Tác giả: Tần Mộc Xuyên
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 134998
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/998 lượt.
ng Ðỗ Cận ra. Ðỗ Cận ngồi thẳng người, ngón tay của Mục Khiêm Thư sờ lên hai má Ðỗ Cận: “Thực xin lỗi, đã làm em lo lắng.”
Ánh mắt Ðỗ Cận lại bắt đầu đỏ lên, cô liếc mắt u oán nhìn Mục Khiêm Thư một cái, rất muốn giận anh nhưng lại càng giận chính bản thân mình.
Ngón tay Mục Khiêm Thư vuốt ve qua lại trên mặt Ðỗ Cận, đầu ngón tay đụng đến lông mi của cô: “Tới đây.”
Ðỗ Cận nghe lời vội vàng đi đến: “Làm sao vậy, có chỗ nào không khỏe, a…”
Mục Khiêm Thư nhắm mắt lại, cánh tay ôm cổ Ðỗ Cận, hung hăng hôn cô.
Nụ hôn này không giống với nụ hôn lúc trước, mang theo xâm lược lại mang theo cuồng dã cũng mang theo vài phần kích động. Ðỗ Cân cảm giác được tình cảm của Mục Khiêm Thư trong nháy mắt như bùng nổ, dường như điên cuồng hôn cô, thậm chí cô còn cảm nhận được vị ngọt của máu.
Ðỗ Cận cũng không có ngượng ngùng như lần trước, hiện tại cô đã khẳng định rõ ràng tâm ý của mình, thuận theo Mục Khiêm Thư, phối hợp với nụ hôn của anh. Trong lòng Mục Khiêm Thư mừng rỡ, lúc buông cô ra ở tại đôi môi cô nhẹ nhàng cắn một cái.
Hai mắt Ðỗ Cận mông lung, bờ môi hơi sưng, rốt cục bị Mục Khiêm Thư nhìn đến ngượng ngùng, cúi đầu.
Hai trái tim đang đập loạn chậm rãi tới gần nhau.
Mục Khiêm Thư, Em Yêu Anh
Mất một lúc lâu, tâm tình của Mục Khiêm Thư và Đỗ Cận mới bình thường trở lại, không đợi Đỗ Cận mở miệng, cửa phòng bệnh lại bị gõ vang.
“Mời vào.” Mục Khiêm Thư khàn giọng lên tiếng.
Mục Khiêm Kỳ mắt đỏ hồng đi vào, Lý Á phong trần mệt mỏi đi theo phía sau.
“Anh, có chuyện gì thế? Vừa rồi chị dâu gọi điện thoại cho em cũng chưa có nói rõ ràng.” Mục Khiêm Kỳ bước nhanh đến bên Mục Khiêm Thư, nhìn nhìn sắc mặt của anh, nhỏ giọng dò hỏi.
Đỗ Cận lấy ví tiền ở trong túi xách ra, chuẩn bị đi ra cửa phòng bệnh: “Ừ, bác sĩ nói đã không có chuyện gì nên em nói bọn họ về trước rồi.”
Mục Khiêm Thư ừ một tiếng, ánh mắt mỉm cười nhìn bóng lưng Đỗ Cận rời đi.
Qua ba phút, cửa phòng bệnh lại bị mở ra, Mục Khiêm Thư cũng không ngẩng đầu lên nói: “Sao vậy, quên cầm gì sao?”
Ngẩng đầu lên mới phát hiện ra là Lý Nhân, ánh mắt của anh hơi nheo lại: “Bác gái?”
Lý Nhân rõ ràng biết Đỗ Cận không ở đây, sau khi đi vào liền bước đến trước giường Mục Khiêm Thư: “Sao rồi, cảm thấy tốt hơn chưa?”
Mục Khiêm Thư thấy Lý Nhân bước lại gần, trả lời: “Đã tốt hơn nhiều, cảm ơn bác gái quan tâm. Đã làm phiền mọi người rồi.”
Lý Nhân ngồi trước giường bệnh Mục Khiêm Thư: “Chúng tôi thì không phiền gì nhưng lại làm cho Tiểu Cận sợ hãi, khóc lóc một trận.” Ngừng lại một chút rồi nói thêm: “Nhiều năm rồi tôi chưa từng thấy nó khóc nhiều như vậy.”
Mục Khiêm Thư tựa hồ có thể tưởng tượng dáng vẻ của Đỗ Cận lúc đó, khóe miệng lộ ra một nụ cười khẽ.
Lý Nhân nhìn khuôn mặt Mục Khiêm Thư, ngập ngừng một lúc lâu mới lên tiếng: “Kỳ thật, con người, nếu không tham lam những thứ không thuộc về mình thì cũng sẽ không bị tổn thương, ví dụ như cậu, ví dụ như Tiểu Cận. Cậu nghĩ tôi nói có đúng không?”
Mục Khiêm Thư nghe được lời nói của Lý Nhân, khóe miệng đang mỉm cười lập tức cứng đờ.
Tham lam…
Anh tham lam sự ấm áp của Đỗ Cận, mơ tưởng được ở cùng Đỗ Cận, cùng cô làm chuyện cô muốn làm, muốn ăn đồ ăn cô thích. Lại không ngờ được những điều đó có thể giết chết anh.
Đỗ Cận là sự hấp dẫn chí mạng của anh.
Còn Đỗ Cận thì sao? Đỗ Cận muốn điều gì? Đỗ Cận ham muốn tình cảm của anh, cho nên khi thấy anh bị thương sẽ cảm thấy khó chịu.
Lời nói của Lý Nhân thật sự rất vô tình, sắc mặt tái nhợt của Mục Khiêm Thư lại trắng bệch thêm vài phần, ngay cả miễn cưỡng cười anh cũng không làm được: “Vậy còn bác? Không phải đều giống nhau sao?”
Lý Nhân nghe được câu hỏi của Mục Khiêm Thư, theo bản năng tức giận: “Chuyện đó và cậu không có quan hệ!”
Mục Khiêm Thư cũng bĩnh tĩnh nói: “Mặc kệ bác có đồng ý hay không, cháu cũng sẽ không buông tay cô ấy. Về điều này cháu và bác đồng quan điểm.”
Sắc mặt Lý Nhân đột nhiên biến sắc: “Cậu!”
“Mẹ!?” Đỗ Cận đi vào phòng bệnh của Mục Khiêm Thư nhìn thấy Lý Nhân đang cùng Mục Khiêm Thư nói chuyện, trong lòng cô thầm kinh ngạc, mẹ không phải đã về nhà sao?
“Sao mẹ lại tới đây?” Đỗ Cận đem hộp đồ ăn để ở trên đầu tủ, theo sau là Mục Khiêm Kỳ cùng Lý Á.
“Mẹ lo lắng nên vào xem một chút.” Lý Nhân miễn cưỡng mỉm cười, nhìn về hai người phía sau Đỗ Cận: “Hai người này là?”
“Đây là mẹ tôi, còn đây là em gái Mục khiêm Thư, Mục Khiêm Kỳ và ông xã của cô ấy, Lý Á.” Đỗ Cận nghiêm túc giới thiệu.
“Cháu chào bác gái!” Mục Khiêm Kỳ không ngờ lại gặp được mẹ của Đỗ Cận ở đây, tất nhiên là kinh hãi lắp bắp, nhưng là quan sát một lúc lại phát hiện sắc mặt của Lý Nhân cười rất miễn cưỡng.
“Mục tiểu thư, xin chào!” Lý Nhân cũng lộ ra vẻ thoải mái trang nhã, hoàn toàn không thua kém khí chất tiểu thư khuê các của Mục Khiêm Kỳ.
“Bác đừng gọi cháu Mục tiểu thư, nghe thật xa lạ, bác và chị dâu… Tiểu Cận gọi cháu Kỳ Kỳ là được rồi.” Mục Khiêm Kỳ thân mật nói với Lý Nhân, một bàn tay còn lôi ké