Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341841
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1841 lượt.
ẽ cắn một hớp...... "Á...... Ô......" Ước chừng bị cắn đau, tiểu nha đầu uất ức thút tha thút thít, rên hai tiếng.
Chu Tự Hoành nhớ tới vừa rồi, đã cảm thấy buồn cười. Vợ anh rõ ràng đẹp vô cùng, nơi đó của cô phun ra nước, gần như suối phun, phun lên mặt anh. Chỉ là sau đó lại khóc, khóc phải nói là thật thảm, thật đáng yêu. Không phải Chu Tự Hoành nhẫn tâm ngoan độc, nhưng đêm động phòng hoa chúc hôm nay anh đã trở nên mù quáng rồi.
Nếu anh mềm lòng, sau này khẳng định vợ anh sẽ chết sống không để cho anh làm. Tính khí nha đầu này bướng bỉnh, tính tình vặn vẹo, thích mềm không thích cứng. Đừng thấy mềm mại yếu ớt, nếu nổi giận, anh thật không có biện pháp. Giang Đông đối cứng với cô chín năm, cũng không ngăn được cơn giận của nha đầu này.
Có vết xe đổ này, từ đầu đến cuối Chu Tự Hoành lựa chọn chiến thuật vu hồi, thật ra thì cô dâu nhỏ cũng rất phân rõ phải trái. Chu Tự Hoành hôn cái bụng khéo léo mượt mà và rốn của cô. Người anh em của anh lập tức như khuấy máu gà, không ngừng co giật kháng nghị.
Chu Tự Hoành cúi đầu nhìn vợ ở trong lòng, bị anh xoa nắn, còn chưa tỉnh lại. Chu Tự Hoành không khỏi cười khổ một tiếng, nghiêng người chống lên người cô, hai cái tay chống hai bên, tránh cho trọng lượng của mình đè nặng lên cô, người anh em ngược lại rất nhanh chóng như cây kim chen vào, xẹt một cái liền chui vào giữa hai chân tiểu nha đầu. Ở giữa, mặc dù kém xa bên trong, nhưng có chút ít còn hơn không.
Chu Tự Hoành cử động, không lâu sau một ngọn lửa bốc lên. Cơn nóng tràn ra ngoài cơ thể, anh mới thở ra thật dài, xoay người xuống giường, cầm khăn lông mềm tới, cẩn thận lau sạch sẽ cho vợ anh. Lúc này mới có chút mệt mỏi, đem vợ anh ôm vào trong ngực, ngủ.
Hựu An bị cảm giác nhồn nhột trên người đánh thức, mở mắt ra liền phát hiện, Chu Tự Hoành vô cùng sôi nổi cày cấy không ngừng trên người cô. Hựu An buồn bực, người đàn ông này lấy đâu ra khí lực lớn như vậy. Khuya ngày hôm trước anh làm nhiệm vụ mà không ngủ, ngày hôm qua lại giằng co đến nửa đêm. Cô đã ngủ mê man rồi, còn có chút ấn tượng mơ hồ là người đàn ông này cũng không buông tha sau khi cô ngất xỉu.
Vào lúc này nằm trên người cô, giống như một con chó lớn, nơi này ngửi ngửi, nơi kia liếm liếm, giống như cô là món đồ chơi. Chu Tự Hoành phát hiện cô tỉnh, ngẩng đầu lên: "Vợ, em tỉnh rồi......"
Dục vọng đè nén trong mắt anh vèo một cái tăng cao, Hựu An không khỏi run run, nhớ tới cơn đau đêm qua, vội vàng đưa tay đẩy anh, chỉ sợ người đàn ông này Bá Vương ngạnh thượng cung.
Chu Tự Hoành khó khăn lắm mới đợi được vợ anh tỉnh lại, sao có thể bỏ qua thức ăn ngon đưa tới miệng, há miệng liền chận cái miệng nhỏ nhắn của Hựu An lại, hôn mãnh liệt. Hôn đến khi cả người Hựu An như nhũn ra, lại bắt đầu rất tinh tường, có thứ tự đẩy chân của cô ra, muốn đi vào. Ước chừng ngày hôm qua thật quá đau, miệng Hựu An bị chận, thân thể lại kịch liệt giằng co kháng cự, trong miệng ưm ưm ưm phản kháng.
Chu Tự Hoành buông miệng cô ra, Hựu An thở dồn dập hổn hển mấy cái, nhìn chằm chằm anh: "Chu Tự Hoành, nếu anh còn dám khi dễ em...... Khi dễ em......" Hựu An đảo tròng mắt, chợt mang một tầng hơi nước trong suốt: "Anh còn dám khi dễ em, em liền khóc cho anh xem." Nói xong, mím mím cái miệng nhỏ nhắn thút tha thút thít hai cái: "Ô ô ô, người ta đau, đau lắm, chúng ta không làm có được không, có được không vậy......"
Hựu An vừa rơi nước mắt, vừa lấy lòng cọ xát trước ngực Chu Tự Hoành. Bộ dáng này thật có thể làm cho người đàn ông đau lòng đến chết, đau lòng mà ưng thuận. Chu Tự Hoành lại không ngu, lúc này nếu anh bỏ qua, về sau càng khỏi cần nghĩ đến. Thật khó khăn mới có thể khai trai, chẳng lẽ bảo anh nhìn mà nhịn.
Chu Tự Hoành cúi đầu hôn một cái lên cái miệng nhỏ nhắn của cô, trấn an dụ dỗ cô một lát: "Anh bảo đảm lần này không đau." Hựu An không tin anh, người đàn ông này âm hiểm nhất rồi, trong miệng nói rất hay rất tốt, chỉnh đốn cô lại một chút cũng không nương
Cô dẩu môi, lắc đầu một cái, ý kia chính là chết cũng không để Chu Tự Hoành làm. "Anh nhớ là tối ngày hôm qua em cũng thật thoải mái, nước nơi đó cũng phun ra thật xa......" Anh chưa nói dứt lời, một lời này làm nước mắt Hựu An lộp độp rớt xuống, nắm lại quả đấm nhỏ hướng về phía lồng ngực của anh đánh mấy cái: "Anh còn nói, anh còn nói, người ta không thể khống chế được nước tiểu...... Ô ô ô......"
Càng nghĩ càng uất ức, càng nghĩ càng khó coi. Hựu An không chống đỡ được ranh giới cuối cùng trong lòng mình, khóc không có chút hình tượng nào. Chu Tự Hoành ngạc nhiên một hồi lâu, xì một tiếng nở nụ cười. Uổng cho nha đầu này học y, thế nhưng xuân triều cùng nước tiểu không khống chế, cũng không phân biệt được.
Tiếng cười này, càng khiến Hựu An thấy uất ức phẫn hận. Há miệng cắn bả vai anh, cắn rất hung ác, giống như sói con. Nhưng Chu Tự Hoành cũng không động đậy.
Hựu An chua xót mở miệng, không khỏi chột dạ. Hai hàng dấu răng cắn thật sâu, tia máu đỏ sậm từ trong dấu răng chảy ra, nhìn qua rất đau. Nhưng cổ họng Chu Tự Hoành ngay cả một tiếng rên cũng không