Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tái Sinh Để Theo Đuổi Anh

Tái Sinh Để Theo Đuổi Anh

Tác giả: Tần Mộc Xuyên

Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341008

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1008 lượt.

? Đã quên cô từng nói qua đừng xuất hiện ở trước mặt mình?
Lục Mạn kéo lại quần áo, con mắt chớp chớp. Đem chua xót trong mắt toàn bộ bỏ đi. Tim sao lại đau nhức như thế này? Trên đời này không phải là không có tình yêu thì ai cũng không sống nổi.
Triệu Tĩnh trốn ở góc tường thân thể thẳng đứng, nhìn cô gái hơi gầy phía trước hai tay ôm lấy cơ thể, trong màn tuyết trắng dần khuất khỏi tầm nhìn.
Trong lòng Triệu Tĩnh đau đến xiết chặt, trên mái tóc tung bay đều là tuyết mịn. Trắng cả một lớp, dường như anh không cảm thấy lạnh, ánh mắt chỉ dừng lại tại nơi đã sớm không còn hình bóng người con gái ấy rồi.






Liên Hoan Hằng Năm (Trung)
Đến khi Đỗ Cận chạy đến khách sạn Hoa Ngữ thì đã qua sáu giờ, Nghiêm Âm mặc lễ phục màu đỏ thẫm trễ cổ trông thấy Đỗ Cận. Sắc mặt Đỗ Cận thản nhiên đi tới: “Trưởng phòng.”
“Trễ như vậy? Không phải cô nghĩ cô có đặc quyền gì đấy nhỉ?” Nghiêm Âm bắt được cơ hội bắt đầu quở trách Đỗ Cận. Đỗ Cận lặng lẽ nhìn quanh, nhân tài trong phòng ban chỉ mới đến một nửa. Cô không tính là đến muộn, Nghiêm Âm như vậy đơn giản là vì tư thù cá nhân với Đỗ Cận. Đỗ Cận bĩu môi, còn chưa kịp cất tiếng phía sau đã có một giọng nói truyền đến: “Trưởng phòng! Hôm nay chị mặc thật đẹp nha!”
Nghe thấy tiếng nói Đỗ Cận khẽ cười, sự lạnh nhạt trên khuôn mặt lập tức tan biến. Cô quay đều lại, quả nhiên đứng phía sau chính là Trương Mẫn.
Trương Mẫn đi lên phía trước, kéo cánh tay Đỗ Cận, tươi cười khen ngợi Nghiêm Âm: “Trưởng phòng, bộ lễ phục này được thiết kế thật không tệ!”
“Đỗ Cận, đang làm gì đấy?” Tả Tiểu Lôi đi đến bên cạnh Đỗ Cận, cướp điện thoại trong tay cô: “Lúc này còn muốn đưa tin tức cho ai?”
Đỗ Cận ngẩng đầu, bối rối trong mắt dần dần ổn định, cô nhìn Tả Tiểu Lôi: “Gọi cho ai, cô so với tôi phải biết rõ hơn ai chứ.”
Tả Tiểu Lôi cười vang, Trương Mẫn ở bên cạnh khẩn trương nhìn hai người nói chuyện. Đột nhiên Tả Tiểu Lôi lách vào giữa Trương Mẫn và Đỗ Cận, ở bên người Đỗ Cận nói: “Tôi làm sao biết…”
Trong mắt Đỗ Cận dần hiện ra sự căm ghét, Tả Tiểu Lôi này thật độc ác, nếu không phải bởi vì quan hệ giữa cô và Mục Khiêm Thư, Mục Khiêm Kỳ chắc chắn sẽ không muốn nhìn thấy cô nữa.
Em gái của tổng giám đốc công ty còn không chào đón mình, về sau cô cũng không cần ở lại đây lăn lộn nữa rồi.
