Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sủng Hôn

Sủng Hôn

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341849

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1849 lượt.

c nhích trên dưới, mọc ra một ** trắng như tuyết...... Chu Tự Hoành hận không được hòa tan trong cơ thể cô, đột nhiên kéo cái mông nhỏ của cô, đem chân cô mở rộng thêm, cơ hồ thành góc tù, rút trọng kiếm ra, hung hăng trút vào, một cái lại một cái, mỗi lần giống như có thể sâu tận gốc......
Hựu An hốt hoảng kêu lên, loại độ sâu đó, cô thậm chí có thể cảm thấy. Người đàn ông này sắp đem cô xuyên thấu, nhiều lần đẩy đến nhụy hoa của cô. Cái loại cảm giác tê liệt đó, làm cô mở mắt, dùng một loại ánh mắt sợ rồi lại không, nhìn Chu Tự Hoành, không biết nên cầu xin anh thế nào, cô liền kêu đau: "Đau, quá sâu......"
Chu Tự Hoành hôn cô thật lâu, người đàn ông này rất biết **. Trước và sau đều vô cùng săn sóc, trấn an cho đến khi Hựu An từ từ buông lỏng, mới từ trong cơ thể cô rút ra, ôm lấy cô vào phòng tắm. Sau khi lại bị anh ăn vô số đậu hũ, Hựu An rốt cuộc cũng khôi phục sạch sẽ nhẹ nhàng khoan khoái.
Chu Tự Hoành đem cô đặt lên trên giường, đem rèm cửa sổ sát đất dầy cộm nặng nề ở đối diện kéo ra, Hựu An không khỏi thốt lên: "Thật là đẹp!" Chỉ biết nơi này là cửa sổ, thật không nghĩ đến ngoài cửa sổ lại tuyệt đẹp như thế. Nhìn qua núi non trùng điệp cây cối xanh mướt đang ở trước mắt, Hựu An giống như có thể nghe một loạt tiếng thông reo. Ánh mặt trời nghiêng nghiêng rọi vào trong nhà, thảm màu trắng mang theo một vầng sáng vàng óng ánh, nhìn qua vô cùng ấm áp.
Chu Tự Hoành đã mặc quần lính. Người đàn ông này ngoại trừ mặc veston thật đẹp trai trong hôn lễ, còn lại đều là quân trang, chỉ là rất thích hợp với anh. Hựu An cảm thấy người đàn ông thích hợp mặc quân trang nhất, chỉ có hai, một là Chu Tự Hoành, một chính là Giang Đông.
Mặc dù không được tự nhiên với Giang Đông nhiều năm như vậy, nhưng Hựu An không thể không đồng ý với lời Giai Kỳ nói Giang Đông cũng thật đẹp trai. Hơn nữa quân trang khoát lên người Giang Đông, liền có loại khí chất quân nhân lẫm liệt, tôn lên gương mặt góc cạnh rõ ràng của anh, thực gây chú ý. Giang Đông trời sanh chính là quân nhân, Chu Tự Hoành cũng thế. Nhưng hai người lại khác nhau, trên thân Chu Tự Hoành có một loại giảo hoạt. Nếu như lấy động vật để so sanh với hai người đàn ông này, Hựu An cảm thấy Chu Tự Hoành giống như hồ ly, một con hồ ly tu hành ngàn năm, Giang Đông lại như con sư tử, đứng ở đâu sẽ khiến cho người nơi đó run sợ.
Chu Tự Hoành xoay người lại, phát hiện mắt cô dâu nhỏ đăm đăm nhìn chằm chằm anh, không biết là nghĩ cái gì. Chu Tự Hoành cúi đầu nhìn mình, co nắm tay bày tư thế, phô ra cơ ngực căng phồng, cơ bụng sáu múi rõ ràng :"Vợ à, hiện tại anh là của em, em muốn nhìn thì nhìn, muốn sờ thì sờ. Bảo người đàn ông của em nhảy thoát y, người đàn ông của em cũng có thể thử. Chỉ cần có thể đổi được một tiếng cười của vợ anh, thế nào cũng được."
Mặt Hựu An đỏ lên, nghiêng đầu đi, chu miệng không để ý tới lấy lòng của anh. Chu Tự Hoành biết, thu thập vợ anh không tốt, cả người cũng sẽ không hay. Da vợ anh quá non, mạch máu quá mỏng, hơi hơi dùng sức sẽ tạo ra vết bầm. Lúc tắm vừa rồi, nhìn thấy khiến Chu Tự Hoành thật đau lòng.
Chu tự Hoành đi tới hôn cái trán của cô một cái: "Anh đi nấu cơm, ăn cơm xong chúng ta đi leo núi." "Leo núi?" Hựu An cảm thấy bây giờ mình đi bộ cũng khó khăn, cô chu môi nói: "Không leo, cả người đều đau."
Chu Tự Hoành cười dụ dỗ cô: "Anh cõng em leo." Hựu An thật vô dụng rồi, hơi cử động, giữa hai chân liền đau, sau lưng cũng đau, eo cũng đau...... Cô cũng không biết còn chỗ nào không đau. Chu Tự Hoành thoa thuốc cho cô, không biết là thuốc gì, hơi lạnh, sau khi thoa xong thấy tốt hơn, nhưng vẫn còn đau.
Chu Tự Hoành đưa tay bế cô lên, nhẹ nhàng như ôm đứa bé: "Đi thôi, đi nấu cơm, cô vợ nhỏ nhà anh đói bụng......" Hựu An đưa tay nện cho anh một cái, âm thầm mắng người đàn ông rất lắm mồm này, lại thích trêu chọc cô.
Phòng bếp rất lớn, thức ăn trong tủ lạnh rất nhiều, nhìn qua đủ cho bọn họ sống ở chỗ này mười ngày nửa tháng. Ngồi yên trên ghế ở phòng bếp, cô chống cằm hỏi anhChu Tự Hoành lấy từ trong tủ lạnh ra một hộp thịt bò hầm cách thủy đặt vào lò vi sóng, nhét một ly nước mật ong vào tay cô rồi mới nói: "Nơi này là biệt thự của Tự Hàn."
Mắt Hựu An trợn to: "Em trai anh làm gì?" "Cái gì em trai anh?" Chu Tự Hoành không ủng hộ chỉ chỉ chóp mũi của cô: "Là em chồng em, thằng nhóc này cái gì cũng thiếu chỉ dư có tiền, suốt ngày luôn gây chuyện. Phía bên kia là một thôn nhỏ miền núi, Tự Hàn thấy còn chưa khai phá, liền đến chỗ này mua đất, xây căn biệt thự này. Trời nóng thì chạy đến nơi này nghỉ mát, hàng ngày đều có người đến dọn dẹp phòng ốc, anh đã cho nghỉ rồi."
Hựu An nhấp một hớp nước mật ong, nháy mắt mấy cái: "Nói đi, anh mưu đồ bí mật đã bao lâu?" Bây giờ nghĩ lại, người đàn ông này quả thật hư quá đi, cái gì mà cho cô thời gian thích ứng. Từ trước đến sau, mới cho cô mấy ngày, liền đem cô nuốt vào trong bụng.
Hựu An cũng không phải là đứa ngốc. Ở nơi rừng núi hoang vắng, trước không thôn xóm sau không nhà cửa, mở tủ lạnh ra liền có thịt bò hầm cách thủy, nhất định là người đàn ông nà