Tác giả: Suly
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1342184
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2184 lượt.
ến anh cảm giác như đang ngồi trên bảng đinh vậy.
Hoa Kì lại sảng khoái tinh thần ngồi bên cạnh Quách Tĩnh, cười ha hả nhìn hắn và Tôn Nguyên Tiếu chơi trò chơi.
Trang Hào khó chịu ngồi không yên, ho khan hai tiếng nói: “Hơn nửa đêm rồi, đừng chơi nữa.”
Quách Tĩnh đã muốn về từ sớm, vội vàng phối hợp nhìn đồng hồ đeo tay một cái: “Chưa gì đã qua hai tiếng rồi, nên về, mai tôi có việc cần phải làm.”
Tôn Nguyên Tiếu không cam lòng nói: “Không chơi nữa sao?”
“Đừng chơi nữa, có thời gian lại chơi sau.” Trang Hào đã đứng dậy, một mình đi ra ngoài.
Trên đường trở về vẫn y như cũ, Tôn Nguyên Tiếu cùng Trang Hào trò chuyện câu được câu không, nhưng Trang Hào hoàn toàn chẳng có hứng thú tiếp chuyện, thỉnh thoảng chỉ trả lời qua loa, Hoa Kì ngồi ở hàng sau hé miệng cười trộm, xem chừng lúc này Trang Hào đang chịu đựng đau khổ.
Trên nửa đường, Quách Tĩnh lái xe rẻ về nhà mình, Trang Hào chở Hoa Kì cùng Tôn Nguyên Tiếu trở về ký túc xá, vừa vào cửa ký túc xá, Trang Hào không nói hai lời liền vào nhà vệ sinh, Hoa Kì nghe được tiếng nước chảy, thật sự là nhịn không được cười.
“Cậu cười gì vậy?” Tôn Nguyên Tiếu hiếu kỳ hỏi.
Hoa Kì không ngừng giải thích: “Không có gì, chỉ là nhớ lại một truyện cười.”
Tôn Nguyên Tiếu nhìn Hoa Kì, ngáp một cái, cậu cầm hộp thuốc Trang Hào đặt trên bàn lên, tự châm một điếu, nhìn Hoa Kì nói: “Muốn hút không?”
Hoa Kì cởi quần áo thể thao: “Tôi không biết hút.”
Tôn Nguyên Tiếu lại ngáp một cái: “Buổi tối cậu ngủ ở đâu?”
Hoa Kì nhớ tới lời Trang Hào nói ban ngày, lại nói với Tôn Nguyên.
“Anh cậu nói chân cậu không tốt, để cậu ngủ ở đầu giường gần lò sưởi.”
Tôn Nguyên Tiếu mỉm cười nói: “Anh ấy còn nhớ chân tôi không tốt sao? Tôi cho rằng anh ấy đã quên lâu rồi.”
Chợt, cửa nhà vệ sinh mở ra, Trang Hào kéo quần đi ra, sắc mặt âm trầm nói: “Nhóc tắm không? Không tắm thì đi ngủ.”
“Tắm chứ, không tắm sau ngủ.” Tôn Nguyên Tiếu dập tắt điếu thuốc, thay dép vào nhà vệ sinh.
Cửa nhà vệ sinh đóng lại, Trang Hào chợt vọt tới trước mặt Hoa Kì kéo áo cậu áp cậu lên giường, vung tay lên dọa nạt: “Em giỏi, lão nhị của anh sưng lên rồi.”
Hoa Kì cười suýt nữa đau sốc hông, lấy tay chặn trước ngực Trang Hào nói: “Đừng lớn tiếng thế, để cho em họ anh nghe thấy không tốt đâu.”
“Em đừng cậy thế, hôm nay không làm cho ra lẽ, thì anh sẽ theo họ em.” Trang Hào căm tức nhìn Hoa Kì.
Hoa Kì suy nghĩ một chút, cười đùa nói: “Nếu không anh thảo em bù lại?”
