Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341878
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1878 lượt.
nh sợ, hùng hùng hổ hổ đi theo ra ngoài.
Ngoài cửa là ngõ tối, Chu Tự Hoành liền đứng yên ở đàng kia không cử động. Mấy người này anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, như ong vỡ tổ nhảy lên, không bao lâu liền bị Chu Tự Hoành dọn dẹp nằm bất động trên mặt đất không cử động nổi.
Đèn trong ngõ hẻm hơi tối, Chu Tự Hoành híp híp mắt, bắt được cổ một thằng nhóc mặt toàn là máu lôi dậy, cắn răng hỏi: "Là mày đánh vợ tao, hả?"
Thằng nhóc kia chưa từng thấy Diêm La Vương như vậy, cả người cứng ngắt, bắp chân còn run rẩy. Chu Tự Hoành cũng không mong gã trả lời: "Tôi đã hứa với vợ tôi, phải báo thù cho cô ấy, cho nên......" Nói xong, giơ bàn tay lên, liền quất mười cái tát thật mạnh, đem gương mặt thằng nhóc này đánh thành đầu heo, từ khóe miệng chảy xuống một dòng máu, mới buông tay.
Vỗ vỗ tay ra khỏi ngõ tối, gọi điện thoại: "Phùng Thần, tôi là Chu Tự Hoành, phía sau quán bar Lam Hải có mấy thằng lưu manh đùa bỡn vợ tôi. Tôi đã thu thập rồi, còn lại giao cho anh." Nói xong liền cúp máy.
Phùng Thần ở bên kia nhìn điện thoại di động một chút, có chút không giải thích được. Phùng Thần và Chu Tự Hoành, Giang Đông là chiến hữu, cũng xuất thân từ lính trinh sát, sau khi giải ngũ về làm công an. Lúc này là Tổ trưởng Tổ Trọng án hình sự.
Nhận điện thoại của Chu Tự Hoành xong liền lầu bầu một câu: "Chuyện nhỏ này mà cũng làm phiền bảo tôi ra tay, thật cho tụi lưu manh mặt mũi." Bảo cấp dưới đến ngõ nhỏ xách tụi lưu manh về, sau khi dẫn về, mấy người đó còn chưa dậy nổi, tiểu Trương là cấp dưới nói: "Tổ trưởng, đây là do người nào dọn dẹp vậy! Rất nghiệp, trừ bể đầu chảy máu, thương tích còn lại cơ hồ không thấy rõ, lại có thể khiến bọn họ cử động cũng khó khăn."
Phùng Thần nhìn lướt qua: "Diêm Vương dọn dẹp! Được rồi, xem thử có tiền án hay không, nếu có thì trực tiếp giam lại cho tôi. Mẹ nó, bọn này chán sống rồi, phạm đến trên đầu Chu Diêm Vương, chết là đáng."
Lúc Chu Tự Hoành kết hôn, Phùng Thần cũng đi. Cô dâu nhỏ xinh xắn yếu ớt như vậy, ai nhìn qua mà không thương, đừng nói Chu Tự Hoành, cả ông cũng muốn đến giúp một tay.
Chu Tự Hoành lên xe liếc nhìn hai nha đầu trên ghế sau, ánh mắt dừng một chút trên người vợ anh. Lúc này vợ anh đã tỉnh rượu hơn phân nửa, cúi cái đầu nhỏ, nhìn cũng không dám nhìn anh.
Khóe miệng Chu Tự Hoành giật giật, lên xe khởi động, đưa Tề Giai Kỳ về nhà trước. Tề Giai Kỳ xuống xe, có chút bận tâm liếc nhìn Hựu An ngồi phía sau, thật nhanh liếc Chu Tự Hoành một cái, cuối cùng vẫn lấy dũng khí mà nói: "Cái đó, cái đó, hôm nay là tôi nhất định mang Hựu An đến quán bar, không liên quan đến cô ấy."
Chu Tự Hoành rất có phong độ cười: "Tôi biết, cám ơn cô mang cô ấy ra ngoài giải sầu." Cho dù đèn đường hơi tối, chỉ một tiếng cười của người đàn ông này, cân tiểu ly trong lòng Tề Giai Kỳ vèo một cái liền từ phía anh trai Đông lệch sang phía Chú Chu. Sau đó cực kỳ chậm rãi lại lệch trở về, lập trường của cô còn rất kiên định.
Chu Tự Hoành nhìn cô lên lầu, xuống xe đem cô vợ giống đà điểu ôm lên ghế trước, thắt dây an toàn cho cô, một đường cũng không nói chuyện.
Xe dừng trong ga ra tầng ngầm, tắt máy, đầu nhỏ của Hựu An mới nâng lên, thật nhanh nhìn anh một cái, cái miệng nhỏ nhắn ngọ nguậy mấy cái, cuối cùng vẫn không nói lời nào.
Chu Tự Hoành bế cô vào thang máy, ánh đèn trong thang máy sáng ngời rọi lên mặt cô dâu nhỏ, khuôn mặt nhỏ nhắn bầm tím sưng to nhìn qua thấy mà ghê.
Sắc mặt Chu Tự Hoành âm u, nghĩ tới vừa rồi nên tát thêm mười bạt tay nữa mới đúng. Vào cửa, trực tiếp ôm đến giường phòng ngủ, vừa muốn để xuống, lại một cánh tay nhỏ bé mảnh khảnh kéo tay áo.
Chu Tự Hoành chau chau mày nhìn cô, Hựu An chu mỏ, thì thào nói: "Chú Chu, em sai rồi, anh đừng tức giận có được không. Chỉ là em nhớ anh, sau đó, Giai Kỳ nói uống say là tốt......"
Vợ anh đáng yêu khiến người đau lòng mà. Ánh mắt Chu Tự Hoành mềm đi, đưa tay sờ sờ một bên mặt của cô, cúi đầu hôn trán cô một cái: "Ngoan, anh đi lấy thuốc, mặt của em không xử lý một chút sẽ không tốt đâu."
Tiểu nha đầu vừa nghe, vội vàng buông anh ra. Chu Tự Hoành cầm hòm thuốc tới, đem cô ôm vào trong lòng mình, thoa thuốc. Hai tay nhỏ bé của cô siết thật chặt quần áo trước ngực của anh, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn, khéo léo để anh bôi thuốc, lúc đau nhói, tay nhỏ bé liền nắm chặt hết sức, cô nắm rất nhanh. Lòng của Chu Tự Hoành nói không hết bao nhiêu khó chịu.
Khó lắm mới xức thuốc xong, cả người Chu Tự Hoành cũng không khỏi đầy mồ hôi, vỗ vỗ đầu cô dâu nhỏ, vào phòng tắm đi tắm. Hựu An uất ức nháy mắt mấy cái, người đàn ông nhà cô chắc chắn đang tức giận, anh không hôn cô, cũng không nói lý với cô. Hựu An chu mỏ, cúi đầu nhìn mình, váy xốc xếch, còn có chút vết rượu màu nâu, chật vật không chịu nổi. Cô suy nghĩ một chút, đưa tay kéo đai an toàn xuống......
Chu Tự Hoành tự tắm một mình còn chưa xong, cửa phòng tắm liền từ bên ngoài đẩy vào. Cô dâu nhỏ của anh khỏa thân đứng ở cửa, vẫn còn có chút e ngại, một tay ôm ở trước ngực, che kín ha