Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sủng Hôn

Sủng Hôn

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341838

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1838 lượt.

ay quẹt lên.
Chu Tự Hoành đem váy voan của cô cởi ra, cô mới yên ổn. Bên trong tiểu nha đầu mặc một bộ áo ngực bằng ren màu trắng đáng yêu, siết ra khe rãnh mê người trước ngực...... Chu Tự Hoành chợt thấy dưới mũ lên, vội vàng tung chăn mỏng, nghiêng người nhảy xuống giường, vọt vào toilet.
Chu Tự Hoành xử lý cái mũi của mình, cúi đầu nhìn người anh em ngẩng lên thật cao mà cười khổ. Tự chủ vẫn khiến anh kiêu ngạo, ở trước mặt tiểu nha đầu trẻ trung này lại không chịu được một đòn.
Chu Tự Hoành dội nước lạnh xong, đi ra. Tiểu nha đầu đạp chăn mền trên người, tứ chi giang ra nằm ở trên giường, o o ngủ thật ngon. Chu Tự Hoành không khỏi cười khổ, đây quả thực là khảo nghiệm tàn khốc nhất.
Vì để tránh cho mình nửa đêm hóa thân thành sói, Chu Tự Hoành đem gối ném lên sàn nhà, tắt đèn, nhắm mắt, xoay người nằm xuống. Chu Tự Hoành chợt rất hối hận đã đồng ý cho nha đầu này thời gian thích ứng. Bây giờ suy nghĩ lại, dường như anh đã cho cô mấy ngày rồi, sáng mai có nên thương lượng với nha đầu một chút hay không, rút ngắn thời gian thích ứng thật thỏa đáng, nếu không, hậu quả thiết tưởng không chịu nổi.
Chu Tự Hoành phát hiện mình thật ra cũng là Phàm Phu Tục Tử. Những khảo nghiệm lực khống chế cực hạn, anh có thể nhẹ nhàng xông qua. Nhưng đối mặt với cô dâu nhỏ của anh, cả lý trí cơ bản nhất cũng thiếu chút nữa thất bại trong gang tấc. Chủ yếu là trong lòng anh biết, nha đầu này là vợ danh chánh ngôn thuận của anh, lại ngủ trên giường anh, trong lòng anh, dù anh có thể nhịn, người anh em của anh cũng không nhịn được. Nếu như người anh em của anh có thể nhịn được, anh lại thật sự không phải là đàn ông.
Lúc Hựu An tỉnh lại, đã là sáng sớm ngày hôm sau. Thời gian dậy mỗi ngày đều do thói quen, do quy luật của đồng hồ sinh học tự nhiên trong người. Tỉnh lại mới nhớ tới, chiều hôm qua, lãnh đạo trong bệnh viện gọi điện thoại cho cô, nói duyệt thời gian nghỉ kết hôn cho cô là bắt đầu từ hôm nay. Cô có thể danh chánh ngôn thuận ngủ nướng.
Chuyện này vừa nghĩ xong, Hựu An mới chậm rãi nhớ lại, dường như ngày hôm qua mình ngủ thiếp trong ngực chú Chu. Cô xoay người ngồi dậy, ngắm nhìn bốn phía một vòng, nơi này là nhà hôm qua cô mới chuyển vào. Không biết Chu Tự Hoành đi đâu, nhưng trong phòng ngủ vẫn lưu lại hương vị của anh, hương vị mang tính xâm lược giống như Chu Tự Hoành, khiến người ta muốn xem nhẹ cũng không thể.
Hựu An cúi đầu nhìn mình, thét lên một tiếng. Trên người cô chỉ mặc áo ngực đáng yêu cùng quần lót tứ giác. Ngực nha! Bả vai nha! Bắp đùi nha, đều lộ ra ngoài. Vừa nghĩ tới tình cảnh Chu Tự Hoành giúp cô cởi quần áo, Hựu An đã cảm thấy cả người nóng hầm hập, cô thật không muốn sống! Huống chi tư thế ngủ của cô, a......
Chu Tự Hoành đẩy cửa phòng ngủ liền nhìn thấy tiểu nha đầu ngồi ở trên giường. Anh vừa tiến đến, tiểu nha đầu vèo một cái liền đem chăn ôm trước ngực, mở to hai mắt nhìn chằm chằm anh, bộ dáng kia muốn đáng yêu bao nhiêu liền có bấy nhiêu.
Rõ ràng Chu Tự Hoành mới vừa chạy bộ về, mồ hôi đem cái áo trên lưng rộng của anh thấm ướt, dính sát trên người. Hựu An có thể nhìn thấy rõ ràng đường cong bắp thịt căng đầy dẻo dai trước ngực anh. Lúc này Chu Tự Hoành tựa như một con báo mạnh mẽ duyên dáng, cả người tràn đầy vẻ nam tính mạnh mẽ.
"Xem ra, vợ anh rất hài lòng với vóc người của anh!" Lúc này Hựu An mới phát hiện mình nhìn anh chằm chằm thật lâu. Khuôn mặt nhỏ đỏ lên, giấu đầu hở đuôi cúi xuống.
Chu Tự Hoành không khỏi khẽ cười một tiếng, đi tới, đem rèm cửa sổ sát đất kéo ra. Ánh mặt trời ngày xuân tràn vào, trong nháy mắt phủ kín cả căn phòng. Chu Tự Hoành vỗ vỗ cái trán của cô: "Vợ rời giường đi! Mẹ chồng em đã gọi hai cú điện thoại thúc giục, hôm nay phải đi thử lễ phục......"
Mặc dù nhiều quá trình trong hôn lễ đều do mẹ chồng Hựu An ôm lấy, nhưng cũng cần Hựu An và Chu Tự Hoành phối hợp làm những chuyện rất vụn vặt như thử lễ phục, chọn đồ trang sức, viết thiếp mời...... Hựu An và Chu Tự Hoành nhất trí hi vọng hôn lễ đơn giản, nhưng Chu gia cưới con dâu, sao có thể làm đơn giản?! Hơn nữa còn liên quan đến Giang gia, mặc dù Hựu An không muốn, nhưng dù sao mẹ của cô cũng đã gả cho Giang Thành.
Buổi trưa Chu Tự Hoành nhận điện thoại, nói trong bộ đội có nhiệm vụ khẩn cấp cần anh trở về xử lý một chút, nếu như buổi tối hôm nay không về kịp, sáng sớm ngày mai sẽ trực tiếp đến lễ đường. Anh sờ sờ đầu Hựu An, nhỏ giọng nói: "Ngoan......" Hựu An cứ như vậy giương mắt nhìn anh đi, trong lòng tự nhiên dâng lên một cỗ không nở. Giống như đã thành thói quen, cô muốn Chu Tự Hoành luôn bên cạnh mình.






Bởi vì lời tuyên bố như mệnh lệnh này của Chu Tự Hoành mà cả hôn lễ, Hựu An đắm chìm trong thấp thỏm cùng chờ mong. Hựu An biết, từ một khắc khi gặp Chu Tự Hoành, cuộc đời của cô như được sinh ra lần nữa. Từng ngày tích góp như tằm nhả tơ cho ước mơ cùng tin tưởng vào tương lai. Trong lòng cô hiểu cô nép vào trong ngực người đàn ông này, cuộc đời về sau sẽ là một con đường bằng phẳng. Đem cả bản thân mình giao


Polly po-cket