Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341867
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1867 lượt.
u liền hổn hển thở gấp.
Tay nhỏ bé cử động trong thời gian dài, có chút mệt mỏi, khó khăn lắm mới rút ra nghỉ một lát, lại bị Chu Tự Hoành kéo lại. Giữ chặt eo mềm nhẹ của cô kéo vào trong lồng ngực mình, tách đầu gối ra, hai chân Hựu An liền bị anh mở ra......
Một ống của cái quần mặc ở nhà sớm bị anh tuột xuống, một ống khác còn giắt trên bắp chân trắng mịn của cô, nhẹ nhàng ngồi trên đầu gối anh, quần lót còn treo trên hai cổ chân. Khóa kéo quần lính của Chu Tự Hoành đã sớm kéo ra, người anh em dũng mãnh của anh xẹt một cái liền chui vào giữa hai chân Hựu An......
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hựu An đỏ bừng, đưa tay đè lại bàn tay muốn làm loạn của anh, vội vàng nói: "Bẩn...... Không được......" Chu Tự Hoành cúi đầu cắn cái cổ trắng mịn của cô một hớp, thở gấp bên
Ước chừng biết không chọc nổi người đàn ông này, mấy ngày sau tiểu nha đầu ngoan ngoãn vô cùng. Cô chỉ tựa vào ngực anh, cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ, sợ bị anh trừng trị. Người đàn ông này luôn có thủ đoạn thu thập cô, kinh nguyệt cũng không thèm quan tâm.
Nhớ tới những thứ này, Hựu An liền không nhịn được mà đỏ mặt. Tề Giai Kỳ giơ tay hươ hươ trước mắt cô: "Này! Này! Hựu An, nghĩ gì thế? Khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ hết rồi, có phải nhớ người đàn ông của bạn hay không? Mới tách ra có mấy ngày nha! Cứ như vậy không bỏ được, đến mức đó ư?"
Tề Giai Kỳ nhắc tới, Hựu An mới phát hiện, cô thật rất nhớ anh. Kinh nguyệt chưa qua, bộ đội đã gọi điện thoại tới cho Chu Tự Hoành, nói có một nhiệm vụ quan trọng khẩn cấp, phải có Chu Tự Hoành chỉ huy. Vì vậy, trăng mật vừa được mười ngày, hai người liền xuống núi.
Hựu An còn nhớ rõ, xe đi thật xa, cô còn luyến tiếc quay đầu lại. Thế giới ngọt ngào của hai người trong mười ngày làm cô lưu luyến, Chu Tự Hoành áy náy hôn cô, bảo đảm về sau, hàng năm đều sẽ mang cô đến đây.
Hựu An cũng không phải không hiểu tính chất công việc của Chu Tự Hoành, có thể trộm được mười ngày nghỉ trăng mật đã vô cùng may mắn. Chỉ là thói quen bên cạnh có Chu Tự Hoành, đột nhiên còn lại một mình cô, thật không thích ứng, cho nên mới nói, thói quen thật rất đáng sợ.
Sau khi Chu tựđi, làm gì cô cũng mệt mỏi không có tinh thần. Chu Tự Hoành liên tục lo lắng cô dâu nhỏ của anh không tự chăm sóc được mình, trực tiếp đem vợ đưa đến Chu gia. Có tiếng cũng có miếng uỷ thác cho mẹ anh, không sợ làm phiền người khác mà dài dòng với bà nửa giờ. Vợ anh thích ăn hay không thích ăn cái gì đều dặn kỹ.
Hựu An cúi đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ sắp rỉ máu, tay nhỏ bé bắt được cánh tay Chu Tự Hoành, không ngừng trộm bóp anh. Người đàn ông này cũng không thèm để ý đây là đâu! Bình thường lúc chỉ có hai người, cô muốn làm nũng liền làm nũng, để cho anh phục vụ, hầu hạ. Nhưng ở nơi này, sẽ khiến cha mẹ chồng cô nghĩ như thế nào, cũng may cha mẹ chồng cô hiểu chuyện, không nói gì.
Ở lại Chu gia, không có Chu Tự Hoành, mẹ chồng cô vẫn như cũ đối xử với cô rất tốt. Nhưng Hựu An vẫn nhớ người đàn ông đó, nhớ đến cả đêm đều không ngủ được. Không có anh ôm, cảm giác thật trống rỗng.
Răng trắng nho nhỏ của Hựu An cắn cắn ống hút, nói với Giai Kỳ: "Giai Kỳ, mình nhớ anh ấy, làm sao bây giờ?" Ở Chu gia đợi ba ngày, không ra cửa, hôm nay mẹ chồng cô cho cô ra ngoài giải sầu, tìm bạn bè dạo phố một chút cũng tốt, khó khăn lắm mới có một ngày nghỉ, lẫn quẫn trong nhà còn có nghĩa gì.
Vừa đúng hôm nay Giai Kỳ nghỉ ngơi, hai người liền hẹn nhau. Đi dạo hơn nửa ngày, thật mệt mỏi, liền chạy tới KFC ăn vài thứ. Tề Giai Kỳ thực sự khâm phục sự lợi hại của Chu Tự Hoành. Mới có mấy ngày nha! Liền đem linh hồn nhỏ bé của nha đầu này câu đi mất, mới vừa rồi khi đến nơi hẹn, từ xa Tề Giai Kỳ đã nhìn thấy nha đầu này.
Mặc một bộ váy voan màu hồng nhạt phủ gối, xoay người, dưới chân là một đôi giày da mềm thấp đơn giản, đôi chân trắng mịn cân xứng, bên ngoài bờ vai nhỏ trắng mềm, mái tóc dài theo gió bay lên tạo nên một đường cong tuyệt đẹp. Khắp người tràn đầy quyến rũ phong tình, cùng với tiểu nha đầu trẻ trung kia, đâu chỉ khác biệt một trời một vực. Nhìn một cái cũng biết là một cô gái được người ta yêu thương từ đầu đến chân.
Lúc đi dạo phố, tâm hồn cũng không để ở đây, lúc này còn ủy khuất uất ức nói với cô là cô ấy nhớ người đàn ông của mình. Mắt to chớp chớp, đọng một tầng hơi nước ẩm ướt óng ánh, đáng thương không chịu được. Tề Giai Kỳ không khỏi thở dài, nha đầu này càng ngày càng yếu ớt, cái lão đó không biết đã cưng chiều thế nào, lại cưng chiều thành ra
Giai Kỳ giơ tay lên đưa khăn giấy cho cô, nói: "Nhớ anh ta thì gọi điện thoại đi! Bạn ngốc à!" Hựu An chu chu miệng: "Lúc anh ấy làm nhiệm vụ, không cho gọi điện thoại, có quy định." Bằng không cô đã gọi từ sớm rồi, còn chờ được tới bây giờ sao.
Tề Giai Kỳ bất đắc dĩ nâng trán: "Bạn học Hứa Hựu An à, đừng không có tiền đồ như vậy được không. Mới xa nhau ba ngày, cũng chịu không nổi?! Mình cảnh cáo bạn nha! Như bạn vậy rất nguy hiểm, nếu như có một ngày, người đàn ông của bạn thay lòng thì bạn phải làm sao? Chẳng lẽ không có anh ta bạn cũng không sống à!"
Hựu