XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sương Mù Lúc Bình Minh

Sương Mù Lúc Bình Minh

Tác giả: Phiêu A Hề

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1342305

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2305 lượt.

ạnh cửa sổ có mấy bụi cây xanh. Bên ngoài là bầu trời bao la, cao xanh hơn trong nội thành nhiều, trên vách tường trắng như tuyết có một bức tranh vẽ cảnh đầu xuân.
Cô bắt gặp Giang Ly Thành đang ngồi ngay ngắn bên cái bàn cạnh cửa sổ, trước mặt là một chén sứ trắng và một quyển tạp chí anh đang lật xem.
Khung cảnh này cô vô cùng quen thuộc, nhất thời như quay về mười năm về trước, khi đó tư thái của anh cũng trầm tĩnh như vậy, ngồi trong quán cà phê, lật một quyển tạp chí nguyên bản dày cộm.
Nhưng khi đó, cô còn non dại, đơn thuần, còn anh cũng rất trẻ nhưng dù cho thế sự xoay vần, ánh mắt ấy vẫn luôn tĩnh lặng.
Khi đó cô mặc một chiếc đầm công chúa màu trắng, anh mặc một áo sơ-mi ngắn tay cũng màu trắng chứ không như bây giờ, cả hai đều cùng mặc một màu đen.
Cô còn nhớ, đó là một ngày hè nắng chói chang, cái nóng khiến cả thế giới như bị thiêu đốt chứ không phải cái không khí se lạnh đầu xuân như thế này.
Thật ra một năm trước, họ cũng từng gặp nhau tại nơi này. Ngày mưa hôm đó, anh toàn thân màu đen, đứng trước cửa sổ ngắm mưa rơi.
Cô cố gắng xóa bỏ nhưng lại vẫn nhớ rõ ràng tất cả.
Cô đứng đó không biết nên làm thế nào thì Giang Ly Thành ngẩng đầu nhìn về phía cô. Anh gầy đi một chút, có lẽ do anh không thường mặc đồ đen, cũng có lẽ do phải chăm sóc người bệnh rất vất vả. Thế nhưng nhìn qua anh vẫn rất khoan khoái, nhẹ nhàng, không có chút dấu vết tiều tụy hay chán nản, trên mặt chỉ là sự trầm tĩnh, không bi ai.
Hai người lặng yên nhìn nhau trong giây lát. Trần Tử Dữu cảm thấy cô đến sau nên hẳn là cô cần nói gì đó. Cô suy nghĩ thật lâu cũng chỉ có thể nói được một câu nhạt nhẽo: “Thật trùng hợp.”
Thật khéo. Ở ngoài cửa cô không thấy bất cứ xe nào, cũng không nhìn thấy ai khác. Hoặc do cô không để ý. Nếu không, có lẽ cô sẽ không vào.
“Tôi hơi say xe nên ghé đây nghỉ ngơi. Vừa rồi đã lên lầu ngủ một chút.” Anh kiên nhẫn giải thích.
Cô gật đầu, cân nhắc một lúc rồi nói: “Tôi thấy…” Cô lại suy nghĩ rồi nói: “mong anh cố nén bi thương.”
Giang Ly Thành hạ mắt xuống, dừng lại một lát: “Tôi đã thấy xe của cô nên muốn ở đây đợi, không ngờ cô cũng tới.”
Cô cũng không ngờ. Nếu không phải đến viếng mộ Tô Hòa có lẽ hôm nay cô cũng không ghé đây, lại càng không nghĩ sẽ gặp anh.
Giang Ly Thành chỉ phía đối diện: “Cô không ngồi lại một chốc sao?”
