Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341687
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1687 lượt.
hông về nhà, khi về lăn lộn mấy lần còn chưa xong chuyện, mỗi lần lăn lộn thời gian thật rất dài, cô đều phải ăn nói khép nép cầu xin tha thứ mới có thể bỏ qua cho cô, nhưng mà đứa bé quả thật là chưa có, cũng không biết tại sao lại thế.
Thật ra thì Hựu An biết, Chu Tự Hoành thật sự rất muốn có con, cũng đặc biệt thích trẻ con, chỉ cần qua chuyện của Yến Tử là biết. Nhắc tới Yến Tử, Hựu An không nghĩ Lưu Kim Yến thật sự ác như vậy, bỏ đứa nhỏ lại mà đi theo người đàn ông khác, cũng bỏ cả công việc. Mẹ Phùng nói là cô ta tìm được một người Sơn Tây lớn tuổi, hình như là ông chủ của một mỏ khai thác than đá, một mình mẹ Phùng nuôi Yến Tử, cũng coi như tạm ổn.
Hựu An theo Chu Tự Hoành đi qua thăm đứa nhỏ kia mấy lần, so với lúc sống cùng Lưu Kim Yến, đã thay đổi hoàn toàn, trở nên sáng sủa hơn rất nhiều. Tuy vẫn còn rất bám Chu Tự |Hoành, nhưng cách xử sự với Hựu An cũng không quá xa lánh như trước.
Khi Chu Tự Hoành ôm Yến Tử, có một loại tình cảm nhu hòa lộ ra ngoài, cái tình cảm của người cha đó làm Hựu An sẽ tự nhiên nhớ tới ba mình. Hơn nữa, Chu Tự Hoành đã nói về việc sinh đứa nhỏ không dưới một lần, hai người đã nỗ lực rất nhiều, cũng không có làm bất kì biện pháp tránh thai nào, nhưng đứa bé vẫn chậm chạp không có.
Mẹ chồng Hựu An lén lút nói với cô: "Có con là chuyện không thể gấp gáp, con càng gấp, lại càng không thấy, đây là duyên phận, khi duyên phận đến, tự nhiên sẽ có........"
Giai Kỳ phất tay một cái nói: "Hựu An, lại suy nghĩ đi đâu vậy, thức ăn đã lên rồi." Hựu An hồi hồn, ăn một miếng, công nhận thức ăn thật tươi mà lại ngon miệng, hai người cũng không còn thời gian mà nói chuyện, hùng hùng hổ hổ ăn, bộ dạng giống hệt nhau. Ăn xong, Giai Kì mới nói: "Vừa rồi, lúc ra khỏi phòng làm việc của bạn, đã đụng phải một người đàn ông mặt thẹo, nhìn rất hung dữ, mình cảm thấy hơi quen, bạn có nhớ ra là ai không?"
Hựu An uống một ngụm nước nói: "Mình khám bệnh cả ngày, khám không biết bao nhiêu bệnh nhân, ai mà cũng nhớ mặt, không phải sẽ sớm mệt chết sao." Giai Kỳ nhức đầu, cảm giác có chút quen thuộc, nhưng lại không nhớ là đã gặp ở đâu.
Giai Kỳ lái xe đưa Hựu An về trước khu nhà, ngẩng đầu nhìn cô nói: "Hựu An, bạn ở căn nhà lớn như vậy không sợ sao! Mình bảo này, lúc chồng bạn không ở đây, bạn nên về nhà chồng đi, bạn không phải là Vương Bảo Xuyến ,cần gì phải khổ sở trông coi chỗ ở lạnh lẽ này".
Hựu An bị so sánh của Giai Kỳ chọc cười, nhảy xuống xe nói: "Nếu chỗ ở lạnh lẽo mà được như vậy là tốt rồi. Mình cảm thấy, căn hộ này là nhà của mình. Không có chuyện gì mà, bạn đừng lo lắng, mình đã ở khu này một thời gian dài, khu này được bảo vệ rất nghiêm ngặt, người ngoài không vào được."
Giai Kỳ phất tay một cái nói: "Được rồi, đừng ở đây khoe khoang với mình nữa, bạn quên là mình ghét bọn nhà giàu à, ngoảnh lại thì bạn cũng đã gả cho địa chủ làm bà địa chủ đáng ghét rồi. Bạn lên đi, đừng đứng ở dưới này nữa, cũng đã vào thu rồi, thời tiết cũng lạnh hơn, bạn mà bị bệnh, ông xã nhà bạn còn không xé thịt mình sao."
Hựu An cười cười, xoay người đi vào, Giai Kỳ ở cạnh cửa xe nhìn trái ngó phải một chút, phải nói, khu nhà hạng sang này thật khác biệt. Lái xe ra cửa hông, liền phát hiện có một người đàn ông từ xe bên cạnh nhanh chóng đi ra, giống như người cô đã nhìn thấy trong viện, Giai Kỳ đạp mạnh chân ga, quay đầu lại tìm hiểu, nhưng lại không thấy ai, đến cọng lông cũng không có, trên đường cũng không hề có người nào, một chút cũng không giống cái khu chung cư nhỏ la hét ầm ĩ của cô, không có có cửa hàng buôn bán nào, địa điểm rất tốt, nhưng cũng có chút quá yên tĩnh. Giai Kỳ không khỏi lắc đầu bật cười, mình làm sao vậy, chẳng lẽ là áp việc quá lớn nên sinh ảo giác.
Chu Tự Hoành lấy tai nghe xuống nói với Giang Đông: "Cục trinh sát của các cậu lần này thật đáng kiêu ngạo, mấy lần dẫn đường đều chính xác đến từng mét, cũng hoàn thành rất tốt, sư trưởng của các cậu không biết sẽ vui mừng đến thế nào đây."
Lấy thuốc ra ném cho Giang Đông, Giang Đông nhận lấy, đặt mông ngồi lên đống đất bên cạnh Chu Tự Hoành, nhìn thấy xa xa lửa khói súng đạn lan tràn che lấp đất trời, rõ ràng là rất gần, nhưng lại cảm thấy không hề liên hệ đến bọn họ. Đây chính là diễn tập, tổng hợp lại toàn bộ khoa học kĩ thuật hóa, tin tức hóa mà diễn tập đối kháng, chiến lược chiến thuật gì cũng không dùng được, chỉ xem là ai dùng khoa học kĩ thuật tiên tiến, ai đã hoàn toàn tin tức hóa, đây chính là hình thức chiến tranh hiện đại.
Giang Đông nói: "Tôi nghe nói năm nay bộ đội lại giải trừ quân bị (cắt giảm quân số)." Chu tự Hoành thở dài, nói: "Đây là xu thế rồi, tôi và cậu cũng không thể ngăn cản, thời đại của bộ binh dùng sức người đối kháng đã sớm kết thúc, nhưng tôi vẫn rất tin tưởng, trên chiến trường thực sự, năng lực tác chiến của từng binh sĩ mạnh hay yếu vẫn có thể quyết định thắng lợi cuối cùng.
Giang Đông bỗng nhiên nói: "Tôi nghe nói cậu muốn quay lại bộ đội chính quy?" Chu Tự Hoành vẩy rơi tàn thuốc trong tay, bình tĩnh nghiêng đầu nhìn Giang Đông, thật lâu mới nói một câu không dín