Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341864
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1864 lượt.
ra em trai anh định xây một làng du lịch ở đây, sau đó lại thật sự luyến tiếc cảnh đẹp chưa khai thác này, mới xây căn biệt thự để một mình hưởng dụng. Mặc dù là một biệt thự riêng, phương tiện đồng bộ chung quanh cũng coi như đầy đủ.
Bên cạnh biệt thự là trường đua ngựa nhỏ. Bình thường ngựa đều được nuôi ở dưới chân núi. Sáng sớm hôm nay Chu Tự Hoành gọi điện thoại qua, bảo người ta dắt lên một con. Trường đua ngựa không lớn, nhưng tương đối chuyên nghiệp, hơn nữa lại ở lưng chừng núi, xa xa là từng dãy núi nhấp nhô, bên cạnh là cỏ biếc như tơ, rong chơi trong đó làm người ta lưu luyến quên về, hơn nữa còn là chỗ hoàn toàn riêng tư, mấy dặm xung quanh cũng không nhìn thấy người thứ ba.
Chu Tự Hoành dắt một Đại Hắc Mã (con ngựa đen lớn) đi tới, Đại Hắc Mã vô cùng anh dũng, giơ vó lên, phun khí, mắt ngựa hẹp dài liếc Hựu An một cái, ý là rất xem thường cô.
Lúc đầu Hựu An có chút sợ, nhưng bị con ngựa xem thường, cáu kỉnh, chống nạnh nói: "Mày tỏ vẻ cái gì? Một lát tao liền cưỡi trên lưng mày làm mưa làm gió đó."
Chu Tự Hoành không khỏi bật cười, đưa tay giữ hông của cô, khoát tay lập tức nâng lên. A...... Đột nhiên ngồi ở trên lưng ngựa, Hựu An hét lên một Đại Hắc Mã còn vẩy bờm ngựa, cô bị hù chết, thân thể bám xuống, gắt gao siết cổ của Chu Tự Hoành không buông tay.
Chu Tự Hoành cười một tiếng, xoay người lên ngựa, đem cô xoay người, để cô nằm trong lòng ngực mình, bàn tay vòng qua kéo cương ngựa. Hựu An chui vào trong lòng anh, vội vàng ôm lấy hông anh, chỉ sợ té xuống.
Chu Tự Hoành cúi đầu hôn cô một cái: "Nha đầu nhát gan, lá gan chơi dù lượn ngày hôm qua đâu rồi?" Thúc vào bụng ngựa, con ngựa thong thả chạy chậm vòng quanh đường đua.
Chạy hai vòng, Hựu An cũng cảm thấy không có gì đáng sợ. Vì vậy buông lỏng một chút, từ trong ngực Chu Tự Hoành xoay người qua, tựa lên ngực anh, nhìn chung quanh, bắt đầu không thành thật. Cái mông nhỏ theo lắc lư của ngựa nhún nhún về phía sau, cả người Chu Tự Hoành bốc lửa.
Tối hôm qua thấy cô dâu nhỏ của anh thật sự mệt muốn chết rồi, Chu Tự Hoành mới mềm lòng bỏ qua cho cô. Nhịn một đêm, lúc này phải chống chọi với trêu chọc của cô. Hơn nữa hai người bọn họ ở trên lưng ngựa, biên độ lắc lư của ngựa, ở trình độ nào đó mà nói, dù khác với làm tình nhưng kết quả lại giống nhau đến kì diệu.
Hựu An đột nhiên cảm thấy, phía sau cái mông nhỏ của mình chợt bị một vật thể như cây gậy thô sáp cứng rắn đâm vào, cũng biết là không ổn. Hơn nữa người đàn ông phía sau càng dán càng gần, tay cũng bắt đầu không thành thật.
Mặt Hựu An vọt một cái liền đỏ lên, mặc dù nơi này chỉ có hai người bọn họ, nhưng ban ngày ban mặt, cô cũng không có dũng khí như vậy. Tay vội chân loạn đẩy tay của anh ra, cô rầm rì: "Đừng làm rộn......"
Chu Tự Hoành chợt tăng tốc. Đại Hắc Mã ước chừng đã sớm chán nản đi chậm rì rì như vậy trên khoảng sân vắng, tung bốn vó, chạy đi, nhảy qua lan can của trường đua, mới dừng lại. Chu Tự Hoành ôm vợ anh nhảy xuống ngựa, vào trong căn nhà gỗ nhỏ bên cạnh.
Hựu An còn chưa nhìn rõ căn nhà dùng để làm gì, liền bị Chu Tự Hoành đặt xuống, bắt đầu xé rách y phục của cô. Bộ quần áo cưỡi ngựa này dù nhìn rất đẹp, lại cố tình có rất nhiều nút áo. Lúc Chu Tự Hoành cưng chìu, rất có kiên nhẫn. Lúc này dục vọng đã công tâm, đâu còn có thời gian nghĩ đến. Không cởi được, hai tay liền nắm lại, roẹt một tiếng, quần áo mới vừa mặc vào không tới một giờ hoàn toàn rách nát; lưu loát cởi quần của mình xuống, đẩy chân ra, dùng sức đâm vào......
Tác giả có lời muốn nói: gắng viết văn phong cho giống giọng văn của nhà văn mà mình sùng bái.
Hựu An bị anh va chạm, thân thể lui vào trong đống cỏ sau lưng, mới phát hiện nơi này có lẽ là căn phòng để thức ăn gia súc. Chỉ một đêm không làm, người đàn ông này lại vô cùng kích động giống như đã tám trăm năm chưa từng thấy một một người phụ nữ.
Bộ quần áo cưỡi ngựa đẹp mắt trên người cô đã sớm tản ra tan tác, cả quần anh cũng không cởi, cứ như vậy thẳng tắp đâm vào, vọt mạnh đẩy mạnh, va chạm cô nhiều lần thiếu chút nữa ghim vào trong đống cỏ. Bàn tay to của anh cố định hai chân cô, nâng lên, mở ra đến góc độ lớn nhất. Anh chợt đứng lên, cầm cổ chân mảnh khảnh của cô, từ trên trút xuống đi vào......
Hựu An có cảm giác mình nhất định sẽ bị người đàn ông này đâm chết. Sức lực lớn như vậy, cô cơ hồ hoảng sợ mở mắt ra, cứ như vậy nhìn anh tiến vào thân thể của cô. Mắt Hựu An mở to đến trình độ không thể tin được, giống như là lần đầu tiên ở khoảng cách gần như vậy nhìn đến người anh em tốt của anh......
Vật đen tím này vừa thô vừa dài, nhìn qua có vài phần dữ tợn. Cô cũng không thể tin, thân thể nho nhỏ của mình có thể chứa được vật nhỏ dọa người như vậy, aaa...... Bị cô nhìn, vật nhỏ của Chu Tự Hoành càng thêm phấn khởi, dưới ánh mắt Hựu An, nhanh chóng trướng lớn thêm một vòng, mạnh mẽ cắm vào.
Hựu An có thể thấy rõ, mảnh thịt phấn hồng bị anh đẩy mạnh mà tiến vào. A...... Cô không khỏi kêu lên, cái loại căng đau đó làm cho cô sợ, hơn nữa lại quá sâu. Cái tư thế này cơ hồ có thể đẩy đến cuối thâ