấy ra, trong cặp lồng là hai hộp sủi cảo nóng hổi.
Chu Tự Hoành lấy đũa ra đưa cho cô: "Vốn dĩ anh muốn làm mì thịt bò cho em ăn, nhưng mẹ chồng em nói, người Trung Quốc quan niệm sủi cảo thể hiện đoàn viên xum họp, cho nên anh liền làm sủi cảo. Em thích ăn nhân tôm, nếm thử một chút, xem thử tay nghề của anh có hơn cha vợ hay không?"
Hựu An gắp một viên sủi cảo lớn nhét hết vào trong miệng, quai hàm phập phồng hỏi Chu Tự Hoành: "Ưm...... Em nói cho anh biết ...... Em thích ăn sủi cảo nhân tôm lúc nào?"
Chu Tự Hoành lấy bình thuỷ đổ ra nửa chén canh sủi cảo đưa cho cô: "Lúc ăn đừng nói chuyện." Sau đó cười nói: "Hôm em dẫn anh đi thăm trường học, em cứ một đường thao thao bất tuyệt, sao lại mau quên thế!"
Hựu An nuốt sủi cảo trong miệng xuống, nhấp một hớp canh rồi mới nói: "Em nhớ hôm đó nói với anh rất nhiều, giống như kẻ ba hoa, anh nhớ hết toàn bộ sao?"
Chu Tự Hoành cầm kh
ăn giấy lau khóe miệng cô, cười như không cười nói: "Có tấm gương hai mươi bốn năm của cha vợ, anh là ông xã mà không cố gắng, lỡ như vợ anh tìm cha vợ khóc nhè thì phải làm sao?"
Việc nhỏ này càng khiến mọi người nhìn chăm chú, hai người bọn cô trở thành tiêu điểm. Hơn nữa Chu Tự Hoành lại một thân quân trang, cầu vai ba sao hai vạch cấp bậc Thượng tá, dưới ánh đèn toát ra vầng sáng trang nghiêm, nhưng trong ngực anh lại ôm một tiểu nha đầu mặt đỏ hồng.
Hựu An phát hiện, da mặt người đàn ông Chu Tự Hoành này rất dày, hình như da mặt đàn ông lớn tuổi đều dày hay sao ấy. Ban ngày ban mặt, anh lại là quân nhân cấp bậc thủ trưởng, cứ như vậy đem cô ôm vào trong ngực, hàng dài phía trước bước một bước, anh liền ôm cô bước một bước, tư thái nhàn nhã đương nhiên như đang đi bộ trong khoảng sân vắng vẻ, không chút nào đem ánh mắt của người khác coi là quan trọng. Hơn nữa một cái tay khác của người đàn ông này còn cầm giày cao gót của cô, cứ mập mờ thế nào ấy.
Hựu An cúi đầu, cả dũng khí ngẩng đầu cũng đánh mất. Cô cảm thấy, ánh mắt vèo vèo bắn vào người không ngừng gia tăng. Khó khăn lắm mới đến lượt mình, cả đồng chí ghi danh cũng không khỏi nhìn thêm vài lần. Trên giấy chứng hôn cần dán ảnh, phông nền long phượng tầm thường, Chu Tự Hoành ôm ngang cô mà chụp ảnh. Ước chừng hai người bọn họ là đôi có tư thế cổ quái nhất, lúc bọn họ đi ra ngoài, ông thợ chụp hình còn không ngừng nhìn theo bọn họ.
Cạch cạch hai tiếng, dấu nổi đóng lên, Chu Tự Hoành đem tờ giấy đỏ đưa cho Hựu An, ôm cô đi ra ngoài. Hựu An cầm giấy hôn thú mới đăng ký xong trong tay, còn có cảm giác không phải thật.
Chu Tự Hoành nhét cô vào trong xe, nhìn cô mang một bộ dáng tâm hồn lơ lửng, không khỏi bấm gương mặt của cô một cái: "Bước kế tiếp, nên dọn nhà thôi!" "Dọn nhà?" Hựu An nghi hoặc nhìn anh: "Dọn đi đâu?"
Chu Tự Hoành buồn cười chỉ chỉ giấy hôn thú trong tay cô: "Hiện tại chúng ta đã là một đôi, em sẽ không nhẫn tâm để ông xã em phải sống một mình chứ?!"
Hựu An cứ như vậy nhìn Chu Tự Hoành lấy thân phận ông xã của cô, đường hoàng tuần tự từng bước, hành động rất có hiệu quả, đem đồ đạt của cô thu dọn thật tốt.
Hựu An phát hiện, cô ở chỗ này hai năm, chỉ một cái rương đã chứa toàn bộ hành lý. Một tay Chu Tự Hoành xách rương hành lý, một tay dắt tay cô xuống lầu, lên xe, khởi động. Xe lái ra khỏi chung cư thật xa, tiểu nha đầu còn không nhịn được rướn ra cửa sổ nhìn về phía sau, trên khuôn mặt nhỏ nhắn là mất mát nói không ra lời.
Chu Tự Hoành sờ sờ cái trán của cô, Hựu An mới quay đầu lại nhìn anh, Chu Tự Hoành không khỏi cười: "Nhìn chồng em như vậy làm gì? Vợ à, em phải chính thức nhận rõ một thực tế, từ nay trở đi, em sẽ do anh chăm sóc, biết chưa?"
Lúc Chu Tự Hoành nói câu này, khóe miệng khẽ nâng lên một độ cong đẹp mắt, trong mắt lại vô cùng nghiêm túc. Nghiêm túc trong mắt anh khiến chút bàng hoàng trong lòng Hựu An chợt an tĩnh lại.
Chu Tự Hoành đem hành lý của cô vào phòng ngủ, Hựu An nhanh chóng xông lại đè lấy rương hành lý, đỏ mặt mà nói: "Tự em dọn dẹp......" Chu Tự Hoàn