Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sủng Hôn

Sủng Hôn

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341842

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1842 lượt.

cho một người đàn ông như vậy không có gì đáng sợ, nhưng cô vẫn lo lắng như cũ.
Quá trình phức tạp, tân khách náo nhiệt, lúc Hựu An thấy Chu Tự Hoành, toàn bộ cảnh vật trở nên mơ hồ, thế giới của cô mờ đi, chỉ còn người đàn ông đứng ở cách đó không xa, anh là chồng của cô.
Người điều khiển chương trình nói cái gì cô đều không nhớ rõ, chỉ nhớ là, anh sải bước đến, dắt tay cô từng bước từng bước đi về phía trước. Ánh mắt của anh dịu dàng, bước chân kiên định, Hựu An có loại ảo giác, đây là một giấc mộng đẹp, cô hận không được vĩnh viễn không tỉnh lại.
Loại cảm giác này cho đến khi bị Chu Tự Hoành nhét vào trong xe, lái xe ra khỏi nội thành, mới tìm về chút thực tế. Hựu An nghiêng đầu nhìn ngoài cửa sổ, đô thị ồn ào đã bị bọn họ bỏ lại sau lưng. Phía trước là đường núi uốn lượn, Chu Tự Hoành hạ cửa sổ xe xuống, gió núi thổi vào mặt mang theo mùi thông thơm ngát.
Hựu An không khỏi hỏi: "Chúng ta đi đâu?" Chu Tự Hoành nói: "Hưởng tuần trăng mật, tự nhiên muốn đi vào tận rừng sâu núi thẳm." Hựu An ngạc nhiên, nửa ngày mới ngây ngốc hỏi: "Rừng sâu núi thẳm, vậy chúng ta ăn cái gì?"
Hựu An quan sát đánh giá bốn phía một lát, kéo cửa phòng ngủ đi ra ngoài. Trong phòng cùng trong hành lang đều trải dài thảm màu trắng mềm mạiđạp lên lông tơ mềm mại có thể thoải mái đến tận trong lòng.
Hựu An rón rén xuống lầu. Trong phòng, lò sưởi âm tường đã đốt, cho dù cô mặc ít như vậy, cũng không còn cảm thấy quá lạnh. Mà Chu Tự Hoành an vị ở trước lò sưởi, ánh lửa bập bùng bên cạnh anh, nhìn qua giản dị mà rõ nét. Ánh sáng lò sưởi chiếu rọi, cũng biến thành hết sức nhu hòa, ánh sáng trong đáy mắt anh như hòa quyện cùng ánh lửa.
Chu Tự Hoành xoay người, duỗi tay về phía cô nói: "Tới đây." Âm thanh của anh, mang theo bá đạo trước sau như một, tối nay lại thêm vào một chút căng thẳng.
Tim Hựu An khẩn trương đập loạn thình thịch, theo bản năng nắm chặt khăn tắm trên người, từng bước từng bước đi qua. Một khắc khi cô để tay trên tay anh, trời đất chợt quay cuồng, bị anh đè trên thảm.
Hựu An có chút kinh hoảng mở to hai mắt nhìn Chu Tự Hoành, ánh lửa nơi lò sưởi âm tường nhảy vào trong mắt anh, giống như đốm lửa trong đêm tối, trong nháy mắt, lửa cháy lan ra đồng cỏ.
Ánh mắt Chu Tự Hoành xẹt qua từng tấc từng tấc trên người cô, rất chậm, lại mang theo nhiệt độ nóng bỏng. Dưới ánh mắt như vậy, Hựu An không tự chủ được khẽ run.
Chu Tự Hoành cơ hồ dùng lực ức chế lớn nhất, tới khống chế được **mãnh liệt trong cơ thể. Nha đầu này đại khái không biết, cô mê người như vậy. Vải vóc màu hồng trong suốt xinh đẹp, làm nổi bật da thịt trắng nõn sáng ngời của cô, cổ thiết kế chữ V thật sâu, ren trong suốt, ngực trắng như tuyết, hạt châu như anh đào tươi cách lớp vải vóc dựng lên thẳng đứng...... Eo thon, tam giác thần bí rậm rạp, nha đầu này là muốn tới lấy mạng anh.
Chu Tự Hoành cảm thấy người anh em của mình đã trướng to tới trình độ muốn nổ tung, vội vàng muốn đem nha đầu này nuốt luôn vào bụng: "Tiểu nha đầu, hấp dẫn người đàn ông của em như vậy, lát nữa không cho kêu ngừng......" Chữ ‘ngừng’ biến mất trên môi Hựu An......
Chu Tự Hoành hôn mãnh liệt như phải đem cả cô nuốt vào. Anh hé miệng, bao lấy toàn bộ cái miệng nhỏ nhắn của cô, đẩy hàm răng của cô ra, tiến vào, quấn lấy lưỡi của cô, dùng sức hút,Hựu An cảm thấy đầu lưỡi sắp không phải là của mình rồi, vừa tê vừa đau, mà người đàn ông này vẫn chưa hài lòng, mạnh mẽ xâm nhập mỗi một tấc thịt mềm trong miệng cô, gặm, cắn, liếm, dây dưa, hút.
Hựu An có loại ảo giác mình sắp bị anh hút hết dưỡng khí! Nếu không sao lại càng ngày càng choáng. Khó khăn lắm Chu Tự Hoành mới đẩy cô ra, cô thở gấp từng ngụm từng ngụm. Bởi vì thở gấp, bộ ngực của cô kịch liệt phập phồng, trắng nõn nhấp nhô lên xuống...... Chỉ nghe roẹt một tiếng.
Hựu An kinh hoảng cúi đầu, khăn tắm chẳng biết đã sớm đi đâu. Người đàn ông này đã một tay giật áo ngủ trên người cô ra, quần áo lót bên trong cũng thành mảnh vụn. Tay của anh thay thế áo ngực bao lấy một bên, kịch liệt vuốt ve, miệng ngậm một bên kia, dùng sức hút, dây dưa. Nốt chai trên tay anh thật dầy, ma sát da thịt mịn màng khiến cô vừa đau lại vừa nhột.
Hựu An không thể diễn tả đây là loại cảm giác gì, cô chỉ có thể giơ hai tay kẹp đầu của anh lại, cả người run rẩy. Đầu óc của cô càng choáng váng, cô trốn tránh nhắm mắt lại, vẫn có thể cảm giác được rõ ràng. Môi lưỡi của anh xẹt qua ngực, bụng, rơi vào mảnh đất màu mỡ rậm rạp chưa từng có ai khai khẩn.
Tựa như mới hôn miệng cô vừa rồi, người đàn ông này hôn cô ở đâu, cũng bá đạo và mạnh mẽ như cũ. Chân của mình bị anh tách ra nhấc lên, lưỡi của anh từ dưới lên trên phớt qua thịt non của cô, một lần lại một lần. Loại cảm giác đó làm Hựu An vừa sợ vừa cuống, tay nhỏ bé của cô dùng sức đẩy anh, muốn đẩy anh ra.
Tư thế như vậy, thân mật như vậy, vượt ra khỏi phạm vi Hựu An có thể thừa nhận. Người đàn ông này thật giống như muốn ăn cô, một chút thịt cùng xương cũng không lưu lại. Nhưng mà cô lại không nhúc nhích được, tay người đàn ông này giống như kìm sắt, thứ duy