Bà chủ bưng một chén cháo đứng ở cửa ra vào, không biết đã đứng bao lâu. Sau thấy có người chú ý nên mới bước vào, đưa chén tới phía trước Giang Ly Thành, nói với Trần Tử Dữu: “Cô ngồi đây hả?”
Trần Tử Dữu gật đầu.
Giang Ly Thành đẩy cái chén trước mặt sang: “Cho tôi chén nữa, cám ơn.”
Sắc mặt bà chủ thoáng xấu hổ: “Chỉ còn lại một chén thôi. Tôi tưởng cậu đã no nên đem chén cuối cùng cho cô ấy rồi. Cậu dùng món khác nhé?”
“Không cần. Cám ơn bà.” Giang Ly Thành nói.
Trần Tử Dữu đẩy chén cháo đến trước mặt anh: “Tôi không đói.”
Bà chủ thử nói: “Tôi giúp hai vị chia đôi chén cháo này được không?” Bà vừa cẩn thận chia cháo làm hai chén vừa liếc nhìn cặp đôi kỳ lạ này, không nói không rằng nhanh chóng ra khỏi phòng.
Hai người không nói gì cả, chỉ cúi đầu im lặng húp cháo.
Dù húp không nhanh nhưng cũng mau chóng hết, lại không có gì để nói.
Trần Tử Dữu cố lấy dũng khí nói: “Trước đây . . . chuyện Lưu Toàn. . .xin lỗi, cám ơn anh.”
Giang Ly Thành vẻ mặt bất ngờ, nói: “Lưu Toàn? À, không có gì.” Có lẽ anh đã quên Lưu Toàn là ai.
Trần Tử Dữu đứng lên định rời đi, tuy là cô vô ý nhưng cứ gặp nhau thế này thì không hay cho lắm.
“Anh hãy bảo trọng.” Cô nói với Giang Ly Thành.
Giang Ly Thành cũng không máy móc nói cám ơn, chỉ nói cô cũng bảo trọng. Anh im lặng rất lâu. Trần Tử Dữu cho là anh sẽ cứ im lặng mãi như vậy nên chào anh một cái rồi định rời đi.
Ngay lúc cô sắp đi, Giang Ly Thành hỏi: “Nếu như nhiều năm sau, chúng ta còn ngẫu nhiên gặp nhau như thế này cô có nhìn tôi không?”
Cô đứng yên tại chỗ, một lúc sau mới nói: “Tôi không biết. Có lẽ.”
Lúc Trần Tử Dữu ra cửa, nhìn thấy Giang Lưu và xe của anh đứng cách đó hơn 10 thước, bên cạnh một thân cây, hóa ra anh luôn đứng chờ tại đó. Anh gọi nhỏ “Trần tiểu thư”, Trần Tử Dữu cũng gật đầu chào anh, không quay lại mà bước thẳng.
Sau khi về nhà, Trần Tử Dữu nhận được cuộc điện thoại của Trì Nặc từ nơi xa xôi. Anh hỏi cô cuối tuần có ở nhà nghỉ ngơi không vì lần trước khi anh về, cô đã cảm nhẹ.
Trần Tử Dữu chỉ nói qua loa, kể mình vừa ra ngoài về nhưng không nói cho anh biết vừa đến thăm mộ. Vì đầu tuần khi anh về họ vừa tới đó, cô không muốn lại tranh cãi với anh.
Trì Nặc nói: “Anh rất nhớ em. Chờ trời ấm lên một chút, em đến đây vài ngày nhé.”
Trần Tử Dữu ậm ờ đồng ý, để anh chăm sóc cô. Thật ra cô vốn muốn nói, em cũng muốn gặp anh. Nhưng câu nói này cứ lởn vởn trong đầu cô mà không cách nào thốt ra được.
Trần Tử Dữu đang chuẩn bị từng thứ, ngày kết hôn cô và Trì Nặc đã định trước đó đang đến gần. Bên kia Trì Nặc cũng đã thu xếp ổn thỏa, chỉ chờ cô tới. Cô đóng gói từng kiện đồ, có thứ mang theo, có thứ vứt bỏ, phần nhiều là đ