Nàng Trợ Lý Lạnh Lùng Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341679
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1679 lượt.
́c giận: "Thối lắm, vợ của anh cậu, cần gì phải để người khác ngắm chứ".
Chu Tự Hàn thật bất ngờ, ban đầu khi anh trai kết hôn, lại cưới một
cô nhóc, anh cũng không coi trọng lắm. Nhưng sau đó lén nhìn lại, mắt thực muốn lọt tròng. Có thể bởi vì chị dâu thực sự rất nhỏ, lúc ở cùng anh trai, Chu Tự Hàn cảm thấy hai người không giống một đôi, có chút cảm giác như cha như anh vậy.
Nhưng vừa rồi khi đẩy cửa ra nhìn thấy anh trai như vậy, cừ thật, giống như dã thú đói bụng tám trăm năm hận không thể bổ nhào vào nuốt toàn bộ cô dâu nhỏ này vào trong bụng, có thể thấy được trong phương diện kia, hai người rất hài hoà. Chỉ là, anh cũng có chút lo lắng thay chị dâu, thân thể gầy nhỏ mong manh như vậy, có thể chịu đựng được anh trai mình sao?
Tác giả có lời muốn nói: chỗ này xin cám ơn thịt viên Tử Khí Đông Lai, Kim tử, dưa chua xanh biếc, 848403, xiyoujuice, các bạn cùng học lớp Bá Vương.
Chu Tự Hàn là một người bận rộn, vì vậy cũng chỉ nói được mấy câu đã phải đi. Hai người ăn cơm xong, vừa ra khỏi nhà hàng, Chu Tự Hoành cảm thấy cô dâu nhỏ nhà anh đột nhiên đứng sững lại, bất động, mắt mở trừng trừng nhìn phía bên kia. Chu Tự Hoành cũng nghiêng đầu nhìn sang.
Hựu An có chút ngạc nhiên, nhìn cô gái đang bước xuống tchiếc xe sang trọng, không nhìn kỹ, thật không thể nhận ra là Lưu Kim Yến. Cũng chưa được bao lâu mà cô ấy đã thay đổi đến chóng mặt như vậy, cả người phục trang đẹp đẽ, nhưng cảm giác phong trần lại nhiều nhiều thêm vài phần, không còn nhận ra hình tượng bông hoa nhỏ yếu ớt, nghiêm chỉnh lại có chút uỷ khuất ngày xưa, quả thật như hai người hoàn toàn khác nhau. Trời lạnh như thế mà cô ấy còn mặc một bộ váy màu đen bó sát người thiếu vải trầm trọng, cảm giác như mặc chỉ để cho có, bả vai cùng hơn phân nửa bộ ngực đều lộ ra bên ngoài, những lọn tóc xoăn xoã xuống, đi bên cạnh một người đàn ông nhìn qua có vẻ cũng đã 60. Xuống xe đi được vài bước, Hựu An liền nhìn thấy lão già đó nắm mông cô vài cái, mà Lưu Kim Yến chỉ lơ đễnh cười khanh khách, rất lẳng lơ.
Nhìn thấy bọn họ, Lưu Kim Yến có vài phần xấu hổ, nhưng chỉ thoáng qua, lại lập tức như một đấu sĩ, ưỡn ngực ngẩng đầu ôm cánh tay lão già bên cạnh đứng tại chỗ, ánh mắt xẹt qua Hựu An rơi trên người Chu Tự Hoành, nâng lên một nụ cười phong tình vạn chủng: "Tự Hoành, đã lâu không gặp."
Chu Tự Hoành chỉ liếc cô ta một cái, dắt tay cô dâu nhỏ nói: "Đi thôi, không phải em còn muốn đi siêu thị sao......"
Đi tới bên cạnh xe, Hựu An còn nghe lão già đó hỏi đầy bỉ ổi: "Kim Yến à! Người đó là ai vậy, không phải là mối tình đầu của em chứ, anh đã nói với em rồi, muốn tìm đàn ông cũng phải tìm người biết tình thú một chút, như vậy ở trên giường mới có thể phục vụ em tới mức chết đi sống lại, lát nữa ăn cơm xong, chúng ta đi tìm chỗ tắm suối nước nóng......"
Hựu An hít vào từng ngụm từng ngụm, thật lâu mới khôi phục chút sức lực, trừng mắt liếm môi nhìn chằm chằm vẻ mặt đắc ý vì âm mưu được thực hiện thành công của Chu Tự Hoành, bộ dáng giống y hệt Hoành Hoành đang nằm trên đất mở to đôi mắt nhìn bọn họ.
Chu Tự Hoành nhìn nhìn chú mèo nằm trên đất, lại nhìn cô dâu nhỏ đang phồng má, đưa tay nắm cổ mèo nâng lên, mèo con không chịu, bốn chân giãy dụa vài cái không được, đôi mắt mèo tội nghiệp nhìn Hựu An, meo meo cầu cứu.
Hựu An vội vàng đoạt lấy ôm vào trong ngực: "Sao anh lại khi dễ nó? Hoành Hoành trêu chọc gì anh chứ." Hoành Hoành cũng rất uất ức meo meo một tiếng tố cáo hành động không nhân đạo của Chu Tự Hoành.
Chu Tự Hoành nói: "Anh chỉ muốn nhìn xem nó là đực hay cái, anh luôn cảm thấy, chỉ cần chúng ta vừa thân thiết, nó sẽ dùng một loại ánh mắt ghen tỵ nhìn chằm chằm anh. Vợ à, anh đã nói với em, về sau lúc anh không có nhà, cũng đừng để con mèo này trèo lên giường, biết không, không chừng nó là con đực."
Hựu An cười hì hì: "Đực gì chứ, mấy hôm trước em mang nó đi tiêm phòng, bác sĩ thú y nói nó là mèo cái." "Mèo cái?" Chu Tự Hoành cẩn thận trừng mắt nhìn đôi mắt mèo, đưa tay ngắt lỗ tai mèo con, bị Hựu An đánh bộp xuống một cái: "Đừng ngắt lỗ tai nó, nó không thích." Sau đó ôm mèo con đi tới phòng bếp lấy đồ hộp cho mèo mở ra đổ vào đĩa thức ăn của mèo con, lại chuẩn bị nước ấm, xong xuôi, để mèo con xuống đất, nhìn mèo con ăn.
Chu Tự Hoành nhất thời cảm thấy trong lòng chua chát khó chịu. Kết hôn lâu như vậy, anh có thể coi như là vừa làm cha vừa làm mẹ cho vợ anh, từ tắm đến mặc quần áo, chỉ cần anh đang ở bên cạnh, cô dâu nhỏ nhà anh sẽ không tự làm. Lao tâm lao lực như vậy, cả cảm ơn vợ anh cũng chưa từng nói, với con mèo này thì ngược lại tốt tới không có giới hạn.
Chu Tự Hoành mím chặt môi lại: "Vợ à, anh khát." Hựu An cũng không ngẩng đầu: "Em cũng khát, em muốn uống nước dưa hấu." Chu Tự Hoành âm thầm thở dài, cô nhóc đúng là bị anh làm hư rồi, trông cậy vào cô, còn không bằng tự mình làm. Cô dâu nh