“Cút đi, sưng hết cả lên rồi làm sao mà thảo?” Trang Hào bỏ Hoa Kì ra, từ từ úp sấp trên người cậu, nhỏ giọng hỏi: “Anh thấy em là muốn làm quả phụ có đúng không?”
Hoa Kì vuốt đầu Trang Hào nói: “Em không cố ý mà, chỉ nhất thời quên mất thôi.”
“Mẹ nó.” Trang Hào lẩm bẩm, hít thở thật sâu nói: “Cả ngày nay mệt muốn chết, chỉ có lúc này thoải mái nhất.”
Hoa Kì có chút đau lòng: “Ông xã cực khổ rồi.”
Trang Hào cười mắng: “Đồ biến thái chết tiệc.”
“Ca. . . . . . Vào đây giúp em chà lưng được không?” Tôn Nguyên Tiếu đột nhiên mở cửa nhà vệ sinh, trên đầu đều là bọt, nhắm chặt hai mắt xông vào phòng hét lớn.
Trang Hào nhanh chóng từ trên người Hoa Kì lăn xuống, a a ô ô nói: “A. . . . . . A. . . . . . Cái này .”
Vụng Trộm
Tôn Nguyên Tiếu lúc còn rất nhỏ bị thủy đậu nổi khắp người, tay đứa nhỏ này còn không thành thật, cứ ngứa là gãi. Khi đó ba mẹ Tôn Nguyên Tiếu đang đứng ở đỉnh cao sự nghiêp, không có thời gian chăm sóc cậu nên gửi cậu cho mẹ Trang Hào trông. Mẹ Trang Hào mang Tôn Nguyên Tiếu đi khám bác sĩ, tối nào cũng sẽ nấu thuốc bắc, sau đó đổ vào thau giặt quần áo lớn cho Tôn Nguyên Tiếu tắm.
Mẹ Trang Hào không phải người kiên nhẫn, làm được có mấy ngày lại lười cho nên mọi chuyện đều rơi vào tay Trang Hào. Trang Hào khi đó đã có thể độc lập làm việc, thấy mẹ nấu thuốc xong anh liền ôm Tôn Nguyên Tiếu ngồi vào thau giặt quần áo lớn tắm rửa cho cậu.
Mới đầu Trang Hào còn đứng bên ngoài để cậu tự tắm rửa, ai ngờ Tôn Nguyên Tiếu rất thích ngồi nghịch nước, mỗi lần tắm xong lại nước văng hết cả nhà, bất đắc dĩ Trang Hào đành phải cởi quần áo ôm cậu tắm.
Trang Hào còn nhớ, thau giặt quần áo hình tròn, hết sức to, đừng nói hai người bọn họ, dù một người trưởng thành ngồi ở bên trong tắm đều không thành vấn đề.
“Anh.” Tôn Nguyên Tiếu kêu anh.
“Sao vậy?” Trang Hào hỏi.
Tôn Nguyên Tiếu cúi đầu, mỉm cười nói: “Trước kia bà em nói em đi theo anh chỉ biết mỗi đánh nhau, thật ra chỉ có em hiểu anh nhất.”
Trang Hào cười cười: “Thôi đi, nhóc hiểu anh được bao nhiêu?”
Tôn Nguyên Tiếu không phục nói: “Anh không tin à, em hiểu rất rõ về anh mà…anh bề ngoài du côn thế thôi, chứ thất ra rất tốt bụng.”
Trang Hào hé miệng cười: “Cảm ơn nhóc khích lệ.”
“Anh, em muốn hỏi anh một chuyện.” Tôn Nguyên Tiếu lại nói.
Trang Hào ừ một tiếng: “Nói đi.”
“Ca, anh sắp 30 rồi, sao vẫn chưa kết hôn? Em cứ nghĩ phụ nữ theo đuổi anh rất nhiều.” Tôn Nguyên Tiếu được Trang Hào chà xát ngồi lắc lư, tiếp đó lại n