Mạnh Mẽ Chiếm Đoạt Cô Gái Chớ Càn Rỡ
Tác giả: Suly
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1342459
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2459 lượt.
lúc không thấy ai lén lút chạy vào phòng vệ sinh.
Bên trong phòng, Hoa Kì cởi quần ngồi trên bồn cầu, nhắm mắt lại ảo tưởng, trong đầu đều là cảnh tượng lúc Trang Hào đè mình, vừa nghĩ vừa động thủ.
“Két” cửa phòng vệ sinh bị đẩy ra, Hoa Kì vội vàng ngừng thở tận lực không để cho người bên ngoài phát hiện mình đang làm gì, đột nhiên cửa phòng bị người lôi hai cái, người bên ngoài thấy cửa mở không ra biết là có người nên đành đi sát vách.
Hoa Kì liền thở phào nhẹ nhõm, động tác trên tay từ từ thả chậm.
Mười mấy phút sau, Hoa Kì như cũ không thấy có động tĩnh gì, mà người kia ở sát vách hình như cũng không phát ra tiếng, Hoa Kì nghiêng tai lắng nghe, chẳng lẽ cũng tuốt ống ở đây sao?
Hoa Kì từ từ cúi đầu, từ tấm ngăn khe hở thấy được bóng dáng của người nọ, chỉ thấy cái bóng tay đang nhanh chóng rung động, Hoa Kì nhất thời sáng tỏ, mình đã đoán đúng.
Lúc này Hoa Kì đang có tâm sự vì vậy cậu cũng không lên tiếng mà gia tăng sức lực, nghĩ nhanh chóng giải quyết cuộc chiến đấu rồi thoát khỏi đất thị phi này.
“Anh nói cho rõ, anh đối kháng Trang Hào là chuyện gì?” Cửa phòng vệ sinh bị đẩy ra lần nữa, nương theo mà đến là một âm thanh rất quen thuộc, âm thanh này là của Quách Tĩnh .
Hoa Kì lập tức vễnh tai, trong lòng lo lắng – kích thích cũng tụt mất.
“Trang Hào để cậu đến sao?” Chương Thỉ mở khóa vòi nước, vươn tay từ từ rửa.
“Không phải, là tôi tự tới, anh ấy không biết chuyện này.”
Chương Thỉ nhìn mình trong gương cười cười: “Nếu cậu ta không nóng nảy thì cậu vội gì chứ?”
“Anh kéo anh ấy xuống, nếu không phải anh ấy nể tình anh em nhiều năm nay thì đã sớm đánh anh rồi.” Quách Tĩnh giận không kềm được nói.
Chương Thỉ khẽ mỉm cười: “Quách Tĩnh, cậu nói nếu như tôi và Trang Hào không quen biết thì bây giờ cậu tới tìm tôi, tôi sẽ để cậu tới sao? Không sai, gần đây tôi đang lôi kéo mối buôn bán của đoàn xe, ra điều kiện gấp rưỡi, nhưng đây là tôi tự nguyện, liên quan gì đến các người?”
Quách Tĩnh tức giận đỏ mặt tía tai: “Chẳng lẽ anh không biết chuyện gì cũng đều có quy củ, làm thế người khác sao mà sống được?”
“Quy củ thì tôi thật đúng là không biết, tôi chỉ biết làm sao để tôi có thể sống mà thôi.” Chương Thỉ bỏ tay khỏi vòi nước, tắt đi sau đó xé giấy lau tay: “Nếu như tôi là cậu thì bây giờ sẽ không đứng đây hỏi tội tôi, mà là về giúp Trang Hào nghĩ cách giả quyết kìa.”
“Chuyện này Bàng Suất có biết không?”
Chương Thỉ cười nói: “Hắn bận việc kết hôn, ngay cả đoàn xe cũng chẳng có thời gian để ý tới, có biết hay không cũng chẳng sao, tôi và hắn chỉ có quan hệ hợp tác xây dựng Ngũ Hành đưa vào hoạt động mà thôi.”
Quách Tĩnh đưa ngón tay chỉ vào Chương Thỉ mắng: “Sao anh lại làm thế với Trang Hào chứ, đấy là công lao anh ấy vất vả gây dựng lên, sao anh lại làm như thế!?”
Chương Thỉ cười nói: “Tôi biết cậu ta không dễ dàng gì, nhưng tôi cũng đâu có dễ dàng, Chương Viễn nợ nhiều tiền như vậy, mà cậu ta lại là em họ của tôi không thể thay đổi được, nếu như Trang Hào cảm thấy tôi không xứng làm anh em thì về sau chúng tôi không cần gặp mặt cũng được.”
Nói đến Chương Viễn, Quách Tĩnh lập tức im lặng.
“Cậu nói Trang Hào vất vả, chẳng lẽ tôi sung sướng hay sao?” Chương Thỉ hỏi ngược lại.
Quách Tĩnh nhìn y: “Vậy anh cũng không thể sử dụng cách đó, sao có thể giật miếng cơm của anh em mình chứ? Anh có biết hơn tuần nay anh ấy không ra khỏi đoàn xe, áp lực từ đoàn xe khiến anh ấy sắp không thở nổi nữa rồi.”
Chương Thỉ thu lại nụ cười, cau mày nói: “Việc làm ăn là như thế, mỗi người phải có bản lãnh của mình, về phần đoạt mối làm ăn của cậu ta, tôi thấy rất có lỗi, nhưng tôi buộc phải làm như vậy.”
“Mày được lắm.” Quách Tĩnh giơ ngón giữa với Chương Thỉ, cười lạnh nói: “Mày thực ti bỉ, mày biết không, Trang Hào bây giờ ngày chỉ ăn có bữa cơm, tiết kiệm đến đâu thì hay đến đấy, tất cả đều dồn vào đoàn xe.”
Chương Thỉ nhíu mày.
Quách Tĩnh hừ lạnh một tiếng: “Đoạn tuyệt quan hệ anh em cũng tốt, về sau đừng gặp mặt Trang Hào nữa.” Quách Tĩnh xoay người bước ra khỏi phòng vệ sinh, trước khi ra khỏi cửa quay đầu lại nói: “Tôi nghĩ Bàng Suất chẳng khá hơn bao nhiêu đúng không? Đây là quà mừng hôn lễ của hắn đi?”
Cửa đóng lại thì Chương Thỉ ở bên trong thở dài, sau đó cũng ra khỏi phòng vệ sinh.
Hoa Kì ngồi ở trong phòng vô cùng khẩn trương, bọn họ nói chuyện một chữ cũng không thoát khỏi tai Hoa Kì, cậu vội vàng mặc quần đẩy cửa ra, đúng lúc lại thấy người đàn ông vừa xem Nhị Nhân Chuyển cũng đi ra từ phòng bên cạnh, hắn nhìn thấy Hoa Kì liền lúng túng cười một tiếng rồi nhanh chóng ra khỏi phòng vệ sinh.
Hoa Kì không thèm quan tâm, chạy như điên xuống cầu thang, bằng tốc độ nhanh nhất thay quần áo, lúc ra cửa liền xin nghỉ rồi vội vã chạy tới đoàn xe của Trang Hào.
Hoa Kì chưa từng nghĩ hơn nửa tháng không gặp lại xảy ra nhiều việc đến thế, Chương Thỉ ngoài mặt như không có chuyện gì xảy ra, cũng không đem tình cảnh của Trang Hào nói với cậu, Hoa Kì ngồi ở trong taxi, càng nghĩ càng không yên lòng, bên tai rõ ràng quanh quẩn lời nói vừa nãy