Đỗ Cận cho rằng trải qua chuyện trước đó Tả Tiểu Lôi sẽ thu tay lại, ai dè cô ta càng ngày càng táo tợn!
Trải qua một hồi ầm ĩ cùng Tả Tiểu Lôi, đồng hồ vừa đúng lúc chỉ sáu rưỡi. Đỗ Cận mở điện thoại tìm tên Mục Khiêm Kỳ, một bên chạy ra khỏi cửa khách sạn.
Thật sự không tốt, cô đứng ở cửa khách sạn muốn ngăn Mục Khiêm Kỳ lại.
Điện thoại thật lâu không có người tiếp, Đỗ Cận vẫn đứng trước của khách sạn Hoa Ngữ, trên người cô chỉ mặc lễ phục, đứng một chút đã cảm thấy rét lạnh, sốt ruột đi tới đi lui.
Trương Mẫn vừa mới bị người gọi đi, đến khi quay trở lại đã không còn thấy Đỗ Cận đứng ở chỗ cũ. Cô có chút tò mò, nhưng cũng không nghĩ nhiều, quay người tiếp tục cùng mọi người trò chuyện.
Đỗ Cận đứng chờ năm sáu phút rốt cuộc cũng trông thấy xe Mục Khiêm Thư, cô cũng không rõ chiếc xe vừa dừng lại hiệu gì, Đỗ Cận vội vàng bước lên phía trước.
Quả nhiên Mục Khiêm Kỳ mặc bộ lễ phục kia, váy xanh đậm lay động kéo dài tới mặt đất, trên bộ lễ phục không có chút họa tiết dư thừa nào, một bên vai trần, bên kia chỉ dùng vải ren màu xanh da trời vắt qua vai. Trước ngực chỉ dùng sợi tơ vàng thêu năm đóa hoa hồng. Toàn bộ lễ phục bộc lộ chí chất vô cùng cao quý, trang nhã.
Đỗ Cận chỉ nhìn thoáng qua đã ngây dại, Mục Khiêm Kỳ quả nhiên là người mặc bộ lễ phục này thích hợp nhất. Một cái nhăn mày hay một nụ cười đều mang phong cách quý phái.
Mục Khiêm Thư trước sau như một vẫn là bộ âu phục cao cấp được làm thủ công tại Ý, cà vạt màu trắng cùng kẹp cà vạt vàng. Tóc tai chải chuốt, lộ ra vùng trán cao, đôi mắt hoa đào nhìn chằm chằm Đỗ Cận đang đứng ở cửa.
“Đỗ Cận?” Mục Khiêm Kỳ đi đến bên cạnh Đỗ Cận, bên trong đều là nhân viên Hoa Tư. Mục Khiêm Kỳ cũng không thể có biểu hiện thân thiết quá.
Đỗ Cận nghe tiếng Mục Khiêm Kỳ mới kịp phản ứng, vội vàng kéo tay cô đi về phía toilet: “Đi.”
Mục Khiêm Thư nhìn Đỗ Cận sốt ruột, lại nhìn sang Mục Khiêm Kỳ đang không hiểu chuyện gì: “Làm sao vậy?”
Đỗ Cận quay đầu nhìn bên trong, đã bắt đầu chuẩn bị nghi thức đọc diễn văn rồi. Cô nhìn qua Mục Khiêm Thư: “Chút nữa em giải thích với anh.”
Đỗ Cận nói xong kéo Mục Khiêm Kỳ đi, Lý Á từ phía sau bước đến, nhìn Mục Khiêm Kỳ bị Đỗ Cận lôi đi, khó hiểu hỏi Mục Khiêm Thư: “Chuyện gì vậy?”
Mục Khiêm Thư khẽ cau mày, khuôn mặt anh tuấn không có nhiều biến đổi: “Không có việc gì.”
Thẳng đến khi vào khách sạn nhìn thấy Lý Vi Ngưng, Mục Khiêm Thư mới hiểu đã xảy ra chuyện gì.
Bên này Mục Khiêm Kỳ đi theo Đỗ Cận đến nhà vệ sinh, kinh ngạc nhìn cô: “Chị nói sao cơ?”
Đỗ Cận có chút đau đầu day day huyệt thái dương: “Kỳ Kỳ, chị biết chuyện này em sẽ không tin. Chính chị cũng không tin. Nhưng b