Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tắm Cho Đại Ca

Tắm Cho Đại Ca

Tác giả: Suly

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1342098

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2098 lượt.

ậu là một đứa bé rất tốt, sao lại qua lại với loại người đó? Cậu nhìn trung tâm tắm rửa này, mặc dù tiếp đãi khách dạng gì cũng có, nhưng nhân viên đều là lương dân.”
Hoa Kì siết chặt phong thư, cười nói: “Người đó rất tốt.” Nói xong, Hoa Kì xoay người đi nhanh ra ngoài.
Trở lại nhà tắm nam, Hoa Kì bắt đầu thu thập vật phẩm của mình, còn có một ít quần áo.
Lúc này Tiểu Lý không có làm việc, len lén chạy tới, nhỏ giọng nói: “Hoa Kì, cậu cứ như vậy bị đuổi?”
“Nếu không thì sao đây?” Hoa Kì hỏi ngược lại.
Tiểu Lý tiếc hận nói: “Chúng ta tới đây thời gian dài, sao lại nỡ để cậu đi như vậy.”
Hoa Kì lòng chua xót nói: “Không có việc gì, về sau còn có cơ hội gặp mặt.”
“Nghĩ kỹ tương lai làm gì sao?”
Hoa Kì lắc đầu một cái: “Tạm thời chưa nghĩ ra.”
Tiểu Lý nói: “Tôi biết có một nhà tắm mới mở, không tính lớn, nhưng tiền kiếm cũng không ít, cậu muốn đi thử một chút không?”
Hoa Kì suy nghĩ một chút: “Được, anh đưa địa chỉ cho tôi đi.”
Tiểu Lý nói: “Giờ tôi không có địa chỉ, sáng mai tôi hỏi một chút, đến lúc đó tôi đưa đến nhà cậu.”
“Vậy cũng được.” Hoa Kì nhét một bộ quần áo vào trong túi xách, cười nói: “Tôi đi đây, anh đi làm việc đi.”
Hoa Kì mặc áo khoác ngoài quân phục vào, mang ba lô lên lưng, lê dép tới cửa đổi lại giày bông vải, nhìn cũng không nhìn nơi này một cái liền rời đi.
Nhân duyên của Hoa Kì ở trung tâm tắm rửa cũng không sai, có mấy người giao tình khá sâu cũng ra cửa đưa tiễn, Hoa Kì nhưng phất phất tay tay với họ, khẽ mỉm cười liền tự nhiên rời đi.






Ca Nhớ Em Có Phải Không?
Không có việc làm cả ngày Hoa Kì rỗi rãnh ở trong nhà, cuộc sống cũng coi như vừa lòng, mỗi ngày ngủ thẳng đến trưa, muốn ăn gì thì ăn, muốn làm gì thì làm, cuộc sống này sương hơn lúc đi làm ở trung tâm tắm rửa nhiều.
Không phải có câu, nơi này không lưu ta, tự có nơi lưu ta sao, không phải chỉ là một công việc sao, sau lại tìm là được.
Nhưng tất cả những thứ này trong mắt mẹ Hoa Kì lại thành tiêu cực lười biếng, cả ngày tức giận quở trách Hoa Kì, Hoa Kì mắt điếc tai ngơ, không nhìn.
Ba ngày sau khi Hoa Kì rời trung tâm tắm rửa, Tiểu Lý đúng hẹn tới, nhà tắm hắn giới thiệu không tính lớn, nhưng cũng không nhỏ, tọa lạc ở gần tháp truyền hình khu Thiết Đông, khi Hoa Kì cầm tờ giấy nhìn địa chỉ phía trên không khỏi nghĩ tới Trang Hào, ngày ấy, Trang Hào cùng Chương Viễn đấu võ miệng đã từng nói tới khu Thiết Đông.
“Con – đứa bé này thật là lười chết đi.”
Hoa Kì bĩu môi: “Đây không phải là học mẹ à.”
“Học tôi? Cậu đừng có thúi lắm, mẹ cậu – tôi đây chăm chỉ bao nhiêu, cả ngày lo trong lo ngoài, cậu dám nói tôi lười?” Lão thái thái rất không vui phản bác.
Hoa Kì từ trên cửa sổ ngồi thẳng lên, ngáp một cái: “Con đi ngủ đây, mệt.”
“Ngày ngày ngốc ăn ngốc ngủ, con sắp hơn heo rồi đó.”
Hoa Kì không cho là đúng đẩy cửa đi ra ngoài, ngoài cửa tuyết đọng dầy một tầng, đạp lên phát ra tiếng kẽo kẹt kẽo kẹt, Hoa Kì bước trở về hậu viện, lúc vào cửa Hoa Kì thuận tay cầm một cuỗi hồ lô băng đường ở trong đống tuyết trước cửa. Vào cửa rồi, Hoa Kì bỏ dép bò lên giường, gác chân bắt đầu gặm mứt quả, ăn vô cùng ngon.
Chưa tới một lát, một chuỗi mứt quả liền vào bụng, lúc này Hoa Kì bắt đầu rơi vào mơ hồ, mí mắt không ngừng trầm xuống, cậu nhắm mắt lại lật người, trong đầu bắt đầu hiện lên khuôn mặt đẹp trai của Trang Hào, không biết giờ anh đang làm gì, có đi trung tâm tắm rửa tìm mình hay không, hoặc giả cho anh đã đi qua rồi, hơn nữa biết mình bị xa thải rồi, giờ có vui đến tìm không ra phương hướng hay không?
Hoa Kì càng nghĩ càng phiền, định ném anh ra sau ót, giận dỗi buồn bực ngủ.
Hoa Kì tỉnh lại lần nữa đã là giữa trưa hôm sau, bụng huyên thuyên kêu loạn, cậu đứng dậy xuống giường, lấy áo khoác nhung trong ngăn kéo ra khoác trên người, lúc ra cửa làm thế nào cũng đẩy cửa không ra, cậu nhấc chân đạp mạnh mấy đá, cuối cùng cửa cũng lộ ra khe hở khoảng nửa người, Hoa Kì từ trong chui ra ngoài, nhìn tuyết đọng nơi cửa không nhịn được nhíu nhíu mày.
“Mẹ, con đói rồi, buổi sáng ăn gì vậy.” Đi tới tiền viện, câu mở đầu của Hoa Kì là hỏi ăn cái gì, kết quả lấy được đáp án là hoàn toàn yên tĩnh, Hoa Kì vặn eo bẻ cổ vào phòng, bên trong không có một bóng người, Hoa Kì liếc chung quanh mấy cái, thấy góc bàn thả một tờ giấy.
“Con trai, mẹ có việc gấp đi trước đây, hôm nay không đi nhà bà ngoại. Còn có. . . . . . Giúp mẹ quét truyết trong sân.”
Hoa Kì bĩu môi, thả tờ giấy lại chỗ cũ, đi tới phòng bếp.
Lão thái thái sáng sớm liền đi, căn bản không làm bất kỳ cái gì để ăn, nhìn tủ quầy trống rỗng, dạ dày Hoa Kì càng thêm khó chịu. Bất đắc dĩ, Hoa Kì lấy một túi mì sợi từ trong tủ quầy ra, bắt nồi nước, đợi nước sôi Hoa Kì đi bỏ vào nửa bao mì, thuận tiện đập vào hai quả trứng.
Đổ mỳ vào bát, Hoa Kì lê dép vừa đi vừa ăn, đi tới trong phòng Hoa Kì đặt chén lên bệ cửa sổ, xoay tay lại từ trên tủ cầm một ly trà chuẩn bị rót chút rượu nhấm, coi như ấm thân, ai ngờ Hoa Kì mới vừa cầm ly x


Duck hunt