Tác giả: Suly
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1342341
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2341 lượt.
c ra làm gì?” Quản lý quát lớn.
Hoa Kì lấy lại tinh thần, cười cười: “Không có việc gì thì tôi đi làm đây, hôm nay chắc có nhiều việc lắm.”
Quản lý liếc mắt: “Vào đi thôi.”
Hoa Kì được lệnh, lập tức chạy vào nhà tắm nam, vừa mở cửa bên trong đều là sương mù, căn bản không thấy rõ cảnh tượng bên trong, Hoa Kì phất phất tay, lò mò đi vào.
Các đồng nghiệp cũng vội, không có cơ hội cùng Hoa Kì chào hỏi, cậu liền đi tới tủ quần áo của mình, mới vừa mở hộc tủ ra, còn chưa kịp cởi áo khoác ngoài quân phục thì nghe thấy ngoài cửa có người kêu: “Hoa Kì, ra ngoài xuống dưới có người tìm.”
Có người tìm? Chẳng lẽ là Trang Hào? Hoa Kì vội vàng khoác lại áo chạy ra ngoài.
Mới vừa đẩy cửa ra, Hoa Kì liền bị cảnh tượng trước mắt sợ ngây người.
“Cậu là Hoa Kì đúng không?”
Hoa Kì đần độn gật đầu, nghĩ thầm mình đâu có làm gì chuyện xấu đâu?
“Chúng tôi là người ở đồn công an, tối ngày hôm qua cậu ở nơi nào?”
Hoa Kì nhìn mấy người mặc đồng phục cảnh sát trước mặt, trong lòng bắt đầu run lên, đàng hoàng nói: “Tối hôm qua tôi ở nhà một người bạn, thế nào?”
“Vậy thì đúng rồi, cùng chúng tôi đi một chuyến.” Người tới không nói hai lời mang Hoa Kì đi.
Dọc theo đường đi Hoa Kì đều nơm nớp lo sợ, không ngừng nghĩ lại chuyện mình đã làm, hình như đâu có chuyện gì phạm pháp? Vẫn nhịn đi đến đồn công an, đáp án mới được vạch trần.
“Hoa Kì, ngày hôm qua trong nhà bạn của cậu mất hai vòng tay bằng vàng, giá trị hơn một vạn, xin hỏi cậu có từng thấy không?” Cảnh sát cầm hình vòng tay cho Hoa Kì nhìn.
Hoa Kì nhìn qua, lắc đầu một cái: “Không biết, tôi chưa từng thấy qua.”
“Nhưng người mất của nói ngày hôm qua chỉ có một mình cậu là người ngoài đến, điều này không khỏi làm cho chúng tôi sinh ra hoài nghi với cậu, nếu như là cậu cầm, người mất của đồng ý không truy cứu, chúng tôi cũng sẽ xử phạt nhẹ cậu.”
Hoa Kì vẫn lắc đầu: “Tôi thật sự không biết, tôi vốn chưa thấy qua hai cái vòng tay này, hơn nữa dù tôi có nghèo cũng sẽ không ăn trộm.” Tâm Hoa Kì đau như trúng vạn tên xuyên tim.
“Cậu còn không nói thật?” Cảnh sát nháy mắt với người mặt thường phục bên cạnh, người mặc thường phục đi tới bên cạnh Hoa Kì, không nói hai lời giơ tay lên cho Hoa Kì hai bạt tai.
Hoa Kì bị đánh mắt nổ đom đóm, khóe miệng vỡ ra, cậu chịu đựng đau đớn nói: “Tôi thật sự không biết, thật chưa từng thấy, dù các người có đánh tôi, tôi cũng không biết!”
“Tôi thấy cậu chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, ngày hôm qua chỉ có cậu là người ngoài, sau khi cậu đi, vòng tay không thấy tăm hơi, chẳng lẽ là quỷ cầm?”
“Tôi. . . . . . Tôi thật sự không biết.” Hoa Kì cố hết sức giải thích, nhưng người trước mặt căn bản không nghe giải thích, cũng là Hoa Kì xui xẻo, đụng phải người bạo lực.
Lúc người đàn ông trước mặt lại muốn động thủ, cửa phòng thẩm vấn đột nhiên mở ra, người tới khoát tay với cảnh sát thẩm vấn, cảnh sát vội vàng đi ra ngoài, chưa được vài phút cảnh sát trở lại, hắn nhìn Hoa Kì mấy lần: “Không có chuyện gì, cậu có thể đi rồi.”
Người đàn ông mặc thường phục ngược lại rất thức thời, vội vàng mở còng tay Hoa Kì, Hoa Kì hít mũi một cái, khóe mắt vươn nước mắt, cậu đứng dậy lúc cúi đầu, không dám nhìn hai người kia.
Cuối cùng Hoa Kì ra khỏi chỗ đó, cậu đứng ở cửa đồn công an xoa mặt, đau rát cũng không dám kêu, cậu cúi đầu từ từ đi, mới vừa đi không bao xa thì nghe thấy có người nói: “Ơ, đây không phải là Hoa Kì sao?”
Hoa Kì vừa ngẩng đầu, thấy Chương Viễn, kinh ngạc nói: “Làm sao anh lại ở đây?”
Chương Viễn nhún nhún vai, vẫn như cũ tự nhiên nói: “Tôi có người an hem đánh nhau, tôi tới dẫn người ra, còn cậu, tôi thấy cậu từ bên trong đi ra.” Chương Viễn quan sát Hoa Kì mấy lần, thấy hai gò má cậu đỏ bừng, còn có dấu tay, nghi ngờ nói: “Người bên trong đánh cậu?”
Hoa Kì cười cười: “Không có việc gì.”
Chương Viễn bĩu môi: “Phạm tội gì?”
Hoa Kì không biết trả lời thế nào, suy nghĩ nửa ngày, nghĩ viện lời nói dối lừa gạt, cậu đang muốn mở miệng liền thấy Trang Hào từ đường cái đối diện chạy tới.
Trang Hào thở hồng hộc chạy tới, trợn mắt nhìn Chương Viễn một cái mới nói: “Không có chuyện gì chứ?”
Hoa Kì nguội cười một tiếng, lắc đầu một cái: “Không có việc gì.”
“Chuyện này đều do mẹ tôi, vòng tay hôm qua cha tôi lấy đưa cho chú tôi cầm đi giám định nhưng mẹ tôi không biết chuyện.” Trang Hào không ngừng thở hổn hển.
Chương Viễn cũng hiểu ra chuyện, nhếch miệng nói: “Hoa Kì, cậu thật đúng là nhìn lầm người, người ta còn xem cậu là ăn trộm đưa vào cục cảnh sát, tôi thấy cậu sớm cách hắn ta xa xa đi.”
Mặt Trang Hào âm trầm nói: “Chương Viễn, không phải chuyện của mày, cậu ta đi theo tao còn tốt hơn theo mày, mày đúng là đồ ngu.”
“Thật sao? Sao tao không cảm thấy mày có chỗ nào tốt hơn tao?” Chương Viễn nói với Trang Hào, nhưng lại nhìn Hoa Kì không chớp mắt.
Trang Hào cùng Chương Viễn đều từ trong thành phố đi ra ngoài lăn lộn, trên đường cũng có tai có tiếng, ngày thường để ý mặt mũi, khi hai người gặp nhau, liền