Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sủng Hôn

Sủng Hôn

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341868

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1868 lượt.

An nghe lời này, nước mắt trong mắt rưng rưng, nhìn thấy sẽ phải rớt xuống, Tề Giai Kỳ vội nói: "Mình nói là nếu như, nếu như, ai mà biết trước được! Phụ nữ phải độc lập biết không? Cái người này sao lại không thể rời khỏi người đàn ông của bạn được vậy! Phải làm một phụ nữ độc lập tự chủ mới có mị lực."
Miệng Hựu An chu lên: "Mình đúng là nhớ anh ấy mà." Tề Giai Kỳ nằm ở trên bàn: "Hựu An, mình xin bạn, có thể nói chuyện khác hay không?" Chợt nhớ tới cái gì, ánh mắt sáng lên, nói: "Hay là buổi tối mình dẫn bạn đi tới một chỗ hay hay để giải sầu!"
Hựu An cúi đầu nhìn đồng hồ đeo tay một chút: "Vậy mình gọi điện thoại về nhà trước, nếu không mẹ sẽ lo lắng." Nói xong, Hựu An bấm số điện thoại nhà, Chu phu nhân rất ủng hộ, ôn tồn dặn dò cô: "Nếu buổi tối về trễ, gọi điện thoại về nhà, mẹ sẽ bảo tài xế trong nhà qua đón, đừng tự thuê xe về, sẽ không an toàn."
Hựu An ngoan ngoãn gật đầu đáp ứng, mới đặt điện thoại xuống. Tề Giai Kỳ đưa tay ngắt khuôn mặt nhỏ nhắn của cô một cái, thở dài nói: "Tiểu nha đầu thật có phúc, có người mẹ chồng tốt như vậy."
Chỗ hay hay mà Tề Giai Kỳ nói là một quầy rượu. Trước kia, Hựu An cùng Giai Kỳ từng ra ngoài chơi đùa, khi đó Hựu An mới vừa tốt nghiệp đại học, công việc còn chưa chắc chắn, gặp lại Giai Kỳ ở Thành phố B. Công việc của Trần Lỗi lại bận, không có thời gian hẹn hò. Hựu An giống như cái đuôi nhỏ đi theo Giai Kỳ.
Giai Kỳ thích chơi, lá gan cũng lớn. TừHựu An đã đặc biệt sùng bái Giai Kỳ, dường như bất cứ nơi nào Giai Kỳ cũng có thể rất nhanh liền quen thuộc. Hơn nữa còn hòa nhập vào trong đó, lên núi xuống biển cũng đều có thể chơi. Khi đó hai người chạy đến quầy rượu uống rượu, khiêu vũ, ca hát, chơi điên cuồng.
Sau này công tác bận rộn, cũng không có thời gian lại đi chơi. Cùng Giai Kỳ đến quầy rượu, chợt nhớ lại những năm tháng trước kia, hai người tìm hàng ghế dài hẻo lánh ngồi xuống.
Giai Kỳ ngẩng đầu nhìn Hựu An ở đối diện: "Này! Hựu An, chồng bạn có cho bạn tiền tiêu vặt không?" Hựu An ngây ngốc gật đầu một cái: "Có! Thẻ của anh ấy ở chỗ mình, anh ấy nói mình muốn xài thì cứ rút."
Tề Giai Kỳ không khỏi thốt lên: "Đúng là bạn đã bắt được người đàn ông tốt, không phải bạn nhớ chồng bạn sao? Bọn mình liền xài tiền của anh ta, phung phí tiền của anh ta thêm một chút, giải hận, bạn sẽ không nhớ anh ta nữa." Giơ giơ tay lấy bình XO, rót đầy ly rượu của hai người, hai người chạm cốc liền uống cạn.
Tửu lượng Hựu An kém, uống hai ly liền có chút chóng mặt, lôi kéo Giai Kỳ ra khiêu vũ. Say khướt khiến khắp người Hựu An tỏa ra phong tình, khiến mấy người đàn ông không đứng đắn đến gần, vây hai người lại.
Tề Giai Kỳ muốn lôi Hựu An đi, nhưng nha đầu này uống say, không biết trúng cái gió gì, ôm cây cột không đi, trong miệng lẩm bẩm: "Trở về cũng không ai quan tâm, không về."
Giai Kỳ hối hận không kịp, không nghĩ tới nha đầu này sẽ biến thành như vậy, nếu thật xảy ra điều sơ xuất gì...... Giai Kỳ không khỏi run lên, cô trẻ người không chọc nổi cái lão đàn ông đó, không chừng sẽ đem cô hủy diệt.
Lúc đang sốt ruột, liếc thấy điện thoại của nha đầu này vang lên, vừa thấy hiện người điện tới là ông xã, Tề Giai Kỳ rốt cuộc thở phào nhẹ nhõm, vội vàng nghe máy.
Chu Tự Hoành hoàn thành nhiệm vụ không biết bao nhiêu lần, lần sau khó khăn gấp mười hay mấy trăm lần những lần trước. Lần trước, vì truy n một nhóm người buôn lậu thuốc phiện vượt biên, ở đầm lầy trong rừng ngâm nước một ngày một đêm, cũng chưa là gì. Lúc này chỉ là nhiệm vụ hỗ trợ bảo vệ, liền làm cho lòng anh phiền loạn tựa như đám cỏ hoang.
Nhiệm vụ vừa xong, liền ném tai nghe, quần áo cũng không thèm thay, giao cho Phó Đội trưởng Lưu Đào khắc phục hậu quả, liền lái xe chạy về nhà. Ba ngày, chỉ ba ngày, Chu Tự Hoành cảm thấy trải qua còn dài hơn ba năm, trong đầu thỉnh thoảng thoáng qua cảnh ngày đó anh ra cửa, bộ dạng cô dâu nhỏ đưa anh đi.
Đôi mắt cô dâu nhỏ trông mong nhìn anh, tay nhỏ bé siết chặt vạt áo của anh, trong mắt giống như có thể nhìn thấy nước mắt trong suốt chớp động, bộ dáng khiến người thương mà! Lúc ấy Chu Tự Hoành thật muốn ném con mẹ nó nhiệm vụ đi, ôm cô dâu nhỏ trở về phòng bừa bãi thương yêu cô. Có câu nói ‘nhi nữ tình trường, anh hùng khí đoản’, Chu Tự Hoành anh cũng có ngày nay.
Suốt đoạn đường anh đều nghĩ, ba ngày nay cô dâu nhỏ đã làm gì, nhớ hay không nhớ anh...... Tựa như mắc bệnh, trong đầu đều tràn đầy hình ảnh cô dâu nhỏ, anh thật sắp điên rồi.
Về đến nhà mới biết, cô dâu nhỏ đi chơi rồi. Chu Tự Hoành vừa muốn gọi điện thoại cho vợ anh, mẹ anh nói: "Từ lúc con đi, Hựu An không ra khỏi cửa, mỗi ngày buồn bực ở nhà, khuôn mặt nhỏ nhắn cũng gỉ ra. May mà bạn bè con bé không đi làm, mẹ liền để con bé ra ngoài. Con đừng giữ chặt như vậy, để cho con bé giải
sầu đi."
Chu Tự Hoành mới thả điện thoại xuống. Nhưng cứ một lát lại nhìn ra bên ngoài, một lát lại đứng lên đi hai bước, trong lòng khổ sở như có trăm ngàn móng vuốt cào cấu. Cuối cùng anh đứng lên nói với mẹ: "Con đi đón Hựu An, sau đó về nhà con ở vài ngày." Nói xong, cầm ch