Tác giả: Suly
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1342097
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2097 lượt.
hưng vẫn có người ác ý châm chọc, tuy cậu chỉ là tắm kỳ công, nhưng giữa tắm kỳ công với nhau cũng tồn tại ích lợi tranh chấp.
Những thứ này thật ra cũng không quan trọng, cùng lắm thì lựa chọn trầm mặc, lâu rồi mọi người cũng quên đi.
Hoa Kì là lo lắng chuyện khác, mới vừa rồi rống lên ngắt lời Trang Hào và Chương Viễn nói chuyện, cậu thật sợ Trang Hào không bỏ được mặt mũi, về sau không tới tìm mình nữa.
Hoa Kì ảo não hai tay che mặt, tâm phiền ý loạn không biết nên làm gì.
Đúng như Hoa Kì đoán trước, vài ngày liên tiếp quả thật Trang Hào không xuất hiện, mà ngắn ngủi mấy ngày này, Hoa Kì liền nếm đủ nhân tình ấm lạnh, không ít đồng nghiệp đều dùng loại ánh mắt khác nhìn cậu, ngoài mặt làm bộ như không có chuyện gì xảy ra cười cười nói nói, nhưng sau lưng lại nói đủ điều.
Hoa Kì không cần đoán, cũng có thể biết bọn họ nghị luận cái gì.
Ngày này, Hoa Kì như thường ngày liều mạng làm việc ở nhà tắm nam vì không muốn phân thần suy nghĩ Trang Hào, lúc cậu đang bận việc trên thân khách nam thì cửa nhà tắm bị đẩy ra, phục vụ ló đầu vào kêu: “Hoa Kì, quản lý bảo cậu xuống.”
Hoa Kì không đáp lại, ngược lại cúi đầu xin lỗi khách, sau đó mới lấy khăn tắm chạy ra ngoài.
Khúc ngoặt nơi cửa phòng tắm chen lấn không ít người, Hoa Kì lê dép nhìn đám người mấy lần, mơ hồ thấy một bóng dáng quen thuộc.
“Cậu tới rồi.” Quản lý thấy cậu chạy tới: “Đó là khách hàng của cậu?”
Hoa Kì nhìn trong đám người, thấy Trang Hào đang lôi cổ áo một phục vụ, thật giống như muốn đánh gã.
Hoa Kì gật đầu một cái: “Ừ, một khách hàng của tôi, thường xuyên đến chỗ chúng ta tắm, thế nào?”
“Cái gì thế nào, bởi vì cậu mà muốn xảy ra án mạng rồi.” Quản lý đẩy Hoa Kì đi về phía trước, đám người tự động lui hai bên, chừa một đường đi chật hẹp.
“Chuyện gì xảy ra?” Hoa Kì nhìn chằm chằm Trang Hào đầu đầy mê hoặc hỏi.
Trang Hào trừng lớn mắt, đầy ngập lửa giận nói: “Các người tất cả nghe rõ cho tôi, Hoa Kì không có trộm đồ, đó là hiểu lầm, về sau kẻ nào huyên thuyên nói xấu cậu ta, xem ông đây phế kẻ đó.”
Hoa Kì đại khái đoán được vì sao Trang Hào như thế, xem chừng là nghe được có người nói huyên thuyên.
Quản lý thấy Hoa Kì không lên tiếng khuyên can, vội vàng vọt tới bên cạnh Trang Hào nói: “Đại ca, đứa nhỏ này không hiểu chuyện, hay thích nói lung tung, nếu Hoa Kì không có trộm đồ, ngài cũng xác nhận rồi, vậy thì tha cho cậu ta lần này được không?”
Trang Hào liếc quản lý: “Cút sang một bên, hôm nay ai nói gì cũng không tha, ông đây phải phế hắn.” Nói xong, Trang Hào giơ quả đấm vung mạnh lên mặt phục vụ sinh.
Nói thì chậm khi đó, Hoa Kì bước một bước dài xông tới: “Ca, tắm kỳ không? Phòng 32 còn trống đó.”
Trang Hào sửng sốt: “Đầu cậu có bệnh phải không?”
Hoa Kì lắc đầu một cái, mỉm cười nói: “Đánh người phạm pháp a.”
Trang Hào không nổi giận nữa, tay buông lỏng cổ áo phục vụ sinh, phục vụ sinh bị hù xông vào trong quầy bar, quản lý thấy thời cơ vội vàng sơ tán đám người, lúc chỉ còn lại Trang Hào cùng Hoa Kì, Hoa Kì cười nói: “Ca, lên lầu đi, phòng 32 còn trống.”
Trang Hào nới nới cổ áo áo sơ mi một chút: “Không có thời gian, hôm nay ông đây tới đây muốn nói cho cậu biết, chuyện ngày đó là mẹ tôi nghĩ sai, về phần cái tát, tính tôi nợ cậu.”
Hoa Kì ngửa đầu mỉm cười nhìn chăm chú vào anh: “Anh lại muốn nợ à?”
Trang Hào ho khan mấy tiếng, mặt hơi đỏ lên, hơi cúi đầu: “Được rồi, trong đội xe còn có việc, tôi đi trước.” Trang Hào chuyển nửa thân, mới vừa bước một bước còn nói: “Nếu như còn có người nói cậu, cậu liền nói cho tôi biết.”
Hoa Kì cười nói: “Biết.”
Trang Hào thấy Hoa Kì cười tươi như hoa, bĩu môi mắng: “Nhìn cái đức hạnh chó má này kìa.” Nói xong, Trang Hào chạy chậm tự đắc ra khỏi cửa quay.
Hoa Kì đứng tại chỗ nhe răng cười, lúc này cậu không cảm thấy uất ức chút nào.
Quản lý đứng trong quầy bar thấy Trang Hào đi, lúc này mới dám một mình tiến lên: “Hoa Kì, cậu theo tôi đến phòng làm việc.”
Hoa Kì rút đi nụ cười, xoay người lại cùng ông ta lên lầu.
Vào phòng làm việc, quản lý lấy ra một phong thư ném lên bàn.
“Hoa Kì, chuyện hôm nay tôi rất xin lỗi, dù sao cậu vào đồn cảnh sát là hiểu lầm, tôi nghĩ tôi nên thay tiểu Từ nhận lỗi với cậu, tôi cũng sẽ phê bình cậu ta.” Quản lý đẩy phong thư trước mặt một cái, còn nói: “Đây là tiền lương tháng này của cậu, còn có tiền thưởng cấp trên cho cậu, về phần ngày mai, tôi nghĩ cậu đừng tới nữa.”
Hoa Kì không xa lạ cảnh tượng này, ngược lại bình tĩnh nói: “Quản lý, đây là muốn sa thải tôi?”
Quản lý dù sao cũng hơi áy náy: “Cậu là tôi mời vào làm, nói thật đúng là không bỏ được, mà tôi cũng không có cách nào, bạn cậu đã uy hiếp nghiêm trọng đến an toàn của đồng nghiệp, tôi không thể không làm vậy.” Nói xong, quản lý lại rút ra 500 tệ từ trong túi ra: “Đây coi như là tôi cho riêng cậu.”
Hoa Kì nhếch miệng cười khúc khích: “Vậy được, tôi nhận.” Hoa Kì cầm phong thư trên bàn cùng 500 tệ, còn nói: “Quản lý, còn có việc sao? Không có tôi xuống lầu thu dọn đồ đạc.”
Quản lý gật đầu, tiếc hận nói: “Trước kia c