Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tắm Cho Đại Ca

Tắm Cho Đại Ca

Tác giả: Suly

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1342181

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2181 lượt.

i vết sẹo gì trên người hoặc trong lòng cậu. Vì vậy, oán khí nho nhỏ này lúc nụ hôn rơi xuống liền tan thành mây khói.
Hoa Kì hé miệng nghênh hợp anh, hai người tùy ý hôn.
“Ai. . . . . . Tôi đánh này.” Tôn Nguyên Tiếu đột nhiên thét lên vào lúc này, Trang Hào cùng Hoa Kì sợ run lên, suýt nữa cắn phải đầu lưỡi đối phương.
Trang Hào ôm Hoa Kì không dám động, cho đến khi Tôn Nguyên Tiếu lại nói thầm đôi câu, lúc này mới yên tâm, thì ra là nói mớ.
Hoa Kì rung bả vai cười trộm, sau đó nhỏ giọng nói: “Chúng ta như đang len lút trộm tình vậy.”
Trang Hào thấy Hoa Kì cuối cùng cũng cười, thoải mái hơn nhiều, hài lòng chép chép miệng: “Ngủ đi, bà xã.”
“Anh nói gì?” Hoa Kì suýt nữa gọi to lên, Trang Hào vội vàng che cái miệng của cậu, tức giận nói: “Đồ biến thái chết tiệc này, mau ngủ cho anh.”
Hoa Kì không dám hỏi nữa, dù thế nào cậu cũng nghe được rồi.
Năm – sáu giờ sáng ngày hôm sau, Trang Hào len lén bò lại vào trong chăn của mình, sau đó lại ngủ thêm gần gần tiếng.
“A. . . . . .” Tôn Nguyên Tiếu vặn eo bẻ cổ ngáp tỉnh lại, nghiêng đầu liếc nhìn Trang Hào, nói: “Ca, hôm nay đến nhà anh ăn cơm đúng không?”
Trang Hào híp mắt liếc nhìn đồng hồ trên tường, lại nhắm mắt lại nói: “Còn sớm mà, nhóc muốn thì tới nhà trước gì, dù sao cô của nhóc cũng ở nhà.”
Tôn Nguyên Tiếu bĩu môi, chỉ có thể đứng dậy mặc quần áo tử tế, rửa mặt đàng hoàng lúc gần đi vẫn không quên cùng Trang Hào nói một câu: “Ca, em đi trước, buổi trưa em lại đến.”
“Ừ.” Trang Hào đồng ý, nhưng nào có nghe rõ cậu ta nói gì.
Tôn Nguyên Tiếu vừa đi, Hoa Kì đã lật chăn nhảy vào trong chăn của Trang Hào, ôm hông của anh nói: “Ông xã, chúng ta làm một hiệp đi.”
Trang Hào mơ hồ nói: “Không, anh mệt.”
“Đến đây đi đến đây đi, hôm qua em nghẹn chết, suýt thì tự mình tuốt ống luôn đấy.” Hoa Kì phe phẩy Trang Hào nói.
Trang Hào mở mắt, ngáp một cái: “Tổ tông, lúc này mới gần tám giờ, muốn làm cũng phải chọn thời gian cho đúng chứ, anh mệt lắm.” Trang Hào ôm chặt Hoa Kì, tiếp tục ngủ.
Hoa Kì thấy Trang Hào quả thật mệt mỏi, mắt còn có quầng thâm, cũng không làm ầm ĩ nữa, nghiêng đầu xem đồng hồ, bất đắc dĩ chỉ có thể ngủ thêm thôi.
Ai ngờ Hoa Kì ngủ một lúc liền đến trưa, khi tỉnh lại Trang Hào đã thức dậy, đang đứng trước gương thay quần áo.
“Sao anh không gọi em dậy với?”
Trang Hào cười nói: “Nhìn em ngủ ngon thế nên để em ngủ thêm một lát, mất công em lại nói anh đối xử với em không tốt.”
“Anh phải về nhà à?”
Trang Hào ừ một tiếng: “Đứng lên, cùng về đi.”
Hoa Kì nhếch miệng cười nói: “Em không đi, nhà anh ăn cơm em đến làm gì, ở lại đây ăn tạm một miếng được rồi.”
Trang Hào cười cười, không có ép Hoa Kì, bởi vì chính mình cũng biết Hoa Kì đi không chừng sẽ càng thêm khó chịu.
Trang Hào chuẩn bị xong, đang cầm áo khoác chuẩn bị ra cửa, vừa ra khỏi cửa đã thấy mẹ mình từ cửa đoàn xe đi vào.
Trang Hào cau mày, hết sức buồn bực.
Mẹ Trang Hào mở cửa đi vào, bà thấy Hoa Kì đang ngồi trên giường gạch khẽ mỉm cười: “Dậy rồi à?”
Hoa Kì rõ ràng cảm thấy bà đang hỏi mình, vội vàng phụ họa nói: “Dạ vâng, cháu vừa mới dậy.”
“Mau chuẩn bị cùng đến nhà dì cùng ăn cơm.”
Hoa Kì vội vàng nói: “Không ạ, một lát cháu phải về nhà, nhà cháu vừa xảy ra chút chuyện.”
“Vậy à, vậy thì hôm khác nhé.” Mẹ Trang Hào nháy mắt với Trang Hào, Trang Hào vội vàng cùng bà ra cửa, đóng cửa thì Trang Hào quay đầu lại đá lông nheo với Hoa Kì.
“Sao mẹ lại tới đây?” Trang Hào cùng mẹ đi ra ngoài.
Mặt mẹ Trang Hào không chút thay đổi nói: “Con trai, con nói thật đi, con có phải đồng tính luyến ái hay không?”






Trên Dưới Hai Cái Miệng
“Con trai, con nói thật đi, con có phải đồng tính luyến ái hay không?”
Trang Hào chợt cảm thấy sấm sét giữa trời quang, đầu ông ông tác hưởng, vốn chuẩn bị sải bước to trên đường chuyển thành bước nhỏ, từ từ để chân xuống, Trang Hào kinh ngạc nói: “Mẹ nghe ai nói?”
Mẹ Trang Hào thở dài nói: “Nguyên Tiếu sáng sớm chạy tới nói, nói con quen biết một đồng tính luyến ái.” Mẹ Trang Hào liếc Trang Hào một cái, hai người vẫn như cũ không nhanh không chậm bước đi: “Con trai, con cũng trưởng thành rồi, mẹ không muốn xen vào chuyện của con, nhưng con phải tự mình có chủ tính, đừng đển đến lúc đó rối loạn cả lên.”
Tay Trang Hào giấu ở trong ống tay áo dần dần nắm chặt thành quyền, chịu đựng lửa giận nói: “Chuyện của con con tự mình xử lý, có phải hay không trong lòng con tự biết.”
Hoa Kì cười đùa nói: “Nếu không anh mời tôi đi ăn?”
“!@#$%$@, cậu không có cơm ăn còn phải lừa tôi sao? Mời cậu ăn cơm cũng được, nhưng tôi không thể ra khỏi túc xá.” Quách Tĩnh hất chăn ra, đưa tay ra mời, nói tiếp: “Gọi đồ ăn bên ngoài đi, da lạnh Đông Bắc và thịt luộc được không?”
Hoa Kì đồng ý nói: “Được đó, nhiều cơm một chút.”
Quách Tĩnh từ trong túi móc điện thoại ra, gọi mấy món ăn sáng, lúc cắt máy vội vàng đưa điện thoại tiến tới bên tai nói: “Ông chủ, cho thêm một ly đó.”
Hoa Kì đợi Quách Tĩnh cúp đ