Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341675
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1675 lượt.
kia đều run lên, mặc mỗi chiếc quần đùi can ngăn, thật con mẹ nó đáng xem. Hựu An, cô ả Lưu Kim Yến kia chính là một người đàn bà chanh chua, trước kia chỉ giả vờ yếu ớt vứi ông chồng nhà bạn thôi, lại còn giở trò ngang ngược với bạn, nói không chừng bạn cũng sẽ bị đánh cho một trận. Bạn nói xem, ả đàn bà này nghĩ thế nào mà lại vì mấy đồng tiền mà tự chà đạp bản thân thành hèn hạ đến như vậy......"
Sau khi Hựu An tạm biệt Giai Kỳ, liền trực tiếp tới nơi ở của mẹ Phùng. Hiện nay rất nhiều người bị bệnh tiểu đường, mẹ Phùng lại đi đứng không lưu loát, Hựu An liền thường đưa thuốc tới tận nhà, tránh cho bà phải chạy tới chạy lui.
Mẹ Phùng kéo tay cô nói: "Hựu An, lại làm phiền con, con xem, ban đầu mẹ của Yến Tử đối xử với con như vậy, con cũng không để trong lòng, còn nhớ tới hai bà cháu này, khiến bà lão như mẹ cũng không biết nói gì cho phải bây giờ."
Hựu An nói: "Đây là việc con nên làm mà, cha Yến Tử là chiến hữu của Tự Hoành, Tự Hoành có nói với con, chiến hữu này như anh em ruột thịt của anh ấy. Mẹ cũng đừng khách khí với con, đây đều là việc con nên làm, mẹ cởi vớ ra cho con xem chân một chút......"
Cô kiểm tra một chút, dặn dò: "Da hơi khô, mỗi ngày mẹ nhất định phải nhớ dùng nước nóng ngâm chân, sau đó bôi vaseline như hướng dẫn, bệnh tiểu đường sợ nhất là cơ chân bị cứng, dễ tạo thành hoại tử gây biến chứng......"
"Bà nội, bà nội, cô giáo ở vườn trẻ bảo bọn con tập vẽ cá vàng, con không biết vẽ......" Mẹ Phùng có chút khó xử, Hựu An đứng lên nói: "Để dì dạy con vẽ được không?" Ánh mắt Yến Tử sáng lên, gật đầu một cái.
Hựu An tự tay khâu vết thương, đã sớm tốt nghiệp, không còn là một thực tập sinh tay mơ, cũng không biết đã xử lý bao nhiêu vết thương còn nặng hơn so với Chu Tự Hoành. Lúc trực cấp cứu khi còn thực tập, ngày nào mà không gặp mấy ca bệnh nhân bị thương nặng, khâu vết thương này, tay nhỏ bé của cô đã sớm thuần thục.
Nhưng khi may cho người đàn ông của mình, tay Hựu An không ngừng run lên, so với lần đầu tiên khâu vết thương ở cánh tay cho Chu Tự Hoành, còn run hơn gấp nhiều lần. Dùng hết sức bình sinh ức chế, không cho tay run lên, cuối cùng cũng khâu xong. Hựu An lui một bước, suýt nữa ngã xuống, mồ hôi trên trán tuôn như mưa.
Chu Tự Hoành được đưa về phòng bệnh để truyền nước, Chu Tự Hoành nhìn thấy Giang Đông đang chờ ở đây liền quay sang nói với Hựu An: "Vợ, anh đói bụng, vẫn chưa ăn cơm tối, muốn ăn thức ăn ở quán ăn gia đình đối diện bệnh viện của em."
Hựu An gật đầu một cái: "Được, em đi mua liền đây, các anh chờ một lát." Hựu An liếc mắt nhìn hai người, xoay người đi ra ngoài, cô cảm thấy, là Chu Tự Hoành cố tình muốn cô đi ra.
Thấy Hựu An đi rồi, Chu Tự Hoành mới nói: "Nhóc Đông, vừa rồi thật cảm ơn cậu." Giang Đông kiên định mà nói: "Tôi làm vậy không phải vì cậu, cậu không cần cảm ơn."
Giang Đông đứng ở trước mặt cô, khẽ cúi đầu, âm thanh trầm thấp mà có từ tính vang lên bên tai Giai Kỳ: "Tốt nhất là vừa rồi cô không nghe thấy gì, nếu đã nghe thấy, làm ơn đừng nói với Hựu An, tôi không muốn cô ấy có bất kì gánh nặng gì, cám ơn."
Giai Kỳ sững sờ nhìn bóng dáng mạnh mẽ rắn rỏi của Giang Đông biến mất ở ngã rẽ, giờ phút này, Giai Kỳ chợt đặc biệt hâm mộ Hựu An, sao có thể được hai người đàn ông yêu thương sâu đậm đến như vậy. Chu Tự Hoành thì khỏi phải nói rồi, khoảnh khắc chấn động lòng người đó, từ máy camera có thể nhìn thấy rất rõ ràng. Một người đàn ông bằng lòng quên mình mà khuất phục vì một người con gái, cô gái đó đâu còn cần gì nữa. Mặc dù hôm Hựu An rất là đen đủi, nhưng đó cũng là một loại may mắn, may mắn khi biết rằng, chồng mình yêu mình bao nhiêu, huống chi, còn có Giang Đông.
Giai Kỳ không khỏi đau lòng vì Giang Đông, anh yêu một cách rất ẩn nhẫn mà sâu đậm, trong những năm tháng dài như vậy, trong lòng anh chỉ có một Hựu An, chỉ quan tâm một Hựu An. Trong thời khắc quan trọng, anh vẫn như cũ ra tay cứu Hựu An, loại tình cảm anh đã bỏ ra này, làm sao có thể rút lại, người đàn ông này nhất định sẽ cô độc cả đời, trừ phi......
Hựu An huơ huơ tay trước mặt Giai Kỳ: "Nghĩ cái gì vậy?" Giai Kỳ hồi hồn, nhìn cô một chút, không khỏi âm thầm thở dài. Gặp tình huống nguy hiểm như vậy, cô nhóc này vẫn được bảo vệ thật tốt, đây không phải ngẫu nhiên mà gặp vận may, từ nhỏ cô nhóc này quả thật luôn khiến người ta ghen tỵ.
Giai Kỳ vỗ vỗ bả vai Hựu An: "Tới thăm bạn một chút, sợ bạn có bóng ma tâm lý, nhưng mà nhìn qua thì tình trạng của bạn khá tốt. Mình đi đây, sáng mai còn phải đi làm."
Hựu An gật đầu một cái, Giai Kỳ đi hai bước, chợt quay đầu lại: "Hựu An, nếu như......" Suy nghĩ nổi lên, lại nhìn cửa phòng bệnh một chút, phất tay một cái: "Không có việc gì, mình đi trước, cho mình gửi lời hỏi thăm đến Chú Chu nhà bạn."
Hựu An gãi gãi đầu, đi vào phòng bệnh. Nửa người trên của Chu Tự Hoành quấn băng ngồi ở trên giường, mặc dù bị thươ