Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sủng Hôn

Sủng Hôn

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341648

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1648 lượt.

ú Thanh. Còn nhớ Giang Đông từng nói: cho dù thế nào, bà vẫn là người đưa em đến thế giới này.
Trương Tú Thanh mừng rỡ phát hiện, thái độ của con gái với bà thay đổi, khác hẳn xa lạ gượng gạo trước kia. Hiện tại hai mẹ con có thể bình tĩnh hòa nhã nói mấy câu, có thể như vậy bà đã tương đối thỏa mãn.
Trương Tú Thanh cũng rất thích Yến Tử. Trẻ nhỏ mẫn cảm nhất, cảm nhận được tâm ý của Trương Tú Thanh. Trừ Hựu An, Yến Tử đeo theo nhất là Trương Tú Thanh, cái miệng nhỏ nhắn rất ngọt, nhìn Trương Tú Thanh cùng Giang Thành, gọi là ông ngoại bà ngoại, gọi khiến mặt mày hai người hớn hở.
Tin tức Hựu An mang thai đem đến hi vọng cho Chu gia đang vắng lặng, một ngày Chu phu nhân chạy sang Giang gia mấy lần, đến thăm cháu nội chưa ra đời. Chu thủ trưởng không có chuyện gì cũng cứ chạy qua, cũng tận lực tránh không nhắc tới Chu Tự Hoành, người hai nhà chung sống rất hoà thuận.
Đôi lúc Hựu An nghĩ, có lẽ ở nơi xa xăm, chú Chu đã phù hộ cho cô và đứa bé. Bằng không trong trận hỏa hoạn đó, sao cô có thể sống sót, hơn nữa còn không bị chút thương tổn nào.
Sau khi nhận được điện thoại hẹn gặp của Lưu Kim Yến, Hựu An hơi bất ngờ. Bên công an chuyên về cư trú liên lạc với cô rất nhiều lần đều không có kết quả. Lưu Kim Yến là mẹ, nhưng cũng không có ý trở lại dẫn đứa bé đi. Cho nên dù Hựu An muốn danh chánh ngôn thuận nuôi dưỡng Yến Tử, nhưng thủ tục cũng không làm được. Hựu An nghĩ gặp cô ấy cũng tốt, có thể nói một chút về chuyện Yến Tử với cô ấy.
Lưu Kim Yến hẹn gặp cô ở quán trà trên bờ sông, quán trà lịch sự tao nhã y như cái tên Lâm Thủy hiên của nó. Hựu An đi vào trong, khi nhìn thấy Lưu Kim Yến liền ngẩn ra, so với lần trước, lần này cô ấy ăn mặc rất tao nhã, trang điểm cũng nhẹ đi không ít, cho dù khóe mắt có vài nếp nhăn nhàn nhạt, cũng vẫn là cô gái tương đối xinh đẹp.
Lưu Kim Yến có chút phức tạp nhìn Hựu An. Cô đã từng hận Hứa Hựu An, hận đến cắn răng nghiến lợi. Cô đầu tư tình cảm nhiều năm như vậy, cuối cùng lại thất bại trong gang tấc, cô cho rằng đều do Hứa Hựu An gây ra. Nếu không xuất hiện, nhất định cô có thể đợi đến kết quả mà cô muốn. Bây giờ nghĩ lại, có chút buồn cười, Chu Tự Hoành chết đột ngột, cuối cùng, người duy nhất có thể cho con gái cô một mái nhà cũng chỉ có Hứa Hựu An.
Hựu An cũng không quanh co lòng vòng, trực tiếp mở miệng: "Nếu không vì Yến Tử, tôi sẽ không tới." Lưu Kim Yến cũng gật đầu một cái: "Nếu không vì cô bé, tôi cũng không tới tìm cô." Tốt! Hựu An thầm nói trong lòng, quả nhiên hai người bọn họ đều đến vì một mục đích, còn cùng chán ghét nhìn nhau.
Hựu An phát hiện, hôm nay Lưu Kim Yến chân thật hơn lúc trước nhiều, ít nhất bề ngoài không hề giả dối nữa. Cũng phải thôi, chú Chu chết rồi, cô giả bộ cho ai xem, bỏ vẻ ngoài nhu nhược ra, Lưu Kim Yến có một loại khí chất gần như thực sự lạnh lùng: "Tôi muốn kết hôn......" Hựu An ngạc nhiên, không thể tin, nói: "Cô đến tìm tôi là để nói với tôi điều này, nói cô kết hôn, Yến Tử thì sao, cô đã nghĩ đến chưa?"
Lưu Kim Yến nhìn Hựu An thật lâu rồi mới nói: "Anh ấy đang làm việc ở tòa Thị Chính, chức vị không thấp, nguyện ý lấy một người có tai tiếng xấu như tôi, bất quá cũng bởi vì có một chút chuyện xưa. Anh ấy có một con trai, lớn hơn Yến Tử năm tuổi, cô biết mà, điều kiện bây giờ của tôi có thể gả cho anh ấy thật không dễ dàng."
"Cho nên cô liền bỏ Yến Tử......" Hựu An từ từ đứng lên, hai mắt bốc lửa bừng bừng: "Nếu không muốn nuôi cô bé, ban đầu sao lại sinh cô bé ra, cô là một người phụ nữ ích kỷ, cô không xứng làm mẹ. Về sau Yến Tử là con gái tôi, không hề có quan hệ với cô, hi vọng cô không đến quấy rầy cô bé nữa."
Hựu An nói xong, cầm túi xoay người đi ra ngoài, đi tới cửa thì nghe Lưu Kim Yến ở phía sau nói một câu: "Cám ơn cô!" Hựu An đột nhiên cảm thấy hết sức châm chọc, đi mà không quay đầu lại, nếu mà người phụ nữ đã ích kỷ thì cái gì cũng có thể bỏ đi, cho dù là con gái ruột thịt của mình. Hựu An chợt nhớ tới mẹ cô, lúc gả cho Giang Thành, cũng không vứt bỏ mình. Nếu khi đó mẹ cô bỏ cô lại, năm đó khi cô mười lăm tuổi, không chừng cô sẽ không hôm nay. Mặc dù thật có lỗi với ba, nhưng so với Lưu Kim Yến, ít nhất bà đã làm hết chức trách căn bản của một người mẹ.
Hựu An vừa ra ngoài liền nhìn thấy Giang Đông, anh đứng tựa vào trước cửa xe chờ cô, Hựu An biết anh đi theo mình mà tới được. Tính tình Giang Đông cô độc cổ quái, thay vì đi theo cô, không bằng ban đầu đưa cô tới đây chẳng phải là được rồi sao, cần gì phải lén lút theo phía sau cô. Bỗng nhiên quay đầu, Hựu An chợt phát hiện, dường như Giang Đông đã đi theo cô nhiều năm như vậy. Nếu như cô dừng bước quay lại nhìn về phía sau, anh sẽ luôn ở phía sau, không gần không xa mà đi theo cô. Trước kia cô cảm giác phiền chết đi được, bây giờ suy nghĩ lại, có lẽ đây là một cách biểu đạt sự quan tâm của người đàn ông này.
Hựu An đi tới mở cửa xe ngồi xuống, Giang Đông sửng sốt mấy giây. Nếu la trước