Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341654
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1654 lượt.
i Kỳ, trong mắt anh xẹt qua tia hốt hoảng. Bỏ đồ trong tay xuống, chỉ mấy bước đã chạy lên lầu, liếc mắt nhìn qua rồi mới yên tâm đi xuống.
Giai Kỳ âm thầm thở dài nói: "Hựu An vừa mới ngủ, đại khái là do mệt mỏi, tôi cảm thấy tình trạng của cô ấy không tốt, nên ra ngoài nhiều hơn. Nếu cô ấy cứ cố chấp đắm chìm trong quá khứ thì sẽ vĩnh viễn không thể thoát khỏi tuyệt vọng."
Sau khi Giai Kỳ rời đi, Giang Đông suy nghĩ thật lâu, anh bắt đầu thu dọn đồ đạc, đem tất cả hình của Chu Tự Hoành trong phòng cất đi.
Hựu An tỉnh lại liền phát hiện tất cả hình trong nháy đều biến mất. Trên tủ đầu giường đổi thành hình cô lúc lên đại học, trên tường cũng đổi thành tranh phong cảnh. Không kịp mang giày, cô chạy một mạch xuống lầu dưới, trên tường, trên bàn, thư phòng, tất cả đều tìm một lần, cuối cùng v phòng bếp.
Giang Đông đang hầm cháo gà, từ lúc cô chạy xuống anh đã biết, Hựu An nhìn anh chằm chằm, chất vấn: "Hình đâu?" Giang Đông quay đầu lại, thấy cô đi chân trần, chân trái còn quấn băng gạc.
Giang Đông mặt nhăn mày nhíu đi tới, nhấc cô thả lên ghế, rồi ngồi chồm hổm xuống nhìn vết thương ở chân cô. Bị cô giày vò, băng gạc lỏng ra, anh giơ tay muốn băng nhanh lại cho cô. Hựu An nhấc chân muốn đạp anh một cước, Giang Đông theo bản năng bắt được chân cô, Hựu An bị đau hừ một tiếng, Giang Đông vội vàng buông ra. Hựu An lại lập tức đạp một cước trúng bả vai của anh, một cước này vừa nhanh vừa hiểm, Giang Đông bị cô đạp thiếu chút nữa ngã ngồi dưới đất.
"Tôi hỏi anh hình đâu?" Lúc này Hựu An tựa như một con hổ nhỏ giương nanh múa vuốt, chỉ hận không thể cắn anh một cái. Giang Đông mím thẳng môi: "Vứt rồi." Hai chữ này vừa ra khỏi miệng, Hựu An liền đánh tới, tay đấm chân đá: "Ai cho anh vứt, ai cho anh cái quyền đó, anh cút đi, cút đi, tôi không cần anh quan tâm, anh lập tức cút đi cho tôi, ô ô ô...... Anh trả chú Chu cho tôi, sao lại là chú Chu chứ, sao người chết không phải là anh......"
Giang Đông không nhúc nhích, để yên cho cô đánh, đợi đến khi cô sức cùng lực kiệt ngồi dưới đất, mới ôm lấy cô thả lên ghế sofa. Hựu An chợt níu tay anh lại nhỏ giọng nói: "Thật xin lỗi, anh có thể trả hình lại cho tôi không, van cầu anh......" Giang Đông mất hồn trong giây lát. Trong trí nhớ, cô nhóc chưa từng yếu ớt cầu xin anh như vậy, ở trước mặt anh, cô luôn bướng bỉnh, coi đối đầu với anh là chuyện đương nhiên. Tim của anh chợt mềm nhũn, lại cố gắng cứng rắn lên: "Tôi đi nấu cơm." Hựu An tức không chịu được, nhặt đệm dựa trên ghế sofa sau lưng ném tới, đập trúng lưng Giang Đông, trượt xuống, Giang Đông cũng không buồn quay đầu lại.
Hựu An cảm thấy kiếp trước chắc chắn mình đã tạo rất nhiều nghiệp chướng, mới gặp phải người đàn ông thích xen vào chuyện người khác như vậy. Hựu An bắt đầu tuyệt thực để chống cự, Giang Đông bế cô đến trước bàn ăn, cô cũng không chịu động đũa. Giang Đông cũng mặc kệ cô, sau khi ăn hết phần của mình, ngẩng đầu lạnh lùng nhìn cô nói: "Nếu như em muốn truyệt thực để tự sát, tôi khắc có cách bắt em ăn, cho nên, tốt nhất đừng ép tôi."
Hựu An oán hận nhìn anh: "Giang Đông, anh là đồ biến thái! Tôi muốn tự sát hay không liên quan gì đến anh, đừng có bày ra vẻ anh trai quản giáo tôi, tôi với anh không có quan hệ gì hết."
Giang Đông căn bản coi như không nghe thấy lời cô nói, gắp vài món vào chén, đẩy tới trước mặt cô, cúi đầu nhìn đồng hồ: "Bây giờ là sáu giờ, cho em 20 phút, ăn hết những thứ này, không ăn hết tôi sẽ đút em ăn."
Theo kinh nghiệm của Hựu An, người đàn ông này nhất định nói được làm được, anh không yêu thương cưng chiều cô như chú Chu, anh là Giang Đông đáng ghét. Chỉ là, cô vẫn ăn hết chén cơm, còn bị bắt uống một chén canh.
Buổi tối Giang Đông ở ngoài cửa nghe tiếng khóc nức nức nở nở bên trong, chậm rãi thở phào nhẹ nhõm, anh luôn nơm nớp lo sợ, sợ cô nhóc không muốn thể hiện ra ngoài. Cô khóc, nghĩa là đem toàn bộ cảm xúc trong lòng phát tiết ra ngoài, sẽ khá hơn một chút.
Giang Đông chợt nhớ tới lời vừa rồi Hựu An hét lên với anh, sao người chết không phải là anh. Đúng vậy! Giang Đông cũng muốn nói câu này, nếu có thể quay lại lúc đó, anh tình nguyện người đi đến nơi đó là anh. Nếu anh chết, đoán chừng cô nhóc cũng sẽ không khổ sở như vậy. Có lẽ cô chỉ cảm thấy rốt cuộc mình cũng đã được giải thoát, trên đời không còn một Giang Đông luôn xen vào chuyện của cô. Hồ đồ đến mức này, Giang Đông không thể không thừa nhận mình đúng là rất thất bại.
Cha nói với anh, nếu như không phải cô là không được, vậy thì anh thử chủ động thể hiện đi, để cô hiểu rõ tâm ý của anh. Loại kết quả này mặc dù không phải do chúng ta hy vọng, nhưng nói không chừng, cũng có thể là do ông trời an bài. Bất kể kết cục như thế nào, ít nhất sẽ không còn cảm thấy tiếc nuối.
Thật ra Giang Đông rất khó nghĩ, anh không thể buông tay với Hựu An, anh trông nom cô chín năm, cuối cùng cô lại thành vơ