Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sương Mù Lúc Bình Minh

Sương Mù Lúc Bình Minh

Tác giả: Phiêu A Hề

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1342339

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2339 lượt.

m xuống ghế salon, cô gái nhỏ cũng đến giúp, cầm chăn đắp lên người cô, giúp cô vén mái tóc ướt đẫm mồ hôi. Bất ngờ cô gái cũng hét lên hòa lẫn với tiếng hét chói tai của cô, Giang Ly Thành lập tức ôm cô vào lòng nắm lấy tay cô.
Cô mở mắt chỉ thấy Giang Ly Thành rút tay từ dưới đùi cô ra, bàn tay dính đầy máu tươi.
Bà chủ vội vàng chạy tới: “Trời ơi, sao lại thế này? Vừa rồi sao cô lại nhảy từ trên ghế xuống?”
Cô biết họ nhất định đã cho rằng cô bị sảy thai. Tuy cô không biết đã xảy ra chuyện gì với mình nhưng chắc chắn không phải như họ nghĩ vì hai tuần trước cô vừa hết kỳ kinh. Có lẽ vì ông ngoại qua đời khiến tinh thần cô bất ổn nên bây giờ lại bị sớm.
Cô cố gắng giải thích nhưng mấy lần mở miệng đều không phát ra âm thanh, chỉ biết mình càng lúc càng đau, ý thức mơ hồ, tay cô siết chặt một bàn tay. Cô biết đó là tay của Giang Ly Thành nhưng cô đau đến nỗi không đủ sức buông ra.
Rồi sau đó làm thế nào đến được bệnh viện cô cũng không rõ lắm, chỉ nghe có người nói: “Mời đàn ông ra ngoài.” Cô đau đến run rẩy mà bác sĩ kia còn cố chấp hỏi cô: “Cô có biết mình có một khối u trong tử cung không?”
Cô không trả lời chỉ có thể gật đầu. Bác sĩ muốn cô kiểm tra định kỳ nhưng vì bệnh tình ông ngoại trở nặng nên cô đã quên bẵng việc này.
“Khối u vỡ rồi cần mổ ngay, bằng không sẽ rất nguy hiểm. Cô chọn đi, giải phẫu hay tiểu phẫu?”
Cô được đẩy sang một căn phòng khác. Thần chí ngày càng mơ hồ nhưng không hoàn toàn hôn mê, chỉ là rất đau thôi. Bốn bề rất nhiều âm thanh như từ nơi xa xôi nào đó nhét vào đầu cô. Có một giọng nói khác biệt, chắc là một nữ bác sĩ có tuổi nghiêm khắc.
Bà ta nói: “Không nên vì thai nhi mà từ chối phẫu thuật, anh là gì của cô ấy mà không để chúng tôi phẫu thuật, thế anh nghĩ để cô ấy chết à, anh đã làm cái gì, cô ấy chưa sinh con mà đã đặt vòng tránh thai, có thể cái vòng này đã hại bệnh tình của cô ấy chuyển biến xấu, làm cho cô ấy phải chịu sự đau đớn này, nghiêm trọng hơn nữa là cô ấy có thể sẽ vĩnh viễn không sinh con được nữa, đàn ông chỉ vì khoái hoạt của bản thân mà không thèm quan tâm phụ nữ chết sống ra sao…”
Cô không nghe thấy tiếng của Giang Ly Thành, có lẽ anh cố ý hạ thấp giọng để cô không nghe được nhưng bác sĩ kia chắc chắn đang nói chuyện với anh.
Cô giãy dụa kéo áo bác sĩ, dùng giọng khàn như mắc nghẹn trong cổ họng mà ráng sức nói: “Làm ơn…vị tiên sinh này…chỉ là người qua đường cứu giúp tôi thôi…”
Nghe nói giải phẫu không đau đớn gì nhưng lúc này rõ ràng là gạt người. Thuốc tê tiêm vào rồi nhưng cô vẫn vô cùng đau đớn, dụng cụ lạnh buốt được đưa vào bụng cô, khuấy động, đẩy tới đẩy lui, cô cảm thụ rất rõ ràng. Cô muốn nói cho bác sĩ biết thuốc tê không đủ hiệu lực nhưng thuốc tê lại tác dụng với mặt và môi khiến cô đau đớn không thốt lên được, chỉ có thể rơi lệ.
Từ nhỏ đến lớn cô chưa từng bị bệnh gì nặng, bị thương cũng không nhiều. Cô nhớ năm cô lên 5 hay 6 tuổi, một lần ngã rách đầu nhưng chỉ khâu vài mũi, bà ngoại, mẹ và bảo mẫu già cùng cả đống người trong nhà tụ tập ở bệnh viện huyên náo một hồi. Về sau ông ngoại và cha cũng từ công ty chạy đến, khi đó đầu cô rất đau chỉ muốn được yên tĩnh, cảm thấy bọn họ rất phiền. Thế nhưng bây giờ cô vĩnh viễn không còn cơ hội cảm giác có người thân xung quanh nữa, cho dù trong giấc ngủ cũng không mơ thấy họ, trong giấc mơ của cô chỉ trơ trọi một mình cô mà thôi.
Trong khi tiến hành phẫu thuật, bác sĩ nói cơ quan sinh sản của cô phải được cắt bỏ, cô càng khóc thảm thiết hơn.
Cô vốn không nên giày vò bản thân như vậy. Ngày đó Giang Ly Thành đột nhiên nhắc đến chuyện con cái, cô lập tức cảm thấy nguy hiểm, biết rõ anh muốn gì nhất định sẽ đoạt cho được nên sau khi về nước không lâu, cô đã đến bệnh viện thực hiện các biện pháp tránh thai, nhiều tầng bảo hộ vẫn an toàn hơn.
Khi còn du học cô từng đọc sách về việc phản đối phá thai, mưa dầm thấm đất, cô cũng hiểu được sinh mạng trên đời này không phải vạn bất đắc dĩ thì không ai có quyền phá bỏ. Vì vậy cô tuyệt đối sẽ không để mình mang đứa con mà cô không muốn, nếu không thật sự cô sẽ cùng đường mất.
Phẫu thuật đặt vòng rất đơn giản nhưng cũng xấu hổ, hơn nữa còn hàm nghĩa là cô đã cam tâm tình nguyện cùng Giang Ly Thành dây dưa lâu dài. Cô từng cho rằng bản thân thấp hèn chịu nhục trong bùn lầy để giữ lại ông ngoại thêm vài ngày nữa, ai ngờ căn bệnh tưởng chừng không nghiêm trọng kia lại chuyển biến xấu, chỉ một lần phát bệnh đã đau đớn đến vậy rồi.
Nước mắt liên tục tuôn ra, chảy đến khóe miệng, lỗ tai, trên đầu cô trùm vải nên không ai nhìn thấy được.
Thời gian tiến hành phẫu thuật không lâu, đang lúc hỗn loạn cô được đưa đi, không ngừng di chuyển cho đến khi cô mở mắt ra thì thấy những bóng đèn nhỏ trên hành lang lóe sáng, trước mắt có bóng người lắc lư.
Có người giúp cô lau nước mắt, vuốt tay cô và nhỏ nhẹ hỏi: “Cô đau lắm phải không?” Đó là giọng nói của một người phụ nữ trung niên.
Trong trạng thái nửa hôn mê Trần Tử Dữu lại lần nữa nhớ đến lần bị thương khi còn nhỏ đó, cô đã rất đau nhưng không rên một tiếng